Giao Kèo
Oneshot…
Oneshot…
Hôm nay là ngày rảnh rỗi tôi lướt web vô tình thấy hình Harry nữ nên viết luôn…
Trần Linh - cô gái có 4 thứ quan trọng nhất trong cuộc đời, 3 đứa em và ... đi tắm. Không phải là cô cảm thấy mình bẩn thỉu, chỉ là mùi hương của xà phòng thật sự làm cô an tâm, cảm giác hiện thực được bỏ lại phía sau và cô chỉ cần dũng cảm nhìn về phía trước. Quá khứ của cô là một người mẹ, một ngôi nhà đầy rác, mỗi người đàn ông đều ra vào phòng mẹ và 1 bánh xà phòng để nhờ hàng xóm. Thứ duy nhất cô không biết trong đời là bố mình, kẻ mà chưa từng được mẹ cô nhắc tới, không một bức ảnh và cô cũng chả muốn hỏi. Liệu cuộc đời có chữa lành cô hay cô sẽ dùng sức mạnh của mình để tự chữa lành cuộc đời ?( lấy cảm hứng từ bài hát Like him của Tyler, The Creator)…
Mình nghĩ: Bầu trời là một cái gì đó rất kỳ diệu. Cho dù là ở giữa bầu trời giông bão, vẫn luôn có một tia sáng le lói đợi ta hướng mắt trông nhìn. Bởi vậy, mỗi lần cảm thấy tuyệt vọng, mình vẫn hay nhìn lên bầu trời, để thấy bản thân được bao dung trong cả miền tĩnh lặng yên bình của một màu thiên thanh xinh đẹp. Bởi vậy, mỗi lần muốn khóc, mình sẽ khóc với bầu trời, vì bầu trời không biết ca thán, nó sẽ không cảm thấy phiền khi mình cứ nức nở như vậy đâu. Và... trong cuộc sống, luôn luôn sẽ có sự tồn tại của những người giống như bầu trời vậy á: "Này, tớ nghĩ mình có thể hiểu được những điều cậu vừa viết!"_____Cover by @iamlammich…
Nhân Vật Chính: Nguyễn Hoài x Lâm Nhật An Câu truyện xoay quanh Hoài và An. Hoài là một cô gái đẹp nhưng không phải kiểu nhẹ nhàng, mà là kiểu sắc xảo, lạnh lùng. Tiếc thay, cô là một bệnh nhân tâm thần mắc chứng đa nhân cách. Bị sự kiểm soát, áp đặt, im lặng để trừng phạt ngay từ nhỏ. Một trái tim non nớt liệu có chịu được sự tra tấn tàn nhẫn đó? Đương nhiên không. Bởi lẽ đó, cô mới tự lập ra cho mình một 'thế giới riêng', nói đúng hơn thì là nhân cách thứ 2 ngay trong con người của cô vào năm 9 tuổi. Hoài đương nhiên không thể để 'thế giới riêng' của mình lúc nào cũng xuất hiện, và để kiểm soát 2 nhân cách này của mình, Hoài đã phải luyện tập "Kỹ thuật neo giữ bằng khứu giác" trong Tiếng Anh người ta gọi nôm na là "Intense Olfactory Stimulation". Cụ thể hơn về kỹ thuật này thì lúc nào cô cũng phải mang theo 1 chai tinh dầu Bạc hà để kích thích mạnh khứu giác của mình. Còn An, một cô nàng xinh đẹp theo kiểu nhẹ nhàng nhưng không yếu đuối. Cô được nuôi dạy trong môi trường trong lành, gia đình cho cô được sống theo chính mình. Cô có một ước mơ đó là sau này sẽ được làm "tay vĩ cầm" thực thụ. Cô có năng khiếu và được gia đình ủng hộ nên luôn một lòng với đam mê này của mình. Hai người đã lần đầu gặp nhau trong một Buổi hòa nhạc tại Nhà hát Lớn, Hà Nội. Tình duyên của họ bắt đầu từ đó, họ yêu nhau, trao cho nhau những lời hứa hẹn. Nhưng liệu hai người có thể cùng nhau đi đến cuối chân trời?…
Người đời từng quỳ lạy nàng, cũng từng đập nát tượng thần của nàng. Thiên đình chán ghét quỷ khí trong nàng, quỷ giới lại cười nhạo sự mềm lòng ấy. Nàng đứng giữa hai phía, không thuộc về nơi nào cả, nhưng cũng chẳng còn thấy đau nữa. Dù sao từ rất lâu trước kia, trái tim nàng đã chết lặng dưới vô số kỳ vọng cùng những lời ca tụng giả dối rồi. Cho đến khi nàng nhìn thấy Xie Lian.Năm ấy, Thái tử điện hạ của Tiên Lạc đứng giữa đài cao vạn người ngước nhìn, bạch y như tuyết, kiếm quang lạnh đến mức tựa hồ có thể xé đôi trời xanh. Người đời nói ngài sinh ra đã là thần minh, là ánh mặt trời rực rỡ nhất nhân gian, là kẻ dù ngã xuống bao nhiêu lần cũng sẽ lại đứng dậy giữa tiếng tung hô của chúng sinh. Nàng đứng rất xa nhìn người ấy, xa đến mức ngay cả tư cách bước tới cũng không có, nhưng lại nhớ mãi dáng vẻ ấy suốt hàng trăm năm sau. Nhớ mũi kiếm sáng như tuyết bạc giữa trời đêm, nhớ giọng nói ôn hòa kia, nhớ câu nói "Ta muốn cứu vớt chúng sinh" được thốt ra nhẹ nhàng đến mức như thể cứu người vốn là chuyện hiển nhiên nhất trên đời.Mà cũng chính từ khoảnh khắc ấy, nàng mới hiểu được mình rốt cuộc đã thiếu thứ gì.Không phải thiên phú. Không phải sức mạnh. Cũng chẳng phải lời ca tụng của người đời.Mà là dũng khí để sống thành chính mình.Người nọ giống mặt trời. Còn nàng chỉ là một cái bóng đứng ngoài ánh sáng, lặng lẽ ngước nhìn suốt tám trăm năm.…
Yêu nhanh - Cưới Vội.Một anh chàng hào hoa hay một người đàn ông phong nhã? Tiền, tài, diện mạo chẳng có gì để chê. Nghe đâu anh ta cầu hôn bạn gái thành công rồi.Gắn bó - Chia xa.- Bỏ anh ta cô không tiếc à?- Tôi thích thế đấy! Sao nào?Bản ngã - Hiện thực.Cô nàng sinh viên đầu trắng đó thu hút gấp bội, bản lĩnh của cô nàng là đá con cáo thẳng cẳng. Khó đoán lý do cô nàng chấm dứt với tay chơi như anh ta nhỉ? Chỉ là...Tha thứ và chấp nhận liệu có đơn giản?- Tại sao Phan Hoàng Hải bị Ngô Hà San ném trả nhẫn cầu hôn?---Tác giả: Bee Musky…
Nàng từ thời niên thiếu chỉ là một Đích trưởng nữ của Vân Hồ Liễu thị - Liễu Vân Hy tự Diêu Hoa.Từ khi gả cho hắn làm thê thì nàng chỉ là một Giang phu nhân mà thôi....…
Hẳn cảm giác đi bên lề của một tập thể không ai muốn tự mình phải cảm nhận. Nó không chỉ là sự cô đơn mà còn là sự đe dọa, lắng lo về nhiều thứ. Đôi lúc không thể tránh khỏi trở thành một kẻ đi bên lề, do không hợp sở thích, quan điểm thì không sao, nhưng nếu do cách biệt về mặt văn hóa - xã hội? Thủy trong câu chuyện này là một người như thế. Thanh không rõ là một người bạn, một đứa phản diện hay kẻ bội phản, Thanh dẫn dắt Thủy vào mối quan hệ đan xen phức tạp của một xã hội thu nhỏ. Ở đó, Thủy dấn bước vào thế giới người ta nói chuyện với nhau, người ta làm bạn. Có lẽ là điều Thủy mong muốn hoặc là điều phải suy nghĩ lại.Trích dẫn:Trong tôi ngồn ngộn những câu hỏi về tình yêu? Cần lắm phải làm cho ra lẽ những băn khoăn trong lòng mình chứ. Tôi cũng đang đứng trước một ngưỡng cửa, nơi tôi bước vào sẽ làm thay đổi toàn bộ con người tinh thần của mình, hoặc không. Dẫu không thể biết tường tận kết quả, người ta chuẩn bị trước cho những điều có khả năng giáp mặt vẫn hơn chứ? Đôi khi tôi mong chờ, đôi khi cũng gạt phăng nguồn ngọn làm trái tim tôi rừng rực, đập loạn nhịp: cảm giác được yêu. Nhưng đứng trước cây cầu treo dẫn đến một bến bờ sương bao phủ chỉ còn thấy thấp thoáng những cảnh vật không báo hiệu trước cho điều gì, tôi hoang mang rồi lại thấy lòng se sắt. Đến cuối cùng, hoá ra độc chỉ là sự do dự của bản thân, còn đúng sai thế nào cũng chỉ là ảo ảnh của con người lòng mang kỳ vọng với thế giới. Chúng vẫn chảy xiết như những dòng Cửu Long đổ về lòng biển mẹ,…
Thế giới huyền bí , thế giới tâm linh luôn là những dấu hỏi chấm lớn trong thế giới hiện thực ta đang sống , vậy hãy cùng tác giả thị nở dần dần mở ra những cánh cửa tưởng như đã đón kín lại rất râu với bộ truyện ma kinh dị Vong theo này nhé. Tóm tắt : bộ tiểu thuyết được viết theo dòng chảy những câu chuyện đã được tác giả dựa vào những trải nghiệm thực tế kết hợp với những câu chuyện huyền bí được người đời kể lại. NVC tên là Hương , một cô sinh viên năm 3 của đại học sư phạm không biết là hữu duyên hay cố ý mà lại được một vị thầy phù thuỷ thu nhận làm đệ tử , từ đó cô dần được trải nghiệm những câu chuyện cũng như dần mở ra cánh cửa với Thế Giới Tâm Linh.Dự kiến 5 quyển , hiện tại đã hoàn thành xong quyển 1. Thể loại : Truyện Ma - Huyền Thuật - Liêu Trai - Ma Mị…
Trong một ngôi trường bình thường, có những người luôn mỉm cười trước mặt người khác, nhưng không ai biết phía sau nụ cười ấy là gì.Haru Tachibana là một cậu trai được mọi người yêu quý. Cậu ấm áp, vui vẻ và luôn cố gắng đối xử tốt với những người xung quanh. Nhưng đó chỉ là vẻ ngoài mà cậu tạo ra để hòa nhập với thế giới này.Bên trong Haru là một con người hoàn toàn khác, một người luôn phải đấu tranh với những suy nghĩ mà không ai có thể nhìn thấy.Hina Sato là một cô gái dịu dàng nhưng luôn bị mọi người xem là kỳ quặc. Cô luôn giúp đỡ người khác, nhưng những hành động đó lại vô tình khiến họ hiểu lầm. Dù bị tổn thương, Hina vẫn chọn im lặng vì không muốn những người mình yêu thương phải lo lắng.Hai con người cô độc, hai nụ cười che giấu những điều không ai biết.Cho đến một ngày, họ gặp nhau.Liệu Haru có thể nhìn thấy con người thật của Hina?Liệu Hina có thể nhận ra phía sau nụ cười của Haru đang che giấu điều gì?Có lẽ, đôi khi điều một con người cần nhất không phải là một người cứu rỗi mình...Mà là một người có thể nhìn thấy họ thật sự là ai.Bên Kia Nụ Cười - câu chuyện về những con người đang cố gắng tồn tại, được thấu hiểu, và tìm thấy một nơi mà họ không cần phải giả vờ nữa.…
Oneshot : Ngày kia mình chia tay được không anh?Couple : Khải - NguyênCatetory : SESummary: Anh ơi! Ngày kia mình chia tay được không anh!…
TÌNH TA TỰA ĐOÁ HOA.Tác giả: mùa hạnăm sáng tác: 2025tình trạng: đang sáng tácThể loại: Đam mỹ, hiện đại, ngọt - ngược đan xen, HENhân vật chính: Dương Hàn Phong × Trương Đình AnBối cảnh: Thành phố hiện đại----…
Người ta nói, những đứa trẻ mang dấu ấn hồi sinh là sinh linh từng chết đi trong giấc mơ - và bằng một cách nào đó, được trao cơ hội thứ hai để tồn tại giữa thế giới tàn nhẫn này.Nhưng không ai hỏi: một đứa trẻ như thế... có từng muốn sống hay không?Cậu bé ấy được sinh ra trong im lặng. Không tiếng khóc, không ai đón chào. Căn phòng phủ màu xám lạnh như đã từ chối cậu ngay từ hơi thở đầu tiên. Chỉ có ánh sáng mờ ảo từ trán - nơi dấu ấn kỳ lạ hiện lên như một vết cháy khắc sâu vào số phận.Đó là dấu ấn hồi sinh - một loại phép thuật từng được nhắc đến trong những bản khắc cổ từ đế chế Atlantis. Người Atlantis tin rằng khi một linh hồn đau khổ đến mức không thể siêu thoát, nó sẽ khắc lời nguyện lên chính máu thịt mình. Dấu ấn ấy không cứu rỗi ai cả - nó chỉ giữ người đó lại, giữa sống và chết, giữa ánh sáng và bóng tối."Giấc ngủ là con đường duy nhất về Oz." - lời răn xưa của Vua Ridos và Hoàng hậu Erial vẫn vang vọng trong truyền thuyết. Khi Atlantis sụp đổ, họ chọn không đầu hàng mà dẫn dân mình chìm vào giấc ngủ ngàn năm, để tránh khỏi lời nguyền của kẻ Phản Bội. Từ đó, trong thế giới phù thủy, giấc ngủ không chỉ là nghỉ ngơi... mà là một dạng tồn tại khác.…
Author : meecute_2k Câu chuyện kể về tình yêu giữa Hwang HyeYeon- một cô gái xinh đẹp , dễ thương và là bạn gái của anh chàng Oh Sehun-một chàng trai siêu cấp đẹp trai và vô cùng hoàn hảo . How to có bạn trai là Oh Sehun ? Hãy đọc và tha hồ tưởng tượng nhé ! ❤️Oh Sehun-Hwang HyeYeon❤️…
Trường Cao trung Giáo dục Nâng cao, một ngôi trường uy tín hàng đầu với cơ sở vật chất hiện đại, nơi có gần 100% học sinh ra trường đều vào đại học hoặc kiếm được việc làm. Học sinh nơi đây được tự do cắt mọi kiểu đầu và mang mọi đồ dùng cá nhân họ muốn. Đây là một ngôi trường thiên đường, nhưng sự thật là chỉ những học sinh đứng đầu mới nhận được đặc ân này.Nhân vật chính của chúng ta, Ayanokouji Kiyotaka, là một học sinh lớp D, nơi mà trường học quăng vào những học sinh "thấp kém" để chế giễu họ. Vì một lý do nào đó, Kiyotaka lại "bất cẩn" trong kỳ thi đầu vào và bị xếp vào lớp D. Sau khi gặp Horikita Suzune và Kushida Kikyou, hai học sinh khác trong lớp, tình cảnh của Kiyotaka bắt đầu thay đổi.…
-" Em nè..anh..anh muốn dìa xin phép tía má cưới em"-" Cái anh này..muốn dì thì dìa hỏi tía má trước chớ hỏi em làm chi"-" Mìnhhh ơiii...mình, tui thương mình lắm ,mình đừng bỏ tui tội nghiệp tui lắm mình ơi"-" Mình gáng nuôi cho con lụa nó nên người nghen mình..chớ để nó khổ tội lắm mình ơi"…
**Huyết Sắc Đào Hoa**Năm mười bảy tuổi, Tô Mạn Mạn mất tất cả.Cha cô bị kết tội là kẻ cầm đầu đường dây ma túy lớn nhất cả nước và bị xử tử. Mẹ cô vì không chịu nổi cú sốc mà phát bệnh tâm thần, sống đời thực vật. Chỉ sau một đêm, thiên kim tiểu thư được cưng chiều trở thành đứa con gái mang trên lưng món nợ máu và sự khinh miệt của cả thế gian.Nhưng Tô Mạn Mạn chưa từng tin cha mình là tội phạm.Mười năm sau, cô quay trở lại với thân phận mới, mang theo quyết tâm đào bới sự thật bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian. Càng tiến gần đến chân tướng, cô càng bị cuốn vào thế giới ngầm đầy máu tanh, nơi quyền lực được xây dựng bằng xác người và lòng trung thành được đánh đổi bằng mạng sống.Ở đó, cô gặp Chu Dã.Hai mươi chín tuổi, lạnh lùng, tàn nhẫn và là người thừa kế được tín nhiệm nhất của ông trùm thế lực ngầm đứng đầu cả đế chế đen tối. Trong mắt người ngoài, anh là đứa con trai thứ hai được ông trùm nuôi dưỡng và đào tạo để kế thừa cơ nghiệp.Nhưng không ai biết rằng, Chu Dã chưa từng mang dòng máu của người đàn ông ấy.Nhiều năm trước, cha mẹ ruột của anh là cánh tay phải thân cận nhất bên cạnh ông trùm. Vì vô tình phát hiện những bí mật và tội ác không thể phơi bày, họ đã bị sát hại để bịt đầu mối. Cậu bé Chu Dã năm đó được giữ lại, nuôi lớn như một quân cờ hoàn hảo dưới danh nghĩa con nuôi.Cho đến khi sự thật dần hé lộ.Một người truy tìm công lý cho gia đình.Một người nuôi dưỡng hận thù suốt hai mươi năm.…
Nàng là con gái quan tể tướng nhưng không nhận được sự yêu thuơng-> năm 9 tuổi ra đi, năm 14 tuổi trở lại, sau 5 năm tại Lục sơn trang, nay tự nhiên bị gọi về, thay chị gái đã mất của mình hoàn thành hôn ước với thái tử... Bằng bản lĩnh và nhan sắc Nguyệt Hoa liên tục chiến thắng trong các cuộc tranh đấu hậu cung và thoát khỏi những âm mưu thâm độc của Thái Phi. Thái tử Lâm Vũ đẹp trai phong độ, uy chấn tứ phương, trái tim chỉ có một người con gái là nàng.…
THUỞ THIẾU THỜILê Khánh Vy lớn lên trong một gia đình đã rạn nứt từ lâu. Từ nhỏ, thứ cô quen thuộc nhất không phải những bữa cơm ấm áp, mà là những cuộc cãi vã kéo dài giữa ba mẹ. Cô luôn cố gắng trở thành một đứa con ngoan với hy vọng có thể giữ lại mái ấm đang dần tan vỡ, nhưng cuối cùng vẫn bất lực nhìn mọi thứ rời khỏi tầm tay.Năm lớp 10, Khánh Vy chuyển đến THPT FPT Huế và gặp Trần Gia Luân - một nam sinh nổi tiếng bất cần, thông minh nhưng không chịu học. Gia Luân không phải kiểu người biết nói những lời ngọt ngào hay hứa hẹn viển vông. Cậu chỉ lặng lẽ dùng tất cả sự chân thành và dịu dàng mình có để bảo vệ cô, trở thành người đầu tiên khiến Khánh Vy cảm nhận được thế nào là được yêu thương.Từ oan gia ngõ hẹp đến người quan trọng nhất trong cuộc đời nhau, họ đã cùng đi qua những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ. Gia Luân dùng tất cả sự dịu dàng mình có để yêu Khánh Vy. Còn Khánh Vy cũng dùng tất cả những gì mình học được để yêu lại cậu.Nhưng thanh xuân chưa bao giờ chỉ có màu hồng.Biến cố gia đình, sự chia ly và một hiểu lầm không kịp giải thích đã khiến hai người lạc mất nhau. Cả hai đều mang theo tình yêu sâu đậm nhất của tuổi trẻ, đồng thời cũng mang theo nỗi đau lớn nhất của tuổi trẻ.Nhiều năm sau gặp lại, họ mới nhận ra rằng mình chưa từng hết yêu. Chỉ là năm ấy, cả hai đều tưởng người kia đã buông tay trước."Thuở thiếu thời, anh đã từng dùng tất cả sự dịu dàng mà anh có được dành cho người con gái anh yêu nhất.""Thời niên thiếu, Trần Gia Luân điên cuồng khí…