thuat ngu tieng anh p1
…
Tần Tuyết Nhiễm - nữ cảnh sát trẻ, lạnh lùng và kiên định, một đêm mưa tuyết đã cứu một cô gái mất trí nhớ tên Bạch Tử Kỳ.Cô không ngờ rằng, người mình cưu mang lại chính là kẻ giết người hàng loạt chuyên lấy tim người làm bộ sưu tập.Họ cùng sống chung dưới mái nhà nhỏ, giữa nỗi ám ảnh và dịu dàng giả tạo.Một tuần sau, khi trí nhớ của Tử Kỳ quay lại, những vụ án đẫm máu lại tiếp diễn -nhưng lần này, trái tim của Tuyết Nhiễm cũng nằm trong danh sách sưu tầm.Là yêu, hay là tội lỗi?Là cứu rỗi, hay là hủy diệt?Chỉ khi tuyết tan, sự thật mới lộ ra - nhưng có những vết máu không bao giờ phai được.…
Summary:Một trưa hè nọ, khi chuẩn bị bắt đầu năm học 12 của mình, ngủ quên giữ đống đề cương toán, ngay sân sau dưới tấm trải thảm của mẹ và cái nắng chói chang của mùa hạ. Mình đột nhiên mơ thấy giấc mơ về tri kỷ, mỗi một người đều có sợi tơ hồng riêng "kết nối" với người định mệnh kia của mình. Rồi mình tỉnh dậy và mình nghĩ,"Nếu mỗi người đều có một sợi tơ hồng như thế, liệu họ có bị siết cổ không nhỉ?"nên mình viết câu chuyện này.Notes:1. Nhân vật không thuộc về mình. 2. Tất cả tình tiết không có thật.…
Bạn biết tình đầu không?Là nó đó!!…
Lần đầu tiên Thành Nhân rung động với Phương Quyên là vào một buổi sáng cuối hạ, trong lớp học năm lớp 11. Cô gái ấy ngồi xéo bàn, mái tóc buộc cao, nụ cười vô tư như thể cả thế giới này chẳng có điều gì đáng để bận tâm. Phương Quyên không phải là kiểu con gái dịu dàng, e lệ như trong sách vở. Cô bướng bỉnh, nghịch ngợm, đôi khi hơi "mõ hỗn", nhưng lại mang trong mình một sự chân thành đến mức khiến người ta không nỡ ghét bỏ.Thành Nhân chưa từng tin vào "tiếng sét ái tình" - cho đến khi trái tim cậu đập lệch một nhịp chỉ vì ánh mắt ấy, nụ cười ấy. Cậu đem lòng thích cô từ lúc nào chẳng hay, âm thầm dõi theo từng bước chân, từng hành động nhỏ của cô gái ấy suốt một năm ròng.Tình cảm ấy chẳng có khởi đầu rõ ràng, cũng chưa từng được thốt ra thành lời. Chỉ có ánh mắt nhìn nhau trong im lặng, những tin nhắn hỏi bài vu vơ, và vài lần trái tim khẽ run lên mỗi khi hai người vô tình chạm tay.Nhưng rồi, vào năm cuối cấp - khi những ước mơ, lo âu, kỳ vọng và áp lực bủa vây - một hiểu lầm không kịp hóa giải đã khiến họ xa nhau. Không nước mắt, không lời trách móc, chỉ là... cả hai lặng lẽ bước đi về hai hướng ngược nhau.Có lẽ mỗi người đều từng có một mối tình như thế: non trẻ, vụng về, ngốc nghếch... nhưng lại khắc sâu đến tận cùng ký ức. Phương Quyên chính là mùa hạ của Thành Nhân - rực rỡ, ồn ào, và mãi mãi ở lại trong những năm tháng thanh xuân không thể quay lại.…