Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Em yêu mưa, yêu cách nền trời xanh chuyển mây xám xịt, yêu cách bầu trời khóc nấc lên như trút nước, yêu cách cơn mưa đem mọi nỗi buồn của em vơi đi sạch, để em sau đó có thể an ổn mà mỉm cười, đối mặt với thực tại tàn khốc.…
Author: UmpahpahumpahpahTranslator: YormineNote: Bản dịch đã có sự cho phép của tác giảOriginal Link: https://archiveofourown.org/works/24125176Tóm tắt: Chị, người đã ngồi đây gần hai giờ, nhìn màu bầu trời dần biến từ màu xanh nhạt mơ mộng sang màu cam thẫm với sự pha trộn của màu tím và hồng. Những đám mây mỉm cười với chị, và những dòng xe cộ nhộn nhịp cùng làn gió thổi mạnh mái tóc rối bù của chị.Màu sắc này làm chị nhớ đến em ấy.…
- Bối cảnh/Thể loại: Hiện đại, học đường- Tag: Thanh xuân vườn trường, câu chuyện trưởng thành, hoán đổi linh hồn, công cáo già, công nhạy cảm, thụ mỹ nam, thụ người lớn tuổi, thụ thẳng thắn, thụ phủ nhận cảm xúc.- Công: Choi Se-kyung. Học sinh trung học xuất sắc về học lực, vẻ ngoài gọn gàng. Dù trông hoàn hảo nhưng cậu ta có những mặt tối do áp lực và sự giám sát của cha mình. Khi nhận ra Song Yi-heon đã thay đổi và là một người khác, cậu ta tiếp cận để làm rõ sự thật nhưng lại bị cuốn hút bởi sức hấp dẫn khó lường của Kim Deuk-pal.- Thụ: Song Yi-heon (Kim Deuk-pal). Giang hồ thất học. Ước mơ suốt đời là được đi học. Sau khi cứu Song Yi-heon đang tự tử, ông ta nhập vào cơ thể của Song Yi-heon. Vừa muốn trả thù cho Song Yi-heon, vừa muốn tận hưởng cuộc sống học đường nhưng lại bị Choi Se-kyung cản trở. Dù phiền phức nhưng lại muốn duy trì mối quan hệ tốt với cậu học giỏi này, vì vậy Kim Deuk-pal quyết định hợp tác dù cậu ta chỉ mới 19 tuổi.Văn án:"Giấc mơ của tôi là vào đại học"Kim Deuk-pal, một giang hồ thất học thuộc phe Chilsung. Khát vọng của cuộc đời ông là được cắp sách đến trường. Một ngày mưa nọ, ông đã lao xe vào cứu một cậu bé cố nhảy khỏi cầu để tự sát. Vì cứu cậu nhóc, ông Kim đã mất trong vụ tai nạn ô tô."Chuyện đó... Tôi muốn sống!"Khi tỉnh dậy, Kim Deuk-pal đã ở trong cơ thể của cậu học sinh tên Song Yiheon. Chuyện gì đang diễn ra? Liệu Deuk-pal có hoàn thành ước mơ của mình?…
Không có nhu cầu gửi đến chính quyền,không có nhu cầu được chính quyền sờ gáy,thích thì đọc không thì out,sai lỗi chính tả thì kệ mẹ nó đi để tự sửa,oneshot,sếch nổ chim,có cảnh mang bầu,nứng nổ quần,phi logicKhông có nhu cầu leak truyện,muốn thì xin,không cho thì phải chịu,cho thì leak(đoạn không H),không xin nhưng tự tiện leak truyện thì bạn bị tếLeak truyện tự tiện,lộ thêm cả tên tg thì cái thòng lọng nó sẽ nhìn rồi dụ dỗ vào lỗ của nó.…
thằng út nhà bố bụt trong những ngày tập làm cha và ba điều đức duy được dạy :"không như làm chồng làm bố, làm nhạc đơn giản hơn nhiều""bao giờ xin lỗi khi không có lỗi thì mày mới sẵn sàng""làm việc cả ngày mày là thằng siêng, chăm vợ bầu bí mày hoá thằng khờ"•••warning: ooc; lowercase; đừng đem đi đâu khi chưa có sự cho phép của mình.…
Có những bước vào cuộc đời ta rất sớm,nhưng lại không thể đi cùng ta đến cuối cuộc. Đến khi ngoảnh đầu nhìn lại mới nhận ra, điều đau nhất không phải là chia xa... mà là từng thật lòng tin rằng sẽ chẳng bao giờ chia xa.…
Tác giả: Phó Trạc AnhEditor: Sơ HạFull: 51 chương----Khi cô đặt chân đến thành phố Volterra xinh đẹp.----CP: Caius Volturi × Lorena RosierĐây là truyện có sự giao thoa giữa Twilight và Harry Potter, tuy nhiên phần HP chỉ được dùng làm bối cảnh và thiết lập thế giới, hoàn toàn không liên quan đến cốt truyện gốc.Nữ chính là một phù thủy thuần chủng nhà Slytherin.Truyện có rất nhiều thiết lập riêng xoay quanh lịch sử gia tộc Rosier.Cố gắng không Mary Sue, không lụy tình.…
/Đừng tiếc nuối thứ chẳng thể trở lại/"Bằng mọi giá, tôi sẽ đưa trở về vòng tay của ác ma để hắn nuốt chửng lấy em, để em bên tôi mãi mãi"/Đừng để nước mắt em rơi vì ai/"Thề trước bầu trời kia rằng tôi mãi mãi không để em rơi một giọt lệ nào nữa"/Đừng yêu lần thứ hai/"Vì tôi mãi là duy nhất của em."Một gã đàn ông đâm đầu vào mối tình vụn vỡ như con thiêu thân chẳng tìm được lối thoát.@datinh | Vui lòng không reup…
Bầu trời đi cùng ánh nắng, lệ của tự nhiên, thứ mà ngăn cách được bầu trời và ánh nắng chỉ có thể là màn đêm đen sầu muộn nhưng qua màn đêm đen là một ngày mai đầy nắng...Nếu ngày mai nắng tắt?Nếu ngày mai bầu trời không còn quang nắng?Và nếu ngày mai mây đen che phủ bầu trời?Nếu ngày mai chỉ toàn là giông bão?Người thì vẫn ở đây, sao mắt mãi không mở? Sao không thấy được ánh nắng nữa? Sao bầu trời khóc mãi thế?Tráserenviết cho KazuFuyu.....OOC, lệch nguyên tác,...…
Đau khổ ở vũng bùn trung giãy giụaBởi vì nơi đó có muốn bảo hộ tồn tạiChiếu sáng lên hắn sinh mệnh kia nói quang,Là đối hắn cứu rỗiNgươi đứng ở ta đối diện,Có phải hay không chính là ta bờ đối diện?Ta quỳ gối Phật trước cầu một trăm năm,Cuối cùng vẫn là muốn bỏ qua ngươi......Ly cảnh vô sinh diệt như nước thường lưu thông tức tên là bờ đối diện[ lầm bầm lầu bầu khu: Nói trì điền quang tiểu tử này, tương tính công thụ chưa địnhCùng saki so sánh với, có sắc nhọn góc cạnh, tương đối cương cường, không giống saki như vậy mượt màGiống như là, một đoàn thật dày bông bên trong cất giấu bén nhọn sắc bén châm. Ngươi một quyền đánh qua đi, kính đạo nhỏ, mềm như bông vô gắng sức chỗ, thật sự dùng sức, kia châm liền sẽ đem ngươi tay đâm vào máu tươi đầm đìa......]Tự tiến cử thời gian: Hoa khai hệ liệt chính truyệnTag: Võng vương, Linh hồn thay đổi, Xuyên qua thời không, Cạnh kỹTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Trì điền quang IkedaHikaru ┃ vai phụ: Nhẫn đủ khuyên sĩ, tích bộ cảnh ngô, ngày cát chờ võng vương chúng ┃ cái khác: Võng vương, BL…
Bằng bản thân chi lực đem cẩu huyết ngược văn đi thành Mary Sue ngọt sủng bá tổng công X nghe không thấy coi như không phát sinh sống một ngày tính một ngày tiểu kẻ điếc chịuKỷ Nguyễn xuyên tiến một quyển thời xưa cẩu huyết ngược văn, thành cùng công hiệp nghị kết hôn bị ngược thân ngược tâm 800 biến tiểu đáng thương chịu.Hắn kiểm tra rồi hạ chính mình -- nghe chướng, bệnh tật ốm yếu, còn không nhà để về.Thực hảo, kỷ Nguyễn dựa hồi giường bệnh, không thoải mái, nằm một lát lại nói.Ngay từ đầu, công lãnh đạm hờ hững: "Ba năm sau hiệp nghị đến kỳ, hy vọng ngươi an tĩnh rời đi."Kỷ Nguyễn ấn khai nhân công ốc nhĩ, mặt mày mệt mỏi: "Xin lỗi, ta không nghe rõ, ngươi có thể lặp lại lần nữa sao?"Công: "...... Nếu không ngươi vẫn là nghỉ ngơi đi."Sau lại công bạch nguyệt quang nhảy ra một tháp tư liệu, tức muốn hộc máu: "Ngươi cho rằng hắn cưới ngươi là bởi vì ái ngươi sao? Ngươi bất quá là ỷ vào lớn lên giống ta, hắn ái chỉ có ta!"Kỷ Nguyễn sờ sờ tác tác lầm bầm lầu bầu: "Ta ốc nhĩ đâu......"Còn không cẩn thận từ trên giường bệnh té xuống, giám hộ nghi báo nguy khí vang vọng bệnh viện.Giây tiếp theo công mang theo bác sĩ bảo tiêu vọt vào phòng bệnh, bế lên hắn cả giận nói: "Không phải nói không cho ngươi xuống giường sao?!"Kỷ Nguyễn nháy mắt to mờ mịt mà nhìn chằm chằm hắn môi.Cố tu nghĩa hô hấp một đốn, tức giận biến mất hầu như không còn....…
Gin liếc nhìn anh với ánh mắt như muốn nói: "Anh bị hâm à?" Akai Shuichi giả vờ như không nhận ra và tiếp tục: "Em đã thực sự vất vả rồi..."Gin ra hiệu dừng lại. Ở bên Akai Shuichi lâu như vậy, gã biết quá rõ bạn giường của mình là loại người gì, nên gã thấy những lời này thật kinh tởm. Gã hỏi: "Anh muốn nói gì? Nói thẳng ra đi, đừng làm tôi buồn nôn nữa.""Thật là vô tình. Ít nhất hãy để anh nói hết đã," Akai Shuichi nhún vai. Anh đã muốn từ từ tạo ra một bầu không khí tốt. Anh thôi nghịch tóc Gin, hơi cúi xuống và thì thầm vào tai Gin. "Em biết đấy, chúng ta đã không trò chuyện lâu rồi vì công việc. Cuộc sống cần một chút hưng phấn, Gin ạ." Sau đó, anh đưa tay ra và lướt đầu ngón tay lên môi Gin một cách đầy ám muội.…
Đỗ Hoàng An, một học sinh gương mẫu chỉ biết cắm đầu học và Mẫn Hoang Tuấn, trung tâm của lớp học. Hoàng An cảm thấy khó chịu bởi những việc làm ngu xuẩn và vô nghĩa của đám bạn Hoàng Tuấn đã phá hủy bầu không khí của lớp. Vì thế mà cậu thề với lòng rằng sẽ ngó lơ bọn họ, nhưng trên đường về nhà, cậu vô tình bắt gặp Hoàng Tuấn bị bố của mình bạo hành. Sự tò mò trong lòng dấy lên khi thấy những vết bầm tím trên mặt Hoàng Tuấn…
Vào ngày mưa năm ấy, Hạ An chỉ có một điều ước rằng bản thân mình là một chú cá vàng."Giá như tôi có thể trở thành một chú cá, giá như tôi có thể 5 giây để ghi nhớ, để có thể quên đi hết những hồi ức về cậu.""Cậu là hồi ức mà mình muốn lãng quên nhất."Liệu sau những nỗi đau của ngày định mệnh ấy mang lại, Hạ An có thể bước tiếp không?Ngày mai, đông tàn hạ sẽ về nhanh...Liệu ngày mai có đến với em không? Chuyện kể về Hạ An và cuộc hành trình của cô để thoát khỏi những kí ức đau thương, để tìm câu trả lời cho sự tồn tại của chính mình trong thế giới...Liệu sau bao cuộc hành trình, Hạ An có thể tìm được câu trả lời của mình không?Cuốn 1 là "Trước ngày hạ đến " là về câu chuyện của Hạ An và những kí ức thời đi học của cô dẫn đến việc mà cô quyết định rời bỏ nơi đau thương để bắt đầu hành trình tìm câu trả lời của mình.Địa điểm trong truyện với sự kiện là hư cấu à nha, bịa thui à nha, với mấy bài hát đừng chú ý time line nha, tại mỗi bài ghép vào là có ý nghĩa hết á.…
Có những lời hứa được định sẵn để trở thành những vết thương không bao giờ khép miệng.Năm ấy, Choi Soobin nắm tay em dưới bầu trời đầy sao, hứa rằng sẽ mang hết lo toan của cuộc đời này đặt lên vai mình, để em chỉ việc cười rạng rỡ như năm tháng đôi mươi. Gã là "người đầu tiên" dạy em biết thế nào là hơi ấm, là người đầu tiên chạm môi, và cũng là người duy nhất khiến trái tim em biết đập những nhịp nồng nàn.Nhưng số phận vốn dĩ là một kẻ biên kịch tàn nhẫn.Một cuộc điện thoại dở dang. Một lời hứa "đợi anh mười phút". Một tiếng phanh xe rít dài xé toạc màn chiều đỏ thẫm. Soobin đi rồi, mang theo cả bầu trời của Yeonjun vùi sâu dưới ba tấc đất lạnh lẽo, chỉ để lại một kẻ "còn sống" nhưng linh hồn đã mục rữa từ bên trong.Giờ đây, trong căn hộ vương vít mùi gỗ đàn hương cũ kỹ, Yeonjun học cách sống cùng những ảo ảnh. Em nói chuyện với hư không, ôm lấy bóng tối, và điên cuồng bấu víu vào mười phút định mệnh ấy như một kẻ ăn mày ký ức. Bởi vì ly biệt tội lắm, mà em thì đã đau hết một đời..."Nếu thế gian này vắng anh chỉ còn bóng tối vây quanh, vậy thì làm ơn... hãy để em đi theo anh cho rồi."---Đây là sản phẩm của trí tưởng tượng, không thích vui lòng click back. .CHUYỂN VER PHẢI CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ. Fic dựa trên bài hát Người đầu tiên- juky san…
- Ngươi có muốn biết trước tương lai của mình không ? - Không. - Vì sao ? - " Biết trước tương lai " vốn dĩ chính là một bước để tương lai xảy ra. Lạm dụng sự tiên tri hay quá tin tưởng vào lời sấm truyền đều sẽ đẩy bản thân vào cái bẫy của số phận, tự biến lời tiên tri thành sự thật.…