Lảm nhảm
Nhật kí hàng ngày của tác giả :*…
chủ yếu để bản thân không phải lục tìm…
Sau bao nhiêu thăng trầm, cuộc đời tôi hẳn là gian nan vất vả lắm mới có thể đặt chân vào Radar - một công ty chuyên về rất rất rất nhiều lĩnh vực khác nhau mà không phải sinh viên vừa mới tốt nghiệp nào có thể vào được. Tôi ấy mà, do trí tuệ hơn người, lại thông minh nhanh nhạy nên sau khi tốt nghiệp đại học tầm hơn 1 tháng là đã được người ở công ty này mời về rồi. Hừm, mở đầu có hơi sai với câu tôi vừa mới nói nhỉ? Thật ra, tôi là một cô gái đến từ Anh Quốc - một hacker chân yếu tay mềm tốt nghiệp đại học Oxford của Mỹ vì lấy được học bổng toàn phần thôi. Tôi theo chuyên ngành Truyền thông máy tính, cái ngành này ấy, chỗ nào chỗ nấy toàn con trai là con trai, không có lấy một cạ cứng nào đồng giới cả. Vì thế tôi luôn phải đi một mình, ăn uống một mình, chơi game cũng một mình, hoặc là muốn đi club mà chẳng có ai để cùng đi cả. Không phải là không có, mà là.. bọn họ trông như thèm khát tôi hơn. Tôi.. có một bí mật.. chính là mắt tôi.. bị cận tận 12 độ. Đùa đấy, mắt tôi chính là có hai màu, không phải nữ chính trong ngôn tình gì đó hay được tâng bốc là mắt hai màu xanh tím đâu, mắt tôi một nâu một xanh, rất bình thường mà phải không? Tại vì.. tôi là con lai, mẹ tôi là người Trung, một phụ nữ xinh đẹp, bố tôi là một đại tướng người Anh Quốc, đấy, trớ trêu thế đấy. Nhưng không sao, tôi vẫn luôn tự hào khi mọi người luôn cho rằng bố tôi là một trong những thành phần xâm chiếm nước Trung bọn họ. Hì hì, thật sự mà nói, tôi là nhờ cái danh con ông cháu cha mới vào được Radar ấy. Nhưng tôi có thực lực…
Đây là truyện về những lần con au ngu người như triệu hồi Creepypasta, triệu hồi trong mơ, và việc ngu người của con Au...thật 100% đó các reader =.="…
Trong một căn phòng tối tăm, hai người bạn đang chơi với nhau một trò mà họ yêu thích - Monsters Would."Này chúng ta nên nghỉ chút đi! Tớ mệt rồi!""Được thôi! Tớ cũng mỏi rồi."Họ rời khỏi phòng và đi đến tiệm tạp hóa mua đồ ăn đêm. Họ vừa đi vừa cười đùa vui vẻ."Phải công nhận con Boss đó khó chơi thật.""Thật may rằng chúng ta đã kịp phút chót, mỗi thằng còn có tí máu à.""Công nhận chiêu thức đó tuy lâu mà hiệu quả thật! Máu hẳn nửa cột máu luôn mà, nhờ nó mà chúng ta mới thắng được vào phút chót đó!"Họ vẫn trò chuyện với nhau và đi trên con đường đêm tối mịt. Cho đến khi chiếc xe tải lao đến."Hửm? Đây là đâu?""Giọng nói này? Là Yu phải không?""Kusul? Cậu cũng ở đây sao?""Ừ! Mà nơi này tối quá tớ không nhìn thấy gì hết!"Một tia sáng bỗng lóe lên, kèm theo đó là một giọng nói."Chào mừng hai chiến sĩ đã đến với căn phòng chuyển sinh này!""Ai là người đang nói vậy?""Cậu có thể gọi ta là thần!""Thần sao? Mà ông đang nói về phòng chuyển sinh? Như vậy là sao?""Hử? Các cậu không nhớ rằng mình bị cán bởi xe tải sao?""Bị cán sao? Vậy tức là chúng tôi đã chết?""Chính xác là vậy đấy! Nào! Chúng ta không còn nhiều thời gian đâu, hãy chọn thế giới và cuộc sống mà các cậu muốn chuyển sinh đi!""Được chọn? Vậy bất kì thế giới nào sao? Kể cả nó không có thật?""Miễn là nằm trong khả năng của ta!"Hai người ngẫm một, và rằng như họ thấu hiểu nhau. Lúc này, họ cùng đồng thanh."Hãy cho chúng tôi đến Monsters World! Và tôi muốn là con của Ma Vương/Thiên Sứ!""Yêu cầu được chấp nhận!"…
boylove…
Mới lần đầu ghi truyện mong mọi người giúp đỡ ^*>…
Cùng lọt hố với mình nào😂😂😂…
Date a live…
Love EunYeon…
Mọi ng đọc đi r bik ~a~ Mong mng ủng hộ truyện ạ ^_^…
Lá trầu thường xuất hiện trong ngày cưới, là vật tượng trưng cho tình yêu.…
Truyện Vẽ bởi Artist Mochi Dâu⚠ Xin đừng đem đi nơi khác khi chưa có sự cho phép của mình!⚠- Không được đem chế lại ảnh - Không được Stolen ý tưởng truyện☆ Truyện được đăng trên trang Face Countryhumans comics Việt Nam, Mochi Dâu ☆ ♪ Cảm ơn bạn đã đọc truyện mình♪…
hỉ nộ ái ố mà khi yêu ai cũng trải qua, diệp anh và thuỳ trang cũng thế.…
Bất định; nghi hoặc, dấn thân, tự hoại.Em yêu; cô yêu bằng cả thảy tồn thể, yêu rạn vỡ.…
nàng cứ quay bước đi không thèm ngoảnh lại, nơi kẻ khờ đứng đợi mong nàng biết bao mùa hạ đã trôi?…