Tuyến Ranh Linh Giới
...…
i lớp du…
nhảm nhí lắm…
xàm xíu à…
Không liên quan đừng xem :/…
một vài mẩu chuyện ngọt ngào để ăn nhẹ…
Gửi "Tôi" người trống rỗng…
** Có chút OOC.Tên truyện: Thân hữu chi bất diệt!Tác giả: Xàm Lông.Thể loại: HE, 1x1, ngược, tổng tài công x trung khuyển tiểu bạch thụ,...Tiến độ: Đang tiến hành.Văn án:Mỗi ngày cậu đều có một thối quen rất kì lạ, cậu luôn chỉnh báo thức thật sớm để có thể nhanh tay vào bếp làm nên một hộp bento thật hoàn hảo cho hắn. Nhưng, hắn từ chối, từ hôm này đến ngày kia, đều toàn là cậu tự thưởng thức món ăn của mình, cho dù như vậy nhưng lòng cậu vẫn hi vọng sẽ có một phép màu và khiến Tửu Thôn yêu thích bento mà Tỳ Mộc dành tặng cho riêng y. Và rồi, cậu nhìn thấy hắn đang ăn thức ăn của người khác, Hồng Điệp, tại sao nhất định phải là cô ta... Đôi bàn tay chai sần kèm theo những vết thương còn đọng máu tươi bèn siết chặt lại, mỗi ngày vì người mà cố gắng vào bếp, vì người mà cậu tự làm đau bản thân. Vậy cậu chỉ đổi lại sự lạnh lùng của hắn mà chịu đựng đau đớn." Thân hữu, về nhà ăn cơm cùng ta đi... "( Còn tiếp :"> )…
Tôi là Diệp Thạch Lam. Tôi có một người anh song sinh là Diệp Thạch Dương. Chúng tôi lớn lên trong cùng một gia đình, dưới cùng một vòng tay của bố mẹ, ở chung một phòng, ngủ chung một giường, thậm chí là tắm chung. Chúng tôi giữ thói quen đó cho đến tận bây giờ và có lẽ là không bao giờ thay đổi. Liệu tình cảm của chúng tôi có lớn hơn tình anh em? Nếu chuyện đó xảy ra, chúng tôi nên làm gì? Chạy trốn? Hay đối mặt với nó? Một ngày nọ, anh hỏi tôi: - Nếu chúng ta không phải anh em... em có yêu anh không? Tôi bất ngờ trước câu hỏi này... Tôi chẳng biết trả lời anh sao nữa... Và rồi sau đó, tôi phát hiện tiền kiếp của chúng tôi đã từng đối địch với nhau. Anh là chúa tể bóng đêm, còn tôi... Tôi là nữ vương thiên giới. Sau khi biết được điều đó tôi đã suy nghĩ rất nhiều và rồi tôi nhận ra tôi cũng yêu anh, điều đó chỉ là quá khứ, hãy để nó trôi đi.…
Có lẽ trong mỗi chúng ta đều tồn tại một đứa trẻ chưa kịp lớn - một phần ký ức mong manh, một vết thương cũ chưa từng gọi tên, hay một nỗi sợ nhỏ bé vẫn âm thầm theo ta qua năm tháng. Đây là câu chuyện về hành trình đối diện với chính mình, về việc học cách yêu thương những tổn thương cũ thay vì chối bỏ chúng, giữa những bộn bề của cuộc đời, nhân vật tìm lại đứa trẻ bên trong - để thấu hiểu, để chữa lành và đủ dịu dàng , dũng cảm bước tiếp. Một đoạn viết dành cho những ai từng yếu lòng, từng sợ hãi, từng tự hỏi vì sao mình mãi không thể mạnh mẽ được như người khác, nhưng đôi khi chúng ta lại quên mất rằng trưởng thành không phải là mạnh mẽ hơn, mà là học cách ôm lấy chính mình của ngày xưa.…
truyện ngắn nội dung đơn giản…
Nhà Trọ Quỷ Ám…
Cái chết là sự giải thoát duy nhất.…
• credit by -liomlas…