Anti tát cã mụi tkứ.
Yun thík tkì Yun anti thui. Hihi.M.n nkớ cờ men nhịt tìn nka. Iu.Hok nkận gạk đá nka. Mjk gkét gạk đá lm.…
Yun thík tkì Yun anti thui. Hihi.M.n nkớ cờ men nhịt tìn nka. Iu.Hok nkận gạk đá nka. Mjk gkét gạk đá lm.…
Thấy hay nên đổi tên nhân vật thành gil và chi…
Rơi vào hôn mê sâu, ý thức dần dần bị bóng đêm bao phủ....Ta đang ở đâu? Ta là ai? Liệu đây là một giấc mộng? Ai đang kêu ta? Tại sao ngực lại đau như vậy?..."Xin chào người chơi thân mến, chào mừng người chơi đến với hệ thống khoái xuyên của chủ thần ^^""Người chơi đã sẵn sàng, bắt đầu nhiệm vụ thời không, sẵn sàng bước nhảy không gian""Chúc người chơi may mắn"…
Đây là truyện về những lần con au ngu người như triệu hồi Creepypasta, triệu hồi trong mơ, và việc ngu người của con Au...thật 100% đó các reader =.="…
sẽ có chuyện gì nếu bạn chuyển nhà đến nơi khác?xa cha mẹ...xa bạn bè...xa những người hàng xóm thân quen...bạn đã vướng phải bảy anh chàng hàng xóm ồn ào và rắc rối ở ngay bên cạnh nhà mình?hãy cùng bắt đầu nào!~written by @igot7ugotnonehttps://www.wattpad.com/user/igot7ugotnonetrans by @puppeachlink: https://my.w.tt/UiNb/p1oijyeF0J(truyện dịch đã có sự đồng ý của tác giả)…
- Cậu còn gì muốn nói với anh không?-...- Cảm ơn anh vì thanh xuân ấy em có anh!!*Tôi là Pupamepipond á nên đừng hoảng hốt mà report nha…
KHÔNG Toxic! . Không ăn cắp ý tưởng, muốn tham khảo vui lòng ib***Selena, một cô gái sá.t nhân hàng loạt vô cùng nổi tiếng, thông thạo cận chiến, có thể cải trang thành vô vàn acc clone, là người luôn khiến cho không chỉ cảnh sát của Hoa Kỳ đau đầu mà còn khiến cả cảnh sát gần như trên toàn thế giới lo sợ mỗi khi dự đoán bước đi của cô. Ấy thế mà cô lại xuyên không một cách xàm xí không thể chịu nổi. Chỉ vì đọc xong một quyển sách cũ trong một thư viện kì lạ mà xuyên không mẹ nó luôn? Xàm. Nhưng cuộc đời luôn có những chuyện trùng hợp. Xuyên kiểu gì mà.. Bùm.. Xuyên trúng cái thế giới toàn bọn Creepy Pasta đi giết người. Mà cũng chẳng ảnh hưởng lắm với cô vì trong mắt Selena, càng thêm sá.t nhân thì lại thêm đối thủ tranh con mồi. Phiền chết đi được!***Melia, nghe cái tên thì thể nào ai cũng biết rằng liên quan tới cô nàng Selena kia. Sai thế đé.o nào được? Một hacker nổi tiếng, nhưng nổi tiếng xấu, có thể phá hủy tất cả tường lửa hay camera hoặc những thiết bị an ninh cấp độ cao. Luôn song hành cùng Selena, là bộ não to lớn của Selena, lại cũng là tay xạ thủ cừ khôi, một chiếc lá mỏng mong manh cũng là hung khí giúp cô nổi danh. Có hôm mãi chẳng thấy con bạn mình nó hẹn đi giết người, cô sang nhà Selena thì phát hiện bạn mình đã biến mất không giấu vết, chỉ để lại một quyển sách kì lạ. Melia cũng chẳng quan tâm mà cầm quyển sách về. Cô nàng vì trí tò mò mà đọc quyển sách đó. Mà đọc xong thì hiểu ha. Xuyên thôi?…
Chỉ là làm vài mẩu chuyện thui , các bạn hãy đón xem truyện của mik nhé ( chắc ko ai đọc đâu nhể ) Các cặp đôi mik ship là :Ej x JeffPuppeter x Helen Masky x HoodieMasky x TobyĐó , thế thui…
toàn up dăm ba cái tranh vớ vẩn :^…
Đây là những ảnh mà tui lượm đc trên mạng nè…
xem đi…
Mải miết theo đuổi hư vô, đến cuối cùng tớ mới nhận ra, cậu mới chính là điều quan trọng đối với tớ.Couple: MinVĐộ dài: oneshot.Author: Ginkgo…
Đầu óc hạn hẹp nên một chap rất ngắn.Gửi người tôi thương.Nơi để trút bầu tâm sự.Máy tôi khá là lag nên trong truyện sẽ có một số cái lỗi mong các bạn thông cảm…
Do cún đào, lượm, tìm .. V. V ở mọi nơi…
dạo này tự nhiên thích coi creepy nên vẽ tí…
Nguồn: https://wikidth.com/truyen/om-yeu-vai-ac-khong-nghi-no-luc-YGcg0VS4CHpUPCCcTác giả: Lộc ThậpTình trạng: Hoàn thànhTạ Hà một sớm xuyên thư, thành một quyển hào môn cẩu huyết trong tiểu thuyết ác độc vai ác.Nguyên chủ là Tạ gia nhận nuôi hài tử, thân thể ốm yếu lại dã tâm bừng bừng, một lòng muốn xâm chiếm đại ca tài sản, cướp đoạt gia nghiệp, thậm chí tưởng đối tâm tư đơn thuần cháu trai đau hạ sát thủ, làm đại ca nối nghiệp không người.Cuối cùng bị không thể nhịn được nữa đại ca trục xuất khỏi gia môn, bệnh chết đầu đường.Trước tiên biết chính mình bi thảm kết cục Tạ Hà ngay tại chỗ nằm yên, chuẩn bị đương một cái cùng thế vô tranh cá mặn, rời khỏi hào môn phân tranh, an tâm dưỡng lão.Một lần gia yến, Tạ Hà ngoài ý muốn cùng cháu trai chạm mặt, đối phương xem hắn ánh mắt đơn thuần vô hại, Tạ Hà một trận chột dạ, xoay người trốn vào toilet.Vì tránh né Tạ Hà hãm hại, Tạ Hành Dữ trang mười mấy năm thiên chân vô tri, gần nhất lại đột nhiên phát hiện -- hắn cái kia tính cách tối tăm tiểu thúc thúc đổi tính.Hắn chủ động rời khỏi phân tranh, thoái vị uỷ quyền, tựa hồ quyết tâm đương một cái ăn no chờ chết cá mặn, thường xuyên phủng bình giữ ấm ngồi ở cửa sổ sát đất biên phơi nắng, ngẫu nhiên phát ra hai tiếng mỏng manh ho khan, tái nhợt trên mặt một mảnh năm tháng tĩnh hảo.Làm người nhìn...... Rất muốn khi dễ.Gia yến thượng, Tạ Hành Dữ ngăn chặn trốn vào toilet Tạ Hà, ác liệt mà cướp đi hắn đặt tại trên mũi mắt kính, bám vào hắn bên tai nhẹ giọng nói: "Đây là tính toán buông tha…
"anh ơi cười lên đi, trong đẹp trai hơn á""anh ơi đi chậm thôi chờ em với..""anh ơi ăn cái này không, em cho nè""anh ơi.."...."bé ơi em đâu rồi? Sao không bám anh nữa?"Warning: Vui lòng không đem đi đâu khi chưa có sự cho phép của tôi!.…
Chúng mình trở lại rồi đây (。•̀ᴗ-)✧©Bookcover by @__qpup (@UYB_Team)…
Nhân vật chính: Thiên Khang - An NgânThể loại: thanh xuân vườn trường, yêu thầm, gương vỡ lại lành, lãng tử quay đầu, nam truy thê."Có những người, chỉ cần họ quay lại một lần trong đời, cũng đủ khiến trái tim ta rung lên như tiếng chuông gió ngày hè.""Hoàng hôn hôm nay đẹp thật." - An Ngân thốt lên."Ừm, đẹp thật. An Ngân thích hoàng hôn lắm à?" - Thiên Khang hỏi, giọng dịu dàng.An Ngân quay sang nhìn cậu, nở một nụ cười thật nhẹ:"Ừm. Tôi từng đọc được rằng, hoàng hôn là minh chứng cho việc kết thúc cũng có lúc đẹp. Từ đó, tôi luôn yêu thích hoàng hôn. Kết thúc lúc nào cũng khiến tôi buồn... nhưng hoàng hôn thì lại làm tôi thấy nhẹ lòng."Cậu nhìn An Ngân, đôi mắt phản chiếu cả ánh chiều buông như ánh gương, rồi cười nhẹ:"Chắc là trưa nay ông trời thấy An Ngân lo lắng quá, nên giờ cho một buổi hoàng hôn đẹp như này để an ủi đó." - nói xong, cậu cũng lấy điện thoại ra, chụp lại bầu trời.Chụp xong, Thiên Khang khẽ nghiêng đầu về phía cô:"Về thôi, muộn rồi.""Ừm." - An Ngân đáp, lòng còn lưu luyến ánh nắng nhạt và cả... cậu.Dưới ánh hoàng hôn rực rỡ, An Ngân và Thiên Khang cùng sánh bước chậm rãi bước đi trên hành lang. Những tia nắng cuối ngày trải dài trên nền gạch, nhuộm không gian một màu vàng cam dịu nhẹ, khiến mọi thứ như chìm vào một thước phim lặng lẽ, ấm áp.…