Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
it's just a fic about the daily stories of Kim Namjoon and Han Eunminfic này do mình tự nghĩ, và nó có rất nhiều cái series nên không thể biết được mỗi chap dài hay ngắn hoặc fic bao giờ mới kết thúc.tái bút: meiilaebecuanamchunie…
Ta còn nhớ rất rõ năm đó phu quân dắt tay ta lên núi, hắn nói ta là ta không xứng đáng được sống, không xứng đáng là thê tử của hắn, lòng ta đau, phu quân bỏ lại ta trong rừng, ta mơ hồ cảm nhận được ta sắp bị sói vồ xong khi tỉnh lại ta thấy mình nằm trong vườn đào nhà ai, nhà ân nhân cứu mạng.Trích :Tế Thuỷ xoa xoa vết hằn trên cổ, Tại Nhan Vi nhíu mày :- Đừng động vào vết thương trên cổ ngươi, có sẹo rồi thì đừng có khóc lóc với ta, đòi ta tìm thuốc chữa sẹo để ngươi đi lấy phu quân khác.Tế Thuỷ hừ mũi :- Ta không thèm, nhìn đến nó tại lại muốn chết, sao không cho ta chết đi.Tại Nhan Vi nói :- Mạng ngươi không cần, ngươi cứ vứt. Ta cần mạng ngươi, ta cứ cứu.Trích hai :Trong cái thao tắm nhỏ bé này chứa đến hai con người, một người không mảnh vải che thân còn người kia y phục mong manh ước sũng, Tại Nhan Vi đưa tay lên má nàng liền bị nàng hất ra :- Đừng động vào ta!!!Tại Nhan Vi không giận cũng không vui, chỉ hỏi :- Vì sao?- Vì điện hạ đã có người trong mộng, vị quận chúa nơi Bắc Thần kia không đáng bị cắm sừng như vậy, người động vào ta khác nào đang cắm trên đầu nàng ta một cái sừng?Tại Nhan Vi như có ý cười :- Nàng ghen?- Ta không ghen.- Nàng biết gì không Tế Thuỷ?- Gì?- Nàng luôn nghĩ ta cứu nàng là tiện tay cứu giúp, nàng luôn nghĩ ta chăm sóc nàng là rảnh rỗi mà làm, nàng luôn nghĩ ta có người trong mộng nhưng nàng chưa bao giờ nghĩ là ta yêu nàng hết.…
Đây là chuyện đầu tiên lên còn nhiều sai sót.~~~~~~Ông trời cho chúng ta được gặp nhau, cho chúng ta có tình cảm với nhau nhưng chắc ông trời lại không cho chúng ta tình cảm với nhau…
Mỗi buổi trưa bố tôi ôm mảnh chiếu manh ra đó, luôn kèm theo là ấm nước chè xanh ngon đặc. Tôi chẳng biết nó ngon ở đâu nhưng tôi luôn nghe bố tôi nói thế, còn theo cảm nhận riêng của tôi thì nó thật sự chán ngắt với cái vị chát của riêng nó. Nói là thế mà tôi vẫn không thể phủ nhận sự hấp dẫn của nó bởi cái mùi hương dễ chịu từ ấm chát chè ấy tỏa ra mỗi khi mở nắp…
Fanfic này là hành trình chữa lành của Jason sau khi đáng lẽ đã chết, nơi cậu được sống như một con người bình thường, không bị buộc phải hi sinh.Jason và Piper chọn yêu lại từ đầu, không ký ức giả, không trách nhiệm áp đặt, chỉ còn lựa chọn tự do và trưởng thành.…
Người đời gọi nàng là yêu phi hại quốc.Bạch Băng Băng - mỹ nhân đẹp đến mức chỉ một ánh nhìn cũng đủ khiến phật tử thanh tu động tâm.Sinh ra là quận chúa cao quý, được cưng chiều từ nhỏ, nàng kiêu ngạo, tàn nhẫn và chưa từng biết hai chữ "nhẫn nhịn".Nàng thích nhìn Hoàng hậu quỳ dưới chân mình.Thích bóp nát sự cao quý của vị công chúa hòa thân từ Mạc Bắc từng chút một.Ba người đàn ông quyền khuynh thiên hạ đều quỳ dưới tà váy nàng.Hoàng thượng yêu nàng đến mù quáng.Tướng quân vì nàng có thể nhuộm máu sa trường.Quốc sư vì nàng mà phá giới động sát tâm.Họ cho phép nàng làm mọi điều.Chỉ có một điều kiện -Hoàng hậu không được chết.Bởi vì phía sau nàng ta là cả một Mạc Bắc.Nhưng nếu... lỡ quá tay thì sao?Cùng lắm thiên hạ này đổi chủ.Ba người bọn họ đủ sức gánh cả giang sơn, chỉ để đổi lấy một nụ cười của nàng.Chỉ tiếc rằng -Bên trong thân xác Hoàng hậu là một linh hồn xuyên không, biết trước kết cục của cuốn tiểu thuyết này chính là nàng ta phải chết để lót đường cho vị yêu phi kia .Nàng ta muốn thay đổi vận mệnh.Nhưng nàng ta không biết...Kết cục được viết bởi " CHÍNH VỊ YÊU PHI KIA "…
Đằng sau một nhân vật luôn có bàn tay điều khiển phía sau , chắp vá cuộc đời của những kẻ sống trên trang giấy .Hắn là người đứng trên cao nhìn xuống , là kẻ sắp đặt mọi việc .Đúng vậy hắn là tác giả ! Mục tiêu cần phải tiêu giệt của những người do hắn tạo nên .…
Phong Thanh Ca uổng có một thân tài hoa, chỉ vì nhan sắc cũng vượt trội nên mang họa sát thânGiới giải trí không chờ nổi một ảnh đế, lại chờ được một cái chết thảm khốc của hắn Trùng sinh về năm năm trước, Phong Thanh Ca quyết tâm tự tìm cho mình một lối thoát. Chỉ là lúc thoáng nhìn thấy tấm danh thiếp đỏ quen thuộc ấy, hắn như rơi vào trong một hầm băng. Chẳng lẽ kiếp này, hắn cũng không thể thoát thân?…
Mỗi thế giới đều có những nữ pháo hôi làm nền cho tình yêu của nam nữ chủ mà nhiệm vụ của Mạc Sơ là xuyên vào những nữ pháo hôi này thay đổi vận mệnh của họ. Đoạn ngắn 1:Hệ thống hưng phấn ra tiếng: "Ký chủ, mau đánh tên tiểu tử này. Cần ta thêm đạo cụ trợ hứng sao?"Mạc Sơ không có việc gì nhún vai nói: "Nếu ngươi cho không."Hệ thống ủy khuất than vãn: "Ây da, ký chủ da mặt thật dày. Ra đường ăn bánh còn phải trả tiền. Huống hồ là đồ cao cấp mà hệ thống ta xuất ra."Mạc Sơ cười quỷ dị, liếm môi: "Vậy thì cũng chịu thôi! Ta sẽ làm ngươi 'sướng' trước rồi xử lý tên tiểu tử kia sau. Như vậy sẽ rất vui đấy!" Đoạn ngắn 2:Mạc Sơ khinh bỉ nhìn khuôn mặt yêu nghiệt của mỗ nam: "Mặt ngươi có thể mỏng chút không? Ta thật khinh bỉ ngươi."Mỗ nam cười cười: "Nếu không Sơ Sơ lột hết hộ ta được không? Ta không tự mình lột được. Rất xấu hổ đó!"Mạc Sơ liếc chủy thủ sắc bén trên tay, mắt sáng lên: "A, vậy để ta lột phần thừa ra trên cơ thể ngươi trước rồi giúp ngươi lột da sau. Mau cởi quần!"Mỗ nam bĩu môi ủy khuất: "Ngươi xuống tay được sao? Dù gì thì đó cũng là phúc khí sau này của ngươi đấy, Sơ Sơ. Không bằng chúng ta đại chiến ba trăm hiệp trước đi, thế nào?"…