multicouple; ominous
ominous [adj.]: điềm gở[runeterra!au]…
ominous [adj.]: điềm gở[runeterra!au]…
Tác giả: 吉川流 Tổng hợp một số mẩu chuyện dễ thương của Cát Xuyên Lưu mà tui thíchĐón chờ xem câu chuyện hài hước dễ thương này nhé!!! Nhà tui không có máy tính nên phần edit sẽ khá xấu, tui làm trên điện thoại mong các bạn thông cảm cho tui nha! Yêu!Trans + Edit: chính chủ đây, mong mấy bạn có lấy đi ghi nguồn hộ tui nha, có xin thì tui càng vui hơn…
các bước để biến từ tớ và cậu thành chúng ta[longfic]…
Đại dương nơi khởi nguồn của ước mơ tự do...Nơi chứa vô vàng bí ẩn...Đại dương nơi mồ chôn của những kẻ tò mò..Nơi nguy hiểm luôn rình rập...Chính nó mang đến cái chết..Nhưng cũng chính nó mang lại sự sống..Và nó cũng là nơi sinh ra của những hy vọng..Dưới đáy biển sâu thẳm và lạnh lẽo âm u kia, nơi luôn rình rập mọi sự nguy hiểm nhưng cũng chính nơi đây... chính là nơi khởi đầu của tất cả+++++++++++++++++++Tên truyện: [Đồng nhân OP 2] Lời thì thầm... ( Rin_Lia)Tác giả: Rin_Lia ( ND*SOS )Thể loại: Đồng nhân, OP, lãng mạng nhẹ,....Couple: Chưa rõ-------------------------Nguồn đăng (gốc): WattpadNguồn ảnh: Pinterest, Twiter,...Nguồn: ND*SOS Phần 2 của (Đồng nhân OP) Lời thì thầm... [ Rin_Lia ]-------------------------Cảnh báo: *OOC*…
Nơi xa lạ gặp được bạn đồng hành là chuyện vui, cớ sao nước mắt ta cứ chảy dài thành hàng. Người quá ngọt ngào làm ta đắm chìm giữa ngục tối tù đày. Dằn vặt giữa ranh giới yêu hận làm ta hủy hoại chính mình.…
Truyện ngắn này được viết tặng cho CVX cũng như là để chúc các chị em 8/3 vui vẻ._CarolineKCN, 8 thg 3, 2026…
Mai nghĩ…
Đây là câu chuyện về niềm vui hiếm hoi được tìm thấy trong đống tro tàn. Đây là câu chuyện về một bức chân dung đã phai màu. Đây là câu chuyện của hai kẻ cô độc.Những kẻ cô độc không tên.- Last ray of Light -…
Trường Sơn gặp ma trong căn phòng nhỏ gần Dinh Độc Lập.…
Lâu rồi mới có cặp GL khiến mình phải suy nghĩ nhiều và hI vọng đến cùng cực. Mình thích cách xây dựng tính cách 2 nhân vật Caitlyn và Vi. Tôi không phải là nhà văn chuyên nghiệp, chỉ là một người thích 2 nhân vật này sâu sắc. Những câu truyện này đơn giản thỏa nỗi lòng tôi đến Caitvi.…
Phần Hậu Truyện của "Bầu Trời Hoa Hồng". Mong các bạn thưởng thức cả hai tác phẩm với tâm thế thoải mái, vì đây cũng là những câu truyện đầu tiên của mình.…
"Cậu biết hoa Thủy Tiên chứ? Chúng thường phải được ngâm nước riêng một thời gian sau khi cắt cành, trước khi muốn cắm hoa. Bởi vì nhựa của hoa Thủy Tiên chứa độc, có thể sẽ làm héo các bạn hoa khác xung quanh. Nghe kiêu kỳ thật nhỉ? Nhưng thật ra đó cũng chỉ là cơ chế phòng vệ của chúng thôi. Đừng dại gì mà tiếp tục cắt cành sau khi đã cắm chúng vào chậu nhé, vì Thủy Tiên sẽ lại vô tình gây hại cho các loài hoa khác mất.Vất vả là vậy nhưng có một điều mà tớ cũng muốn cho cậu biết, rằng Thủy Tiên cũng là hoa mùa xuân đấy."…
"... Chưa lần nào, thề luôn đấy. Chưa lần nào Xiao cảm thấy trong dạ xốn xang như buổi sáng ngày hôm nay. Đến nỗi tay anh còn phản chủ mà gói bó hoa một cách rất vụng về dẫu cho mọi ngày anh làm việc này rất thuần thục. Xiao nhíu mày, hấp tấp làm cho nhanh trong khi nghe rõ mồn một từng nhịp đập thình thịch trong lồng ngực..."…
Văn án Kaiyo Moriarty biết mình không phải người tốt, người khác cũng công nhận bản thân nữ hải tặc này thật xấu xa. Chỉ duy nhất tên nam nhân không tim không phổi kia nghĩ rằng, Kaiyo là người dịu dàng nhất trên đời." Mũ rơm, đại dương ác liệt lắm! Nhưng chỉ cần là cậu, nó nhất định sẽ dịu dàng "Kaiyo Moriarty lần đầu gặp gỡ liền bị tên nhóc thiếu niên 17 tuổi kia cướp đi linh hồn, vì một nụ cười mà say đắm, vì một lời hứa mà liều mạng, vì một niềm tin mà đổi thay.Đáng hay không đáng ?Kaiyo đã từng hỏi bản thân biết bao nhiêu lần, bản thân hi sinh nhiều như thế, rốt cuộc có đáng hay không ?Nhưng khi cùng người thương hết thảy đều trải qua, câu trả lời cuối cùng cũng đã biết." trên đời không có cái gọi là đáng hay không đáng, là bản thân thấy nó giá trị bao nhiêu "" thứ mà ta tâm duyệt, có thể không đáng giá sao ? "•••Tên : Đại dươngTên khác : Kho báu của tân hải tặcTác giả : Sakiyuku RieĐồng sáng tác : Mộng Vô…
OTP của tớ là GoFushi nhaa…
Cover: VivianAuthor: Minh RubyCategories: Shortfic, Romance, Slice of Life, GESummary: Một câu chuyện hậu thất tình!____________"....Hai chiếc khăn, một xám và một đỏ vẫn nằm yên trong tủ, thi thoảng vẫn được tôi lôi ra phơi nắng và thay mùi nước xả mới, định kỳ trong suốt thời gian qua. Có lẽ, cũng chỉ để trông đến cơ hội này.Tôi xếp gọn lại, đặt chung vào một chiếc hộp, chèn thêm vài túi hút ẩm nhưng chần chừ mãi, cuối cùng vẫn cho vào trong hộc, khóa lại. Chẳng biết đến bao giờ mới có thể mang đi, hoặc vĩnh viễn bị chôn tận dưới đáy. .."…
Một câu chuyện nhỏ với mỗi chap ngắn kể về thường ngày của bé bi nhà tụi mình.Hì, truyện này viết ra là để yêu thương, là để sủng Kamui như nhà nghệ thuật nâng niu, ôm ấp tác phẩm đã dành hết bao tâm huyết của cuộc đời để tạo ra.Kamui là để yêu thương, là viên đá quý sáng trong lung linh mang vẻ đẹp vô giá được tụi mình ôm ấp trong lòng, là chiếc thìa vàng luôn được trưng ở nơi đẹp nhất trong chiếc tủ gỗ xa hoa nhất, là vị thần nhỏ bé xinh xinh được tạo ra để cứu rỗi muôn loài.Vậy nên ai không thích Kamui thì xin hãy bấm lấy chữ X nhỏ mang màu đỏ sậm xinh xinh trên góc hay bấm vào dấu ngoặc quay lại đen đen nho nhỏ trên kia.Ai dám vào truyện rồi xúc phạm bé bi của tụi mình là cắn ó. Áu áu.…
Đăng đọc ofline tại tui vã quá Hoàn : 458 chương - 12 phó bảnNguồn : wikidichTác giả : Thiên Tẫn Hoan…
"Nàng" là thực thể được vũ trụ sinh ra với sứ mệnh là mang tới ánh sáng cho hệ - 7 hành tinh quay xung quanh "Nàng". "Nàng" được dạy về cách hoàn thành sứ mệnh của mình. "Nàng" ngây thơ, non nớt, hiếu kì. Sau hàng ngàn hàng vạn năm nhìn vào khoảng không vô định, "Nàng" cảm thấy chán chường. Vì thế "Nàng" đã chọn 1 hành tinh để dõi theo. Vậy "Nàng" đã chọn hành tinh nào trong hệ ?"Nàng" đã thấy những gì ? "Nàng" sẽ như thế nào?Tất cả đều có trong truyện : " Không thể bước tới bên người ". Tusss.…
LẰN XANHNgười ta gọi đó là đường chân trời. Nhưng thật ra, chẳng có đường nào cả.Vào những ngày ánh sáng vừa đủ dịu, biển và bầu trời lặng lẽ chia cho nhau một dải màu rất mỏng - không xanh hẳn như trời, không sâu hẳn như biển. Người ta nhìn thấy nó, rồi gọi tên là ranh giới. Nhưng có lẽ đó chỉ là nơi hai thứ vốn không thể chạm vào nhau, đã đứng đủ gần để ánh sáng trộn lẫn.Hải là biển.Mặt nước có thể rất lặng, rất sáng, đủ để ai đi qua cũng muốn dừng lại nhìn một chút. Nhưng dưới lớp lặng ấy là những dòng chảy không ai đo được hết, kể cả chính cô. Có những buổi cô chỉ nằm yên, mắt hướng lên cao, không vì điều gì cụ thể - chỉ là bầu trời vẫn luôn ở đó, xa và rộng, không cần ai chạm tới mới biết nó có thật.Hoàng là bầu trời.Rộng, nhẹ, trải đều khắp mọi nơi, đến mức người ta nhìn thấy rồi quên ngay sau đó. Nhưng có những vùng trời hay cúi xuống, nhìn về phía mặt nước xa - nơi càng phẳng lặng bên ngoài, càng giữ nhiều thứ chưa ai gọi được tên.Lằn xanh không thuộc về biển. Cũng không thuộc về bầu trời. Nó chỉ hiện lên trong một khoảnh khắc rất mỏng, khi khoảng cách vừa đủ gần, ánh sáng vừa đủ dịu, và không ai vội quay đi.Lằn Xanh là câu chuyện về một vùng biển tưởng như đã quen, một bầu trời tưởng như đã rõ - về một chuyến xe không tên, những khoảng cách chẳng ai chủ định, và một lằn màu chỉ kịp hiện lên khi hai thứ xa nhau từ thuở nào, tình cờ đứng gần đủ lâu để nhìn thấy nhau.…