Sự Trả Thù Của Hoa Hồng Pháp
Đọc đi bạn sẽ hiểu…
Đọc đi bạn sẽ hiểu…
Nhiều nỗi buồn mà ta biết, nhưng có một nỗi buồn không ai biết được, nỗi buồn không tên.…
Giới thiệu bộ truyện: Lục Nhật Châu (tôi ): xinh xắn, cute, năng động, lạc quan yêu đời nhưng lại hay chửi tục vì khó kiềm chế đc sự tức giận. Thuộc loại quậy phá, học giỏi, ghét mấy đứa thảo mai, ngây thơTrần Lục Phong (cậu) : hot boy, cao ngạo, bad boy nhưng học giỏi, đáng lẽ ra là học lớp 11 nhg bị ở lại lớp 10 do hạnh kiểm.Hàn Ngọc( nó ):tính cách cũng gần giống như Nhật Châu, cũng ghét mấy đứa thảo mai, con nhà giàu, học ko giỏi lắm, quan hệ rộng, giỏi ăn nói, chửi thâm.Hàn Minh( anh ): học lớp 11, tính cách thân thiện, nụ cười toả nắng, người duy nhất có thể chơi vs Lục Phong.Lưu Minh Nguyệt ( cô ta): Vâng, đây chính là nữ phản diện của chúng ta, thảo mai nè, học dở nhg lại luôn dc điểm cao lí do là đc nhỏ bạn thân chỉ bài ( Trần Hà: làm nền thôi đừng quan tâm ),... rất nhiều tính xấu.Nhật Châu sải bước trên đường để đến ngôi trường cấp 3, nơi sẽ gắn liền với cô trong tuổi 16, 17, 18. Đang mải tưởng tượng những ngày tháng sắp tới ở trường cùng với cây kem trên tay, đúng lúc đó có 1 chàng trai chạy qua. Chân cô bỗng có 1 cảm giác đau đớn tột cùng. Cô hét lên: Thằng *** lại dám đạp chân bà, đứng lại !!! Cô vừa hét vừa chạy thuận tay ném luôn cây kem vào tên đó. Bách phát bách trúng, cây kem trúng vào áo hắn. Hắn quay mặt lại liếc cô 1 cái rồi bước tới gần cô. Hắn quát: ..........Muốn bik chuyện gì xảy ra hay xem truyện…
Tác giả : Huyết Hồ ( cáo chín đuôi )Văn án Nàng là sinh viên ưu tú năm thứ năm đại học y danh tiếng nhất cả nước.Nàng là phế vật cả Thanh Vân thành đều biết.Nàng trong một lần tham gia cứu hộ sau một trận động đất, bị dư chấn của nó trôn vùi. Linh hồn bị kéo đến một nơi xa lạ.Nàng dù là phế vật nhưng địa vị lại là đích nữ duy nhất của Lăng gia - một trong tứ đại gia tộc La Thiên Quốc. Độc phát tác, thân thể yếu đuối không có thể chống đỡ.Nàng thành nàng, thừa nhận trí nhớ. Ai đã hạ độc nàng, ai làm hại cha mẹ nàng, chờ đi, nàng sẽ giúp hộ có một chỗ ở Minh giới. Nghịch thiên thì sao, nàng chỉ quan tâm người thân của nàng, bằng hữu của nàng.Phế vật hay thiên tài, dù ai nói gì thì nàng cũng sẽ làm nên truyền thuyết, cả Phượng Thiên đại lục đều ngưỡng vọng, sùng bái, khiếp sợ…
Nguyễn Lê Phúc Nguyên năm mười hai tuổi mất đi cả gia đình. Năm mười bảy tuổi, cuộc đời cậu là một chuỗi những trận đòn roi bạo lực học đường tàn nhẫn, để lại những vết sẹo chằng chiết từ da thịt vào tận sâu trong tâm khảm. Năm hai mươi tuổi, cậu là một sinh viên Luật nghèo khổ, lầm lì, cô độc sống bấu víu vào một chú mèo hoang dưới mái hiên dột nát giữa cơn bão Sài Gòn.Đau khổ cùng cực khiến cậu nhận ra: Sống trên đời này là điều không cần thiết. Cậu chỉ đang tồn tại như một cỗ máy đóng chặt lòng mình với thế giới.Cho đến một đêm mưa tầm tã, một chiếc xe bán tải quân sự gầm rú xé rách bóng đêm, lùi lại trước mặt cậu. Từ trên xe, một người đàn ông vạm vỡ bước xuống, mang theo hơi thở bạt mạng của mưa bom bão đạn và một bóng đen khổng lồ áp chế hoàn toàn lấy cậu.Trương An - Đại úy đặc công 26 tuổi, người đàn ông mang theo lời trăn trối của người anh trai quá cố của Nguyên, chính thức bước vào cuộc đời cậu, dùng đôi bàn tay thép và lồng ngực vững chãi như bàn thạch để che chắn cho cậu.Một quân nhân kỷ luật, thâm trầm kết hợp với một cậu sinh viên lầm lì, lãnh đạm. Sự chênh lệch thể hình tàn nhẫn giữa họ ban ngày là rào cản, nhưng ban đêm lại là sự xoa dịu và chiếm hữu điên cuồng nhất.Phúc Nguyên tựa vào bờ vai rộng lớn của anh, khẽ cười bằng chất giọng lạnh tanh:"Chú An, nếu một ngày chú muốn bắt cóc tôi đem bán đi, nhớ chọn mối nào trả giá cao một chút. Thân xác rẻ rách này của tôi, không muốn bị bán lỗ đâu."Trương An ghìm chặt vòng eo gầy guộc của cậu vào …
Tâm làm điều sai trái, ban đêm dễ sợ hãi…
Hi xin chào mọi ngừi! Tớ là Hy nè... Từ rất lâu rồi tớ luôn muốn viết và xuất bản 1 cuốn sách của riêng mình. Nhưng cái thói trì hoãn cứ dỗ tớ ngày này qua tháng nọ. Riết rồi đến năm nay, 19 tuổi mới quay lại viết những dòng đầu tiên! Hmm mở đầu chuỗi yêu lại con chữ của tớ, tớ sẽ viết tác phẩm "Không còn ngày mai" này. Đánh dấu cột mốc trưởng thành của tớ, cũng đánh dấu năm tháng tớ mất bà...! Vậy nên đây sẽ là 1 tác phẩm để tri ân bà nội của tớ, người đã đánh tớ rất nhiều, yêu tớ rất nhiều và đã rời đi ngay khi tớ chập chững lớn khôn...…
Một trong những quỷ sai của điện ngục sống ở trần giang Lam Bạch chuyên bắt các vong hồn đã chết xuống âm phủ. Nhưng công việc của anh không chỉ là bắt giữ và mang xuống mà anh còn làm nhiều việc giúp vong hồn của người đã mất có thể an tâm mà rời trần gian một cách không lưu luyến. Và hành trình của anh như thế nào hãy theo dõi truyện…
*không biết diễn tả gì cả*Nói chung là về........tâm lý chăng?…
Nơi để giải đáp thắc mắc, trả lời về những góp ý và khiếu nại…
Ordinary Men - Reserve police battalion 101 and the final solution in PolandTạm dịch: Người đàn ông bình thường - Tiểu đoàn cảnh sát dự bị 101 và giải pháp cuối cùng tại Ba Lan.Tác giả: Christopher R. BrowningĐây là một cuốn sách được viết dựa trên câu chuyện có thật về tiểu đoàn cảnh sát dự bị 101, nói lên cách thức -hoặc quá trình- mà họ từ một người đàn ông bình thường trở thành một tên sát nhân máu lạnh, sẵn sàng xả súng vào những người Do Thái không có khả năng tự vệ, kể cả phụ nữ mang thai và trẻ em. Đây cũng là một cuốn sách được giáo sư Jordan Peterson đề cử trong nhiều lần phát biểu của ông. Hiện cuốn sách chưa có bản tiếng Việt, đây là bản dịch mk sài google…
Đặng Ngọc Lam - một cô bé mang trong mình tuổi thơ đầy những vết xước. Những bất hạnh nối dài khiến Lam ngày càng trầm lặng, khép mình với thế giới. Cho đến một ngày, Dũng và Thảo bước vào cuộc đời cô, như hai vệt nắng đầu tiên len qua màn sương u tối. Họ đã trở thành ánh sáng duy nhất, sưởi ấm và xoa dịu phần nào những mất mát trong trái tim Lam.Nhưng ánh sáng ấy không tồn tại mãi. Biến cố bất ngờ ập đến, và để bảo vệ Lam, Dũng và Thảo đã mãi mãi rời xa ánh mặt trời. Một lần nữa, Lam chìm vào bóng tối, gặm nhấm nỗi đau, tự trách, và khép chặt cánh cửa lòng mình.Rồi Kiều Linh xuất hiện - một người bạn mới, dịu dàng và kiên nhẫn, là ánh sáng cuối cùng còn sót lại. Dù yếu, nhưng đủ để khiến Lam lần nữa thấy tia hy vọng mong manh....…
"Ngày Mai, Mình Của Hôm Nay Sẽ Ổn Thôi" không hứa sẽ xoa dịu mọi nỗi đau, nhưng là nơi bạn có thể chậm lại, ngồi xuống và nhìn vào những vết xước trong tim mà ta thường lờ đi.Cuốn sách này được viết cho những trái tim non trẻ đang chênh vênh giữa những đòi hỏi khắc nghiệt của thế giới và những vết thương âm thầm từ tuổi thơ, gia đình, học đường, tình bạn... Nó là cuộc trò chuyện dịu dàng giữa một người bạn trẻ và một người bạn trẻ - không phán xét, không dạy dỗ - chỉ là những chương chạm đến sự thật cảm xúc mà mình và bạn từng trải qua nhưng chưa từng gọi tên.Giữa thế giới ồn ào, hãy để cuốn sách này là khoảng lặng. Nơi bạn được là chính mình, được buồn, được yếu đuối, và học cách yêu lấy bản thân - không phải sau khi đã hoàn hảo, mà ngay khi còn đầy những vết nứt.…
một chút ngọt ngào giữa 2 kẻ thần kinh yêu nhauMình đăng không ổn định mong các bạn thông cả…
nơi những mặt tối xã hội được vạch trần…
yêu rồi, thương rồi, mê rồisao chẳng nói ra?…
Tôi 19 tuổi. Không đại học, không mộng mơ, đi làm sớm để lo cho mình.Thuê trọ trong một con hẻm cũ.Và trong một lần mua đồ cũ tiết kiệm, tôi mang về một cây đàn guitar rẻ bất ngờ, mà trông lại còn mới.Nhưng rẻ quá thì... thường có lý do.Tôi không ngờ, cây đàn ấy lại là thứ duy nhất gắn liền với một người đã chết.Một chàng trai từng sống vì âm nhạc. Từng chơi đàn rong ngoài phố.Từng có ước mơ... chưa kịp thực hiện.Và giờ... anh vẫn chưa thể rời khỏi trần gian.Còn tôi - bằng cách nào đó - lại là người duy nhất có thể thấy và nghe được anh.Đây không hẳn là chuyện ma.Cũng không hoàn toàn là chuyện tình yêu.Chỉ là... một mối nghịch duyên lạ kỳ giữa hai người, một sống - một không.Mà đôi khi, chính những mối nghịch duyên không có tương lai... lại khiến người ta nhớ cả đời..._____♡_____…