[Min Yoongi] Bad girl good girl
Bad girl good girlStrong & WeakHappy & TiredFake & RealWhich one is your real personality ? _lyn.nhiii_…
Bad girl good girlStrong & WeakHappy & TiredFake & RealWhich one is your real personality ? _lyn.nhiii_…
Indigo Edmonds is your stereotypical preacher's daughter. But one thing she never knew is how much different the world looks through the window of a tour bus.…
Người không khinh cuồng uổng thiếu niên, người nọ nếu khinh cuồng có phải hay không liền không uổng công thanh xuân đâu?ta vốn có gia, gia cảnh giàu có, chính là một hồi tai nạn xe cộ làm ta thành cô nhi, thân thích chia cắt bổn hẳn là thuộc về nhà xưởng, xe, ngay cả cha mẹ lưu tại ngân hàng tiền cũng không cánh mà bay! Hơn nữa khi cách một tháng cảnh sát cục một chút thực chất tính chứng cứ cũng chưa tìm được, còn hại chính mình anh em kết bái đại ca! Ta là muốn nghe cha mẹ sinh thời nói nói tiếp tục đi học, vẫn là dựa vào bằng hữu của ta chính mình tra tìm thật giống?mấy phen trắc trở, ta đứng ở nhân sinh ngã tư đường, làm ra ta lựa chọn, ta muốn chính mình động thủ, tra ra hung phạm! Vì phụ mẫu của chính mình, đại ca báo thù! Muốn cho bọn họ nợ máu trả bằng máu! Mặc dù cùng bọn họ đoái mệnh ta cũng không oán không hối hận!https://truyentiki.com/ca-nhi-may-cai-dinh-nguoi.25435/…
Violet Everdarden - một cô gái trẻ từng bị coi là "cô máy chiến tranh", bây giờ đã làm cuộc sống lại từ đầu, với công việc Búp Bê Tự Động Viết tại bưu cục C.H do Trung tá Hodgins dựng nên ngay sau khi đã giải ngũ. Từ đó, cô đã gặp gỡ nhiều con người với nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau, nhiều gam màu tình yêu, để dần dần hiểu được từ "yêu" mà cô đã nghe từ Thiếu tá của mình: Anh yêu em.Cô hiểu được rồi, sau bao lâu, cô rốt cuộc cũng đã hiểu được "yêu" là gì rồi. Cô đúng là ngu ngốc mà, sao lại không thể hiểu được cảm xúc của người ấy ngay từ đầu chứ, mà trong khi chính mình cũng không thể hiểu con tim của bản thân cơ mà. Hối hận, hối hận lắm. Sao cô lại hiểu ra một cách muộn màng như vậy chứ? "Anh yêu em" đơn giản biết bao, mà lúc ấy cô lại chẳng thể hiểu nổi.Em yêu anh.…
nu9 Phạm Ánh Tuyết Vy na9 Nguyễn Trọng Hoàng Khánh Na9 từ chap 3 mới xuất hiện nên đừng ai thắc mắc nha:))Tại vì viết vui vui nên ảnh bìa truyện là ảnh trên mạng nên đừng có chửi em nha…
©autheniclotus…
*Lưu ý: Xin chào mọi người! Đây là lần đầu mình viết truyện, nên sẽ không tránh khỏi việc lặp từ hoặc viết chưa chi tiết mong mọi người bỏ qua hoặc góp ý nhẹ nhàng cho mình nhé.*Truyện được dựa theo trí tưởng tượng của tác giả, sẽ có một số chi tiết hơi hư cấu hoặc cẩu huyết một chút.______Một ngày đẹp trời, Trịnh Nhật Dương bỗng ngõ lời yêu thêm một lần nữa với tôi.…
Thanh Xuân vừa trường Đặng Ngọc An Nhiên dù sống một mình nhưng cô luôn lạc quan vui vẻ, trải qua những năm tháng cấp ba có vui có buồn cùng với những người bạn Truyện tình ngây ngô hài xỉu của an Nhiên và Nguyễn Huỳnh Đức Minh…
Trích đoạn 1:"Quỳnh Đan!""Tớ nói bao lần rồi, tên tớ là Đan Anh."Tôi nhìn tên trước mắt mình mà thở dài, cậu ta lúc nào cũng quên tên thật của tôi."Tớ biết mà.""Ừ."Khoan, ý cậu ta là sao?---Trích đoạn 2:"Vui lòng điền giúp tôi thông tin của quý khách ạ."Với khách hàng, tốt nhất tôi nên hành xử đúng đắn."Cô nhìn rất quen.""Tôi không biết quý khách là ai ạ."Nói vậy thôi, chứ Đan Anh này thừa biết nhé.…
Xin chào, tôi là Dương Huỳnh Nguyệt Như là một tính đồ của các vị thần trà sữa. Phải nói là tôi siêu siêu cuồn thứ nước uống ấy luôn!Khổ nổi ba mẹ tôi cứ luyên thuyên bên tai rằng uống ba cái nước xanh đen đỏ kia thì có mà ch*t sớm. Sợ quá nên đành phi ra quán quất một ly cho đỡ sợ...Tháng 8 này tôi về Việt Nam để học cấp 3. Nhiều lúc tôi chả hiểu sao mẹ cứ nhất quyết đưa tôi sang Việt trong khi mẹ có dư tiền thuê bảo mẫu trông tôi cơ mà?Mà thôi, mẹ có lòng thì Nguyệt Như tôi đây xin có dạ. Từ lúc nghe mẹ nói:" Con lo mà chuẩn bị đi nhé, mẹ đặt vé rồi vài năm tới con sẽ ở Việt Nam ở với ba.Tôi hào hứng lắm, chứ nào ngờ về đây tôi sẽ gặp phải cái tai ương gì đâu...…
Những rung động đầu đời, những cảm xúc chớm nở không thể giấu ấy là thứ tình cảm đơn thuần, nhiệt huyết, dũng cảm. Cho dù biết rằng ngoài khoảnh khắc tươi đẹp, còn có cả âm thanh tan vỡ của những giấc mơ nhưng chỉ cần chúng ta luôn hết mình với cái gọi là thanh xuân ấy thì dù thế nào cũng sẽ không hối tiếc."Năm tháng có cậu" đơn giản là những mẩu chuyện nhỏ không có kết thúc...…
Học đường và hơi lì kì nhakkk…
Văn Án"Bé con, năm đó anh không hề liên quan nào đến Nam Vi mà em nói, anh nói thật đó."Hà Nhật Nam Minh năm đó là chàng trai mặt lạnh đầy sức hút, còn Dương Uyển Nghi như cô chỉ là một bé mèo thuần khiết và hay cười họ chẳng có sợi dây liên kết nào với nhau cả.Thế nhưng...Vào một mưa rào, Uyển Nghi đã để một cây dù cho anh và nói:"Bạn học, nhà tôi gần nên bạn dùng ô của mình đi" Nói xong cô cười mỉm rồi lấy sách che đầu rồi chạy đi.*thình thịch*Hóa ra anh cũng có cảm xúc, cảm xúc đó là yêu.Họ gặp nhau trong một ngày mưa tầm tã, rồi kết thúc tình yêu vào một ngày nắng hạ. Tác giả: Trăng Trong Nước*CHỈ DUY NHẤT ĐĂNG Ở WATTPAD*Ngày đăng tải: 09/05/2024Ngày viết: 09/05/2024Ngày hoàn thành: ?/?/?…
√ Đôi lời tâm tình của một cô gái nhỏ chợt nhận ra mình không yêu anh ta nhiều như bản thân mình nghĩ....…
_Đây là lần đầu mình viết truyện nên mình viết không được hay và nhiều thiếu sót nên rất mong được mọi người góp ý kiến chân thành, ủng hộ mình để mình có động lực viết hay hơn nữa ạ. _Truyện này mình lấy cảm hứng trên ngồi trường mình từng học, có chút teenfic, thanh xuân vườn trường, kể về giai đoạn trưởng thành của các nhân vật._Mình viết cả ngôi thứ ba và ngôi thứ nhất nếu mn đọc thấy cứng ở đâu và k hợp lí cho tui xin góp ý nhé.Chân thành cảm ơn rất nhiều💝💝--------/29-08-2024/…
Tôi chưa từng nghĩ bản thân mình sẽ giấu diếm một điều gì nhưng cho đến khi tôi gặp được cơn mưa rào ngày ấy, nơi khởi đầu cho chính trái tim tôi.Cơn mưa rào đến thật nhanh rồi cũng mau đi, dưới những đoạn đường nhỏ còn đọng lại những giọt mưa, chàng trai ấy chở tôi băng qua những đoạn đường dài...…
Một thiên tài Violin như tôi thế mà lại bị mù . Tôi luôn sống dưới áp bức của thiên tài mà bọn họ đặt ra . Uớc rằng sự tự do sẽ đến và mang tôi đi như một con gió mùa thu...…
Mới vô nghề, xin mọi người chỉ giáo nhiều hơn :v…
Không ngọt ngào như trong tiểu thuyết, cũng chẳng lãng mạn như phim. Câu chuyện về Đặng Mai Quốc Việt và Lê Ngọc Khánh Như chỉ đơn giản là hai đứa trẻ gặp nhau trong những năm đẹp nhất của thanh xuân, biết nhau rồi cảm mến nhau mà thôi.…
Chiếc váy dài trắng dài ngang mắt cá chân, mái tóc dài xoã qua vai. Dịu dàng, thông minh, xinh đẹp phải là tôi - Đào Mai Xuân. Đẩy nhẹ cánh cửa tôi bước vào lớp trung tâm tiếng anh CEO. Trước ánh mắt ghen tị của lũ con gái và sự "đánh giá" bởi hầu hết lũ con trai, tôi chẳng quan tâm vì tôi đến đây là vì cậu ta - người con trai vừa gần gũi vừa xa lạ cuối góc lớp - Lê Duy Khanh. Tôi giới thiệu bản thân bằng một nụ cười và từ từ bước xuống cuối lớp nơi Khanh ngồi. *Cạch* tôi đặt trước mặt Khanh ly trà đào, tôi cười nói:- Cho Khanh nè Bấy giờ, Khanh mới thôi nhìn tập đề ielts mà nâng cặp mắt qua lớp kính cận khó hiểu nhìn tôi.Tôi bật cười nói:- Uống đi. Trà đào ĐML cậu thích mà.Khanh nhìn tôi kiểu *ụa ai đây?*- Uống đi Xuân không bắt Khanh bao lại Xuân đâu....Xuân đâu có cần. Xuân cần Khanh cơ. Tôi nói rất tỉnh, âm lượng không to không nhỏ nhưng đủ để Khanh nghe thấy. Khanh thoáng bất ngờ Khanh hiểu có lẽ vậy. Khanh lại lần nữa bày ra bộ mặt khó hiểu tuỳ nhưng tôi biết nó đến rồi.Lê Duy Khanh - người con trai đầu tiên dám block tôi mày tới số ròi pé.-----------------------------16:00 ngày 21/11/2022By Hurtsh✨✨@Cảnh báo có chửi tục nha nhưng mà cũng không quá tục tĩu lắm đâu…