Ta Nghĩ Ta Yêu Ngươi Rồi ! (Đam mỹ)
năm Mậu Tuất 1418 có một vị công tử ở phương Nam (Đại Việt) đã đưa về nhà một tên ăn mày ốm yếu rồi tận tình chăm sóc tên ăn mày đó tên ăn mày đữợc chăm sóc tận tình thì yêu luôn vị công tử đó và vị công tử đó cũng yêu tên ăn mày nhưng vào thời điểm đó chẳng ai lại chấp nhận hai người đàn ông yêu nhau được họ chia cắt hai người tên ăn mày ko chịu được đành xung quân đi lính còn vị công tử đó thì bị bắt kết hôn với một cô nương đáng tiếc phụ mẫu của vị công tử đó chọn sai người cô nương này lại ko hề thik nam nhân ngày đầu làm dâu đã náo loạn biệt phủ còn tên ăn mày sau khi xung quân đánh giặc đã dành chiến thắng trở về hắn đạt được nhiều công lớn được phong làm Hầu gia quay về tìm lại người xưa thì thấy người đó đã có nương tử nên nổi giận bày ra một kế hoạch để bắt y về cho riêng hắn. còn vị công tử đó khi biết hắn quay lại liền lập tức muốn gặp hắn.nhưng ko đc nên đành bàn vs cô nương tử hờ một kế hoạch y giúp cô gặp được người yêu cô giúp y gặp được hắn..... cả hai đều lên kế hoạch rồi mọi chuyện sẽ về đâu.........…
CÓ LẼ LÀ TỰ EM ĐA TÌNH
Duyên tình ba kiếp của hai người đầy trắc trở. Tình duyên kiếp thứ nhất đầy bi kịch, nàng là trại chủ ( sơn tặc ), chàng là quan triều đình. Một lần xuống núi bắt được chàng, muốn cùng chàng kết duyên,aizz cmn, nàng mang tiếng là sơn tặc làm sao chàng chấp nhận cho được. Và kết quả là duyên chẳng hợp, nàng chết dưới kiếm của chàng. Yêu quá nhiều nên lòng nàng chẳng hận, chỉ trách đôi người có duyên nhưng không phận. Cái chết của nàng cũng đã để lại mối lương duyên ở kiếp sau. Kiếp thứ hai, nàng là thánh nữ của ma giới, chàng là vua của một nước. Kiếp này tuy duyên đã thành nhưng tình chẳng có, nàng yêu chàng, chàng lại vô tình không nhận ra đã yêu nàng. Chỉ vì lời trỉ trích của dân chúng về thân phận của nàng mà nhẫn tâm đem nàng thiêu sống. Trời xót thương cho nàng, cho đỗ cơn mưa quang đãng, lửa tắt tình cũng gần như lụi tàn. Nàng giờ chua xót thử lòng chàng, cớ sao chàng vẫn vô tình như vậy. Thật chẳng yêu nàng, thật sự là ghét nàng, xem thường thân thế của nàng.... "sống tiếp làm chi khi duyên đã tậnLưu luyến làm gì khi người chẳng yêu taníu kéo làm chi chỉ khiến người ghét bỏđôi câu sáng tỏ, tình chẳng còn là gìphận thiếp hèn mọn chẳng sánh đứng cạnh chàngmột câu yêu thương ngàn vàng chẳng mua nổithiếp đây cùng chàng duyên ta âu cũng đã tậnchỉ mong lòng hãy quên chàng điphu thê một kiếp do trời địnhâu rằng kiếp này đã vô duyênxin người thương xót cho nhi nữtình duyên đau khổ chẳng muốn trảikiếp sau xin nguyện không yêu chàng..."Ngay lúc ấy nàng dần dần tan thành làn bụi Bạch Kim, hòa dần vào gió .…
Nghe bài ca nào cũng giống như đang hát về bản thân
Mỗi một lần xem phần bình luậnTôi lại có một loại cảm giác giống như những video được quay trên phố vậyMỗi một người đều đem theo một vẻ vội vội vàng vàngChỉ là ở trước ống kính nói đôi ba câu về bản thânThế nhưng tôi lại có một cảm giác nhìn thấy được thanh xuân, tiếc nuối, vui vẻ và sự trưởng thành của họMỗi một người đi trên đường có lẽ luôn muốn tìm một góc nhỏ biệt lập với thế giới bên ngoàiLặng thầm nhớ thươngMở mắt ra, chúng ta lại là người qua đường.…
Em Không Biết Là Anh Yêu Em Đến Thế
Cô không ngờ rằng anh lại yêu cô sâu đậm đến vậy. Cô đã từ chối anh rất nhiều lần, rất nhiều. Cuối cùng, thấy anh quá phiền nên chấp nhận anh. Hằng ngày, anh làm cô được vui vẻ, hạnh phúc. Nhưng cô không biết trân trọng điều đó...Cô lén lút sau lưng anh, cặp kè với người đàn ông khác. Một hôm, anh bắt gặp được cô. Cô nghẹn họng, không nói được gì. Anh hỏi cô tạo sao cô lại đối xử với anh như vậy. Cô không trả lời được, anh lạnh lùng quay lưng đi.Cô nhìn theo bóng anh đi xa, lòng nhói đau. Giờ cô mới biết là cô yêu anh. Cô vẫn giữ những món quà mà anh tặng cô hồi đó,vừa nhìn, vừa khóc. Cô luôn tìm kiếm bóng dáng của anh trong thành phố xa lạ này, không thấy...Ba năm sau, khi cô 25 tuổi, cô chuẩn bị đi làm, cô gặp anh - người cô luôn mong nhớ. Anh chững chạc hơn xưa, càng nổi bật với vẻ đẹp vốn có đó, anh lạnh lùng bước qua cô. Cô đau lòng, nhìn anh lạnh lùng đi, nước mắt cay đắng trào ra...…















