Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
-" Mày có thấy trời hôm nay đẹp không"-"Lại có trò gì nữa đây ông tướng" Tôi nheo mắt nhìn Khánh Huy với một tư thế hết sức cảnh giác "Haiz, thời tiết như này yêu tao là hợp lí...mày bỏ phí là mày ngu"-"..."…
Thời khắc chuyển mùa , những ngày nghỉ hè đã sắp kết thúc , tiếng trường khai giảng nhộn nhịp. Mùa hạ rời đi với những tia nắng gắt , oi ả với những kí ức không thể quên. Mùa thu tới với những tia nắng dịu nhé , gió lùa qua những khe cửa , và cũng là mùa thu năm đó giúp ta gặp nhau " Mùa thu năm đó , tôi đem lòng thương một cậu bạn đào hoa nhất lớp , chuyện tình nhẹ nhàng nhưng lại sâu đậm biến cậu thành một phần thanh xuân trong tôi " - Trúc An " Mùa thu năm đó , tôi đem lòng yêu cô nàng tăng động đến mức phiền phức , một sự phiền phức tôi luôn muốn và sau này cũng vậy " - Gia Khang Tình yêu là một thứ gì đó ta không lý giải được nhưng lại cho ta những cảm xúc nhớ nhung đối phương không thể giải đáp được bằng lời " Cảm ơn cậu đã là một phần thanh xuân trong tôi "…
Là hoa hướng dương thì sẽ luôn nhìn về một mặt trời, còn mặt trời thì sẽ được vô vàn bông hoa hướng dương ngắm mong.Thanh Vy cứ ngỡ rằng cô chỉ là môt trong những bông hoa hướng dương kia, sẽ chỉ luôn nhìn về Đình Khôi. Nhưng cô không biết rằng, Đình Khôi chưa bao giờ thèm là mặt trời, cậu ta chỉ hận không thể đem cô giấu đi, không muốn bông hoa ấy có thêm người nào nhìn ngắm._______Link ảnh: https://www.pinterest.com/pin/25121710418135607/…
Tôi chưa từng nghĩ sẽ có một ngày Trần Vũ Nhật Hoàng sẽ bước vào cuộc đời tôi. Càng không nghĩ rằng bản thân sẽ được yêu bởi một người như thế.Ý tôi là, Trần Hoàng đẹp trai, nhà thì giàu và 10 điểm tinh tế. Mà tôi thì điển hình là một đứa bê tha và không biết chăm sóc bản thân. Chỉ sau khi gặp Trần Vũ Nhật Hoàng, được nó cưng như trứng thì tôi mới tìm được phiên bản tốt hơn của mình.Giống như đang bị cảm cúm, người thì nóng rồi lại lạnh, nôn nao và được dỗ cho uống thuốc.…
- KHI THIÊN THẦN ĐƯA TAY -Khi con người gục ngã trước hào quang to lớn của chính mình thì cũng là lúc họ mong cầu, ước nguyện một thế lực thần thánh có thể xuất hiện và đưa tay ra cứu lấy linh hồn đang yếu dần đi của họ. Phurich đã từng và đang có tất cả nhưng chính bản thân không còn cảm giác tin vào người, vào vật và vào những điều sẽ xảy ra trong tương lai, anh không còn cảm xúc mong cầu và hy vọng. Phurich thật muốn chết đi.Khi này chỉ hệt như một người phàm tục rơi xuống vực thẳm không rõ tên. Không chút ánh sáng chiếu rọi.Ann, một cô gái vừa đến Thái Lan, cô có tài năng và sự thuần khiết hiếm có. Mọi người gọi cô là "thiên thần giáng thế" hay "hiện thân của ánh sáng".Tối đó. Trời đen có đầy pháo giấy đủ các sắc màu. Có một bức ảnh chấn động giới giải trí. Thiên thần đưa tay cứu rỗi một người.Một sự khởi đầu từ sự cứu rỗi.Một người mang trong tim đầy vết xước rỉ máu.Một người xuất hiện mang sự ấm áp để chữa lành.…
" Thằng đấy không xứng với tớ "Ấy vậy mà "thằng đấy" lại đảo lộn hoàn toàn cuộc sống cấp Ba tươi đẹp của cô......Ngày đầu nhập học tại trường cấp Ba, Nguyễn An Tâm lại đụng mặt một tên láo xược chẳng ra gì. Cô nghĩ chắc con ông cháu cha mới vào được trường này.Vậy mà tên đó lại là thủ khoa môn trong khối cô, lại còn chung lớp.....Nghe nói từ lâu Trịnh Minh Triết lớp 11A1 đã có bạn gái, hơn nữa còn rất xinh đẹp, lại còn có thành tích xuất sắc, hình như là lớp trưởng lớp 11A1, Nguyễn An Tâm.Trịnh Minh Triết nghe mấy lời đồn thổi này cũng không phản đối, còn ngầm thừa nhận. Trong khi đó, "người bạn gái" của anh khi nghe đến lại xù lông, ai hỏi cũng chối đây đẩy.Tối hôm đó, "tên chó Triết" lại hôn cô đến nghẹt thở, thì thầm nói: "Còn chối nữa không?"…
Đây thuộc loại tác phẩm đầu tay của Tóc Tiên. Mong được các bạn ủng hộ. Truyện không có thời gian ra chapCùng theo dòng chảy của câu truyện tìm hiểu về một cậu thiếu gia ăn chơi trở thành học bá nam thần và tình yêu gà bông của cậu và cô bạn chung nhà 🏠 Ủng hộ tui một vote điiiiiii 🫶🥺…
Mười lăm tuổi, Cao Hà Thanh Tuyên rụt rè và nhút nhát. Em thích rất nhiều thứ. Mê ăn quýt, thiên vị màu vàng. Không ưa ồn ào náo nhiệt, chỉ muốn nằm lười ở nhà. Song, em thích nhất chính là anh.Mười bảy tuổi, Trần Úy Trác Cẩn điềm đạm ôn hòa, là chàng trai sơ mi trắng mỉm cười dịu dàng dưới nắng thu vàng như rót mật. Anh đối với ai cũng xa cách lễ độ, riêng em là đặc biệt muốn nuông chiều."Em ơi!""Dạ?""Thu sang đúng lúc anh phải lòng em..."Em chỉ cần một lần nắm tay anh đi qua dống tố bão lòng, anh sẵn sàng vì em mà cả đời mua quýt nấu cơm.…
Minh Trang có một người bạn thuở nhỏ chơi rất thân vậy mà người bạn nhỏ xem như người trong nhà lại ra đi không từ biệt. Nhỏ ngày nào cũng khóc lóc trước cổng nhà đóng kín rồi ngày ngày ngồi trước thềm đợi một lá thư hay cuộc gọi nhưng chẳng nhận được gì. Nhiều năm sau nhỏ vô tình phát hiện nam thần bị nhỏ "vấy bẩn" lại chính là cậu bạn năm xưa, không những không đánh cậu ta một trận mà nhỏ còn bị lấy cắp trái tim. Tình cảm thầm kín giữa hai người (ai ai cũng biết) ngày một phát triển trước những hành động của cậu bạn ranh ma. Nhỏ cảm thấy không ổn nhưng chỉ biết lao đầu vào lưới.___________Tác giả: Chang Du VânThể loại: Thanh xuân học đườngKhông reup!…
Phạm Quân Anh và Trương Lâm Vi là thanh mai trúc mã, lớn lên cùng nhau. Mùa hạ năm lớp 12, Quân Anh chưa kịp nói lời yêu vì gia đình Quân Anh gặp chuyện, đành phải hẹn em vào mùa hè năm sau…
Đỗ Minh Trí để Mai An Kỳ ngồi xuống ghế đá. Anh nhẹ nhàng xử lí vết thương cho cô một cách tỉ mỉ, sau đó nhéo nhéo má cô vài cái.Đỗ Minh Trí quen tay rút một điếu thuốc ngậm vào miệng. Suy nghĩ gì đó mà tay anh khựng lại, xoay mặt nhìn người bên cạnh.Anh hừ cười, vươn tay vứt bỏ điếu thuốc dưới chân dặm dặm.Mai An Kỳ không than đau vì vết thương, ngược lại còn rất ngoãn ngoãn đưa đôi mắt nhìn về phía anh:"Anh cứ hút bình thường đi, em không để ý đâu""Không khó chịu?""Ừm"Anh mang chút ý cười:"Hôn cũng đã hôn rồi, đúng thật là không khó chịu nhỉ?"Cô quen rồi, hoàn toàn không vì mấy lời nói lưu manh này của anh mà đỏ mặt.Ngược lại Mai An Kỳ còn hung hăng lườm anh, vươn tay nhéo nhéo eo anh.Đỗ Minh Trí cúi đầu, cọ cọ mũi cục bông nhỏ trước mắt: "Nhưng anh không muốn dạy hư con nít"…
Vừa lúc ấy, ly matcha latte của tôi cũng được làm xong. Tôi vui vẻ bước tới nhận lấy ly nước mát lạnh, định quay đi thì bỗng một bàn tay ấm áp, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay tôi từ phía sau. Tôi giật mình quay lại thì đó là cậu ấy. Vì lúc nãy tôi không nhìn rõ nên không để ý. Và phải thừa nhận một điều rằng cậu ấy rất đẹp trai.…
Bầu trời nhuốm một màu đỏ máu, ánh chiều tà khẽ xuyên qua kẽ lá, em gối đầu lên đùi tôi, hơi thở đều đặn.Tôi tự hỏi, phượng đỏ kia liệu có nghe thấy không...?…
- Đây là truyện đầu tay của au :)- Truyện ngắn- nhẹ nhàng và không có nhiều tình tiết hay cũng như gây cười nhưng tác phẩm này au đã dành công sức và tình cảm để viết nên mong mn đón nhận và ủng hộ nhé!! - Yêu …
Trong ký ức ngày xưa cũ mà tôi thường hoài niệm về, mùa hè của tôi và anh trôi qua hệt như một giấc mộng. Mộng đẹp dễ tan, nên khi nhớ về mới khiến người ta thổn thức. Trước ngày chuyển đi, tôi tặng anh một món quà nhỏ được móc bằng len. "Bé Tuyết móc cho anh hả?" Mắt anh sáng tựa sao trời, anh cười, cái răng khểnh dần hiện lên.Tôi gật đầu. Trông anh nâng niu món quà tôi tặng, tôi cũng dần trở nên tự tin hơn. Rồi bỗng chốc anh tạt cho tôi một gáo nước lạnh."Bé Tuyết biết móc con ngựa luôn, giỏi quá vậy nè.""Con chó mà!"Giống như trong truyện "Ông lão đánh cá và con cá vàng", ân nhân và kẻ được giúp đỡ phải đến lúc chia ly. Kẻ trên cạn, người dưới nước, chia ly là lẽ thường tình, như suối ở rừng rồi sẽ chảy về biển, rừng ở lại mong ngóng ngày trùng phùng.…
Bốn năm cấp 2 của tớ không đặc biệt không có gì đáng nhớ, chỉ đọng lại một người tên Nguyễn Trần Khánh Phúc.---------------"Tớ thích nhất là hoa hướng dương, cậu biết tại sao không!?""Vì nó đẹp?""Vì ý nghĩa của nó.""Vậy nó có nghĩa là gì?""Là tình yêu thầm lặng, cả một đời hoa chỉ hướng về một người..."…