Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Dũng nằm trên giường thao thức đến tận nửa đêm. Nó đang khó hiểu lắm. "Đường đường một đấng nam nhi như mình mà lại thao thức vì một đứa con gái thì thật là vô lý." Nó đã tự lẩm bẩm như vậy cả tối rồi nhưng vẫn không tài nào ngủ dược. Chính vì thế mà từ khó hiểu Dũng chuyển sang giận cá chém thớt. Dũng tức cái gối vì không mềm hơn, ghét cái chăn vì không đủ dài, bực cái quạt vì không mát như mọi khi, nhưng nó biết rằng nó giận bản thân nó nhất vì không thể ngừng nghĩ về buổi chiều hôm ấy...…
Violet Evergarden lấy bối cảnh tưởng tượng tại một lục địa mang tên Telesis - nơi diễn ra đại chiến tranh phân chia lục địa Nam - Bắc. Tại đây, nhân vật chính của câu chuyện là một cô gái trẻ mang tên Violet Evergarden - người được mệnh danh là " chiến thần " , " công cụ chiến tranh " và là nỗi sợ của những binh lính. Sau chiến tranh, cô bắt đầu cuộc sống mới với công việc liên quan đến dịch vụ thể hiện tâm tư tình cảm của khách hàng thông qua những bức thư. Vẫn luôn giữ hình bóng của thiếu tá Gilbert Bougainvillea khắc sâu trong tâm khảm, Violet bắt đầu nghe thấy những lời nói tại chiến trường năm xưa và quyết định đi tìm ý nghĩa của những lời nói ấy.***Sự trở lại của đứa con hoang tàn 😭 sau khi bị report.…
NHÂN VẬT PHẢN DIỆN, ANH NHẦM NHÀ RỒI+) Tên khác: You've Got the Wrong House, Villain; 집 잘못 찾아 오셨어요, 악역님; YGTWHV+) Tác giả: Margot-마르고트+) Artist: Banana+) Thể loại: Action, Comedy, Fantasy, Josei, Romance, Shoujo, Slice of Life, Supernatural+) Nội dung: Không chỉ tái sinh thành đứa trẻ trong khu ổ chuột, tôi còn bị mang đến thành phố tội phạm và trở thành vật thí nghiệm.Nhưng sau đó, khi tôi nhìn thấy một người đàn ông đến phá hủy trụ sở nghiên cứu, tôi nhận ra rằng đây là thế giới của một cuốn tiểu thuyết harem ngược đầy bi kịch.Trong lúc sống một cuộc đời tương đối bình thường sau khi thoát khỏi trụ sở, nữ chính tiểu thuyết lại chuyển đến nhà bên.Từ lần đó, tôi trở thành hàng xóm của nữ chính.Nguyên bản, nữ chính mới là người đã cứu lấy nhân vật phản diện đang hôn mê vì những vết thương chí mạng và đổi lại là phải chịu được một nỗi ám ảnh cuồng tín.Nhưng tại sao. Tại sao tên phản diện này lại gục trước nhà tôi? Nhân vật phản diện, Lakis Avalon, là vua của thế giới ngầm và cũng chính là kẻ đáng sợ mà tôi gặp ở trụ sở lần trước."....."Tôi nhìn xung quanh và đá cơ thể người đàn ông đó đi.Nhân vật phản diện, anh nhầm nhà rồi.…
▫Câu chuyện xảy ra tại quán kem giữa một anh chàng đáng yêu là nhân viên của quán gặp một cô nàng dễ thương mới chuyển tới khu vực và cực mê kem tại nơi đây.▪Đây là fic đầu tiên của tớ, mong là mọi người nhẹ tay và ủng hộ ạ.…
"Tôi với cậu từng gặp nhauĐúng rồi.... vào lúc ấy cậu đã chơi cùng tôi, bảo vệ tôi khỏi đám bắt nạt, và luôn cười với tôiNăm xưa ......Cha tôi luôn nói: 'yêu là thứ tình cảm ngu xuẩn nhất trên đời !'Cha tôi đã sai, có lẽ thế.......Tôi ko muốn bỏ mất cơ hội lần nữa, tôi ko muốn bị lạc cậu lần nữa......Lloyd Garmadon....Tôi thực chất chỉ là một thứ gì đó mang hình dáng con ng mà thôi, và cũng là thứ ' ngu xuẩn nhất trên đời ' như cha tôi đã nói....."__ Nhật ký nhắn tặng kẻ ngốc __…
Tình yêu đơn phương của một cậu chó dành cho người bạn thuở nhỏ của mình, liệu rằng nó sẽ được đền đáp. Những câu hỏi, thay đổi về tình cảm và nhận thức của các nhân vật trong độ tuổi thanh niên về tình yêu sẽ dần được hé lộ qua từng chương truyện.…
Bạn nhìn thấy gì ở ngoài kia ? Một vùng đất cằn cỗi không có dấu hiệu sự sống bị tàn phá bởi chiến tranh, người sống chà đạp lên nhau, người chết nằm lại dưới mặt đất dơ bẩn.Đối với các chỉ huy, điều đó giống như một bức tranh về nghệ thuật quân sự. Còn đối với các binh lính, nó chính là địa ngục ! Căm thù, sợ hãi, nổi loạn, điên cuồng, tất cả như quy về nơi chiến trường này. Nia Azami nghĩ về "chiến tranh" giống như tập hợp của sự bệnh hoạn sâu thẳm bên trong con người vậy.Đây là câu chuyện khai thác về mặt tối của các quốc gia và sự đáng sợ, ghê tởm của chiến tranh. Mong mọi người hãy đọc và ủng hộ !…
// Đến khi cái chết chia lìa đôi ta // ( Till death tear us apart ) Cho đến ngày mà cái chết ngăn em với sự sống. Những dòng bút kí ngắn ngắn ngủn để lại Lưu giữ những gì của em, thuộc về em, và là chính em Dù nó bi quan, đầy chán chường và những trách móc linh tinh - Cẩn Du…
Lưu ý: Đây là một tập-series của những phân đoạn rất nhỏ trong cả một tổng thể lớn hơn rất nhiều. Mong đừng hoảng nếu như mọi thứ xảy ra không theo trình tự nhất định. Mình rất khuyến khích những đánh giá mang tính xây dựng, thậm chí là dựa vào câu chuyện của mình viết nên câu chuyện của chính bạn và chia sẻ nó đến mọi người.Đây là nơi mình sẽ thử tìm kiếm feedback lại để mình tinh chỉnh và hoàn thiện cậu chuyện của mình.Cảm ơn!(Bối cảnh)Trong 1 thế giới trung cổ ẩn chứa nhiều điều huyền bí. Anh-Rey, xuất thân từ một gia đình nông dân tại vùng quê thanh bình nọ.Anh tồn tại, như một phần của thế giới, một bánh răng nhỏ bé trong 1 chuyển động vĩ mô.Và rồi."Liệu mình có thật sự thuộc về nơi này?""Mình mong muốn điều gì? Mình có đang sống không, hay chỉ tồn tại?""Mình có nên?"Và theo những câu hỏi, theo làn gió xa tít cả chân trời.Anh đi. Chỉ đi thôi. Mà không biết rằng, bánh răng đầu tiên đã gãy vụn.Và thế giới sắp đổi thay.…
Author: ÉmilieRating: KGenre: Romance, Slice of LifeA/N: Đây quả thực là nguồn cơn của việc mình cảm thấy viết về yêu đương là một việc gì đó rất khó. Người độc thân lại không từng có rung động rất khó để diễn tả được việc yêu thương một người ra sao, cảm giác yêu đương rung động là thế nào nên mình không muốn viết quá nhiều về yêu đương nữa. Sau khi viết oneshot này, mình gần như cũng không thích viết về truyện một người yêu hay một người nếu không cần thiết nữa.Ban đầu nó vốn là "tùy bút", nhưng có người bảo mình chưa đủ tầm để viết tùy bút nhưng bản thân mình cũng không biết có thể để nó thành fiction được hay không nên tạm thời để chung chung là "oneshot" vậy. Sau này mình có thể lựa chọn sửa lại hoặc không mình cũng chưa biết nữa vì mình cũng không tìm được lối đi khác cho oneshot này hay khai thác sâu về các tình tiết khác hoặc xây dựng nhân vật này nọ.Thật ra là, mình viết oneshot này rất nhanh, phần lớn là do mình muốn viết đoạn đầu tiên về màu xanh, vậy thôi, sau khi viết xong cũng chưa đọc lại một cách nghiêm túc để chỉnh sửa. Nhưng vì từng truyện mình viết ra mình đều coi là một trải nghiệm nào đấy thú vị nên mình ráng tìm lại nó để được đặt nó ở đây.…
ĐÂY là nơi mình đăng tải lên những dòng tâm sự của EXID hay thậm chí là cả tình cảm của Leggo và của mình nữa. EXID là 1 cái tên không thể thay thế trong cuộc sống của mình, tình yêu của mình dành cho EXID mãi mãi không bao giờ thay đổi dù có 50 năm nữa qua đi.Đối với mình EXID là 1 nhóm nhạc huyền thoạiMình yêu họ vì họ cho mình cảm xúc mà mình không bao giờ nghĩ sẽ được trải qua. Họ xinh đẹp, họ hết sức tài năng, luôn HÀI HƯỚC và tấm lòng tuyệt vời. Họ cho mình những tràng cười xái cả mồm, đau cả bụng( tin mình đi xem show của EXID bạn không cười muốn bò mới lạ đó), thậm chí là cả những giọt nước mắt.EXID tôi yêu bạn rất nhiều…
Tình yêu của hai kẻ cô đơn? Một thứ tình cảm nảy nở kỳ lạ, nồng cháy và mãnh liệt. Thế nhưng, đất nước chiến tranh, liệu bọn họ có thế đến bên nhau mà đời đời kiếp kiếp hạnh phúc không? Cùng đọc để biết nhé.…
"Mười tuổi biết mình phát điên, mười bốn tuổi nhận ra mình mục rỗng. Cả đời sau đó, Hàn Nhạn chỉ cặm cụi học cách làm một người bình thường."Dưới vỏ bọc thạc sĩ xã hội học hoàn hảo, Nhạn che giấu một quá khứ tối tăm. Cô đơn độc lớn lên cùng những căn bệnh tâm lý giày vò và sự chối bỏ tàn nhẫn từ chính người ruột thịt. Trốn chạy lên Ngọa Long, đổi tên, Nhạn ngỡ đã chôn vùi được sự đọa đày.Cho đến năm 24 tuổi, sự thật bị xé toạc: Những gì cô gánh chịu không thuần túy là tâm bệnh, mà là "hành căn". Cả cõi Âm lẫn cõi Dương đang cùng lúc giáng xuống để nhào nặn một linh hồn.Nhưng Nhạn từ chối gục ngã. Cô không đợi bất kỳ vị cứu tinh nào xuất hiện. Tự cô giằng co với ác nghiệp, cắn răng rỉ máu đập vỡ cái bóng của chính mình để giành lấy hạnh phúc trần tục.Và trên hành trình tự cứu ấy, cô gặp Lãm.Anh là bác sĩ ngoại khoa - kẻ chỉ tin vào nhịp tim thực chứng. Lãm không bế Nhạn ra khỏi vũng lầy. Anh đứng ở bờ ánh sáng, kiên định chờ đợi cô tự mình bước tới. Anh không thương hại, anh tôn trọng sự kiên cường của cô, và xác nhận nỗi đau của cô là thật.Giữa một người con gái tự tay xé nát định mệnh, và một người đàn ông dùng dao mổ níu giữ trần gian. Tình yêu của họ không phải là sự dựa dẫm, mà là phần thưởng rực rỡ nhất cho kẻ vĩnh viễn không chịu cúi đầu.#Chualanh #Tamlyxahoi #HienDai #DoThi #NuCuong #Huyenhoc #Bacsi…
Thế giới hòa bình này không phải là không có khổ đau, mà có lẽ là do có quá nhiều sự khổ đau mà chúng ta không đoái hoài đến.Có những người rất hay cười, mặc dù đối với họ, thì cuộc đời này chưa hẳn đã tươi sáng và vui vẻ đến thế. Cả một đời rộng dài của họ sống trong sự xa lánh, kì thị một cách vô lý, dần dà ước mơ cũng dần tan biến đi, cuối cùng trong họ chỉ còn đọng lại những nụ cười để vơi đi sự chát chúa, sự cô đơn chằng chéo tâm can suốt tháng năm dài. Và cũng có lẽ là để bảo vệ những tia hy vọng cuối cùng, ẩn hiện trong tiềm thức của họ.Sự cảm thông, họ chỉ mong có thế. "Cười mãi thế, bởi vì, lòng cậu hân hoan hơn bao giờ hết".***Đây vốn dĩ không phải là một câu chuyện hay, chí ít bản thân tớ, cũng chính là tác giả của nó cảm thấy thế. Đây chỉ là một câu chuyện nhỏ bé, giản đơn về một cậu bé và cô bé nọ, về lòng cảm thông giữa người với người.Hi vọng rằng cậu có thể kiên nhẫn đọc hết câu chuyện nhỏ này.Credit: @-parsc | Team Gió…
【Summer with Her Shadow】Chương 1: Cô ấy từng là ánh sángCó những lời hứa chỉ dành cho mùa hè.Và có những người - dù giống đến từng sợi tóc - cũng không còn là "cô ấy" nữa. Mùa hè ấy đã mang Fubuki đi và để lại trong Matsuri cái bóng không còn biết gọi tên là gì...--Longfic--…
Giới thiệu: St - người đã từng có được những niềm vui khi ở với những bạn bè, sau khi chia tay để đến đất nước tự do thì cuộc sống của St đã bước sang trang mới, cũng vì vậy mà giờ đây mọi thứ đều đảo lộn chỉ sau 1 năm chia xa.Đây là câu chuyện cũng như là lời kể trong góc nhìn của St với chính bản thân sau 1 năm, và câu chuyện này vẫn còn tiếp tục.P/s: Những điều tôi viết có thể sẽ làm độc giả có thể nghe hơi khó chịu vì trình độ viết của tôi chỉ ở mức lủng củng, xin thông cảm.…