TFBOYS, Ba Người Đồng Hành
Không phải là câu chuyện, không phải từ ngữ hoa mỹ, chỉ là những lời nói đơn giản. Tất cả là tích cóp cho thanh xuân, cho tôi, và cho các em.Cảm ơn vì đã để cho tôi biết các em, để tôi biết thế nào là thanh xuân trọn vẹn.…
Không phải là câu chuyện, không phải từ ngữ hoa mỹ, chỉ là những lời nói đơn giản. Tất cả là tích cóp cho thanh xuân, cho tôi, và cho các em.Cảm ơn vì đã để cho tôi biết các em, để tôi biết thế nào là thanh xuân trọn vẹn.…
HÔN NHÂN ÉP BUỘC-- Tại biệt thự Vương Gia ( nhà Vương Nguyên ) - Luôn Đôn" cha à, con ko thích đâu !!! Cái hôn nhân này con ko chấp nhận đâu. Cha chấp nhận thì cha đi mà lấy anh ta , con ko chịu "" con ngoan, nghe lời cha đc ko ? Thực ra là khi xưa cha mẹ Tiểu Khải và ta đã làm hôn ước từ khi 2 đứa còn trog bụng mẹ. Con phải đồng ý vì lời hứa năm xưa và tập đoàn nữa. Con cũng biết đấy, tập đoàn của Tiểu Khải là tập đoàn rất lớn, nếu 2 tập đoàn này kết hợp vs nhau thì rất lớn đấy và hỗ trợ nhau "" cha ! Nhưng anh ta có đẹp trai ko ? Có tốt ko ? Anh ta có biết con ko ? "" thôi con đi lên phòng chuẩn bị đồ đi để ngày mai còn sang Trung Quốc để gặp Tiểu Khải nữa "" vâng.... chúc cha ngủ ngon "" ừ. Chúc con ngủ ngon "Cậu vừa đi vừa nghĩ cách trốn thoát. Và cuối cùng cũng nghĩ ra đc.-- Hôm sau tại sân bay Bắc Kinh --Có 1 chàng trai trẻ trông rất đáng yêu. Da trắng hồng, mắt đen, dáng người đẹp, quần áo trên người toàn là hàng hiệu tôn lên vẻ vốn có của cậu. Đi đến đâu cũng gây sự chú ý của mọi người. Ở trước cửa chính của sân bay có 1 chiếc xe ô tô đã đợi sẵn. Cậu đi đến chỗ có chiếc ô tô và 1 người quản gia . Ông quản gia cúi đầu chào cậu " chào cậu chủ, xin người lên xe ". Cậu gật đầu 1 cái bảo quản qia cất vali và đưa chìa khóa xe cho mk. Bỏ ông quản gia ở lại 1 mk và cậu bắt đầu kế hoạch trốn thoát của mk.…
Một cuốn sổ tay chứa đựng những suy nghĩ hay còn là lời trăng trối của Katsuno Mei khi cô bé cố gắng tự chữa khỏi bệnh cho bản thân bằng cách tự tưởng tượng ra một bản thân trưởng thành hơn làm bác sĩ tâm lý( bản nháp, rất nhiều lỗi, ngôn từ cô đọng, viết theo bản năng)…
Nếu một ngày bạn thấy một tên sát nhân thì bạn sẽ làm thế nào ?Báo cảnh sát hay cố gắng quên nó đi ?Liệu tên sát nhân đã nhìn thấy bạn và tên sát nhân đang tìm kiếm bạn? Nội dung : đêm nọ có một cô gái đã nhìn thấy một tên sát nhân đang giết người và cô gái đã bị tên sát nhân tìm kiếm .…
Đoản á, hoan nghênh người đọc~ Đa phần sẽ SE/ BE vì mình vẫn còn rất tệ trong việc viết fic HE ạ:'>>Truyện đa phần sẽ có màu tối, không trong sáng hay nhẹ nhàng tình cảm.…
1 cô gái giữ trong mình nhiều nỗi đau, ký ức của em chỉ toàn những điều tồi tệ nhiều đến nỗi khiến em quên đi niềm vui trong cuộc sống. Em luôn cố gắng mỉm cười dù rằng cảm thấy bản thân thật bẩn và toàn thân như muốn nứt ra làm đôi.…
Wolufier - Một người bị mất trí nhớ. Manh mối duy nhất về quá khứ của mình là Ma vương Meganolf. Bằng cách tìm tên ma vương để tìm lại kí ức. Wolufier bị cuốn vào vô số bí ẩn khác....Re: World - wolufier…
Tôi muốn kể lại và lưu giữ thanh xuân của mình... Ngày đầu tiên vào trường nộp hồ sơ, ngày thi căng thẳng trong cơn mưa,.... và câu chuyện này sẽ viết trong 3 năm cuối cùng....…
Bạn sinh ra là một nguyên bản. Đừng chết như một bản sao.…
Kẻ săn mồi tưởng mình đang kiểm soát mọi thứ... nhưng hóa ra lại là....Faye người chủ động thao túng : sắc lạnh, tính toán, lạnh lùng.Yoko quá ngay thơ đến mức là con cừu non.…
Zero 007, một sát thủ đỉnh cao, cỗ máy giết người máu lạnh từ thế giới ngầm, sau khi bị bức tử đã xuyên không đến thời đại tinh tế tương lai. Anh nhập vào thân xác yếu ớt của Erik Adam, đứa con rơi bị ruồng bỏ của gia tộc Adam…
Lời nói đầu tiên: Văn phong của tác giả còn quá kém ( hoặc kém ở mức thượng thừa ), vì vậy đừng ném gạch, đá cho tác giả à . . .Và còn một điều nữa tác phẩm có vài tình tiết không có trong truyện tranh Tác phẩm: Tử Liên Hoa Tác giả: Tử Thiên Tình trạng: đang lết ( đúng hơn là chống chọi với bệnh " LƯỜI" ' - ')Văn án Tôi chỉ là một người bình thường, đột nhiên một ngày đẹp trời vì lao ra cứu giúp đứa bé sắp bị xe taxi tông trúng mà chết à Ông trời à !!! Ông ác quá đi mờ ಠಗಠMà may thay lại sống thêm một lần nữa . . . Ấy mà từ từ đã, tôi tại sao lại xuyên qua bộ truyện tranh hay nói đúng hơn là manhua Trung Quốc " Tam Nhãn Hao Thiên Lục " làm mưa làm gió trên cộng đồng truyện tranh thế kia Uầy . . . Được rồi đừng shock nữa bẹn ê !!! Và thứ làm tôi shock hơn đó chính là Hệ Thống bàn tay vàng trong làng BUFF sức mạnh Tôi lúc này kiểu ತ_ʖತĐã sống thêm một lần nữa, thì đời này sống hưởng thụ một chút à…
Vào năm 2059, Liên Minh Huyền Thoại nổi tiếng một thời giờ chỉ là 1 tựa game bị lãng quên, những game thủ thời đó đã chuyển sang những game theo lối chơi không gian 3 chiều ngoài đời thật. Bởi vì con người ở năm đó bắt đầu dùng những công nghệ hiện đại, không còn dùng máy tính như thời xưa nữa nên Riot gần như phá sản vì Liên Minh bắt đầu chỉ còn chưa tới 1000 người chơi. Với mong muốn có lại thời huy hoàng ngày xưa, họ bắt đầu làm ra 1 game Liên Minh theo kiểu mới. Đó là tạo ra 1 thế giới với cách chơi và vũ trụ dựa trên trò chơi LMHT, và muốn tới thế giới đó, người chơi phải đi qua 1 cánh cổng không gian. Và trò chơi có tên là KHÔNG GIAN HUYỀN THOẠI (Space Of Legends).…
Có lẽ sẽ có ít bạn thích đọc những cái kết không viên mãn trong tình yêu. Nhưng vốn dĩ tình yêu không màu hồng như bạn và tôi nghĩ, tình yêu cũng có mặt tối của nó. Và câu chuyện tình yêu mà tôi đang hướng đến chính là một cuộc tình không mấy hạnh phúc của Khúc Minh và Hạ Nhiên. Họ tìm thấy nhau, phải lòng nhau và yêu nhau trong bình yên. Nhưng số phận trớ trêu khiến họ chẳng thể ở bên nhau lâu dài, để rồi đến cuối cùng cả anh và cậu đã nắm chặt tay nhau đến một thế giới mà tình yêu của họ được đối xử nhẹ nhàng hơn.…
Thể loại: Hiện đại - Đam mỹ - Chữa lành - Tâm lý xã hội - Có drama nhẹ - HE…
Title : Đang Sống Hay Chỉ Là Tồn TạiAuthor : EdselCategory : Psychological problems, life difficulties, suicide, self-harm,...Rating : PG-13Summary : " Đứa trẻ ấy lạc lõng giữa thế giới với và này, tự hỏi bản thân rốt cuộc nên ra sao.. "Sâu bên trong của mỗi người, chúng ta luôn có khoảng lặng tự hỏi mình thật sự muốn gì, nên làm g hay chỉ đơn giản rằng liêu có nên đi tiếp không sau chuỗi ngày vật vã, loay hoay với mở nút thắt mà mãi chưa gỡ đượcNOTE : Truyện được ra đời khi tay viết của mình còn đang học tập, nhiều yếu tố sẽ gây khó chịu về mặt tâm lý, kinh nghiệm để diễn tả còn chưa được phong phú hay đặc sắc như những tác phẩm khác. Rất hy vọng độc giả dù hữu ý hay vô tình dừng chân ở đây có thể thông cảm và bỏ qua cho những sai sót vụn vặt ấy, xin chân thành gửi lời cảm ơn !…
Kì nghỉ hè năm ấy, An Hạ gặp một chàng trai tên Phong, người sẽ cùng cô trải qua năm cuối cấp ba, cùng cô qua những năm tháng đại học và cùng cô trưởng thành.Một lần tình cờ, khi cô đang cứu chú mèo bị người treo lên cây, cô đã gặp Phong, chàng trai có ngoại hình điển trai và cách ăn nói dí dỏm. Sau lần gặp định mệnh ấy, cả hai không hề cho đối phương cách liên lạc nhưng cậu vẫn tìm được trường mà cô học, là một trường cấp ba bình thường ở tỉnh lẻ.Khi cả hai đã thân với nhau hơn, cô mới mạnh dạn hỏi cậu:"Chúng ta từng gặp nhau phải không?"Phong chỉ cười mà không nói gì.Kí ức về lần gặp ấy cô vẫn nhớ, còn hình bóng về bạn nam kia cô rất mông lung. Nhưng sau nụ cười của cậu mà cô dường như chắc chắn hơn cho những suy đoán của mình về cậu con trai kia.…
Nếu thanh xuân là những ô cửa còn vương nắng, nơi được ca ngợi bởi sự đẹp đẽ. Vậy còn những góc khuất "thiếu sáng" thì sao? Những câu chuyện nào còn chưa được vén màn. Tuổi trẻ là những ngày tháng suy nghĩ khờ dại, nhưng đôi khi những suy nghĩ ấy lại đẩy một con người đến bước đường cùng hoặc tệ hơn là đẩy chính bản thân đến bước đường cùng. Trưởng thành không phải là trở nên hoàn hảo, mà là chấp nhận phần không trọn vẹn của chính mình. Theo bước chân của Kiệt, còn những câu chuyện nào mà cậu phải đối mặt. Hành trình của cậu không nói về tối hay sáng, mà là chặng đường đi từ góc khuất tối tăm nhất đến nơi tràn ngập ánh sáng.Viết nên hai chữ "thanh xuân" bằng những thử thách.…
Nơi tôi ném cái đống Tradi lẫn Digi của mình vào, mong mọi người góp ý nhẹ tay (nét tôi vẽ cổ hơi dài, nếu khó chịu thì xin lỗi nhé) Đây chỉ đơn giản là nơi Kan trộn tranh của mình như bánh trung thu nhân thập cẩm vô cùng "đậm vị"…
Hình tượng siêu anh hùng sụp đổ, mọi thứ trong chớp mắt biến thành một mớ hỗn độn...Sự giam cầm vô hình, những chiếc mặt nạ giả dối...Liệu tôi có thể tìm lại một anh hùng kéo tôi khỏi vũng lầy này hay không?…