Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
-đừng khóc, tao thương-thế thằng nào làm tao khóc?..!TẤT CẢ CHỈ LÀ TRÍ TƯỞNG TƯỢNG, KHÔNG ÁP DỤNG LÊN NGƯỜI THẬT!!KHÔNG MANG ĐẾN VỚI CHÍNH CHỦ!!CHỬI TỤC!!KHÔNG TOXIC, KHÔNG ĐỌC THÌ LƯỚT!cp: đọc tag (thay đổi đa số)…
Nguyễn Thái Sơn ( 21 tuổi ) , nhà cậu mần nghề buôn cá biển , quy mô lớn dữ lắm , nhân công nhiều vô kể . Ba má cậu tuy giàu nhưng sống chất phác , giản dị , không có kiểu khoe khoang . Xui sao lúc bầu Sơn đến tháng thứ 8 má cậu lúc đem cơm cho ba cậu có trượt chân té nên sinh non bởi vậy mà đó tới giờ trí tuệ của Sơn như đứa con nít . Nhưng bù lại Sơn khoẻ lắm nha , thân hình vạm vỡ tại đi khuân cá cho ba má nên là nhìn Sơn cường tráng lắm . Mấy đứa trẻ con trong xóm thích chơi với cậu lắm , người trong làng dòm cũng thấy thương tại cậu hiền dữ lắm .Trần Phong Hào ( 23 tuổi ) , anh là con của ông Tám làm nghề thủ công , đan lưới , đan võng là nhà anh làm hết . Bởi vậy ba anh cũng là mối làm ăn với nhà cậu . Tại mỗi lần tới lấy lưới hay đặt thêm hàng là ba dắt cậu theo , cậu thích anh lắm nên hôm nào cứ hễ vừa khuân xong mấy bao cá là cậu lại chạy sang nhà tìm anh chơi , không quên đem cho anh hôm thì cái bánh , hôm thì túi đỗ đen . Thấy cậu khờ khạo mà hiền lành đâm ra anh cũng thương , coi như đứa em trai…
Xuyên qua làm ruộng: Thú Phu quá bá đạoTác giả: Lâm Thủy Tiện UyênNữ chính: CỐ TRỜI NẮNG / NAM CHÍNH: ANGEL (Bạch Lang)Những couples phụ:- ĐAN HI (Bạch Hồ Ly) & HẢI NA (Nhân Ngư)- BA ĐỒ (Xà) & HẢI LAM (Nhân Ngư)- LẠC TINH THẦN (Hồ Ly đỏ) & BÁCH LÝ TƯ & MẠC TƯ (Hùm Gấu)- THƯƠNG NGUYỆT & BLAIR (Miêu)*** Truyện vô cùng nhẹ nhàng, ngây ngất sủng ngọt giữa các couples và không thiếu phần hài hước*** Mình vì yêu thích cốt truyện nên đăng lên để mọi người cùng đọc, chỉ là edit sơ sơ cho dể đọc thôi. Chưa xin phép qua tác giả, nên mong tác giả chiếu cố vì cũng không biết liên lạc với tác giả ở đâu... 😞++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++Xui xẻo trứng Cố Trời Nắng ngoài ý muốn xuyên qua đến thú nhân thế giới, vì sinh tồn, lại làm đầu bếp nữ lại chữa bệnh, đào hoa nhiều đóa khai;Ông trời xem náo nhiệt không chê chuyện này, bỗng nhiên đưa cho nàng một cái siêu cấp hố cha hệ thống!Lần đầu trói định kích phát che dấu nhiệm vụ thế nhưng là, các loại cảm thấy thẹn đạo cụ vô pháp nhìn thẳng a!"Bổn bảo bảo muốn kháng nghị! Muốn trình bày chi tiết! Muốn......"Mỗ lang: "Muốn? Hảo a, chúng ta đây tiếp tục đi."Muốn ngươi sister a, bổn bảo bảo là phải về nhà!…
"nic mày không quay lại với mày đâu đừng coi nữa đây là lần thứ 5 trong tháng rồi đấy dm?""rút ra lá The Lovers cho tao không thì mày tới số"fic vui hay buồn thì phụ thuộc vào ngày hôm đó tâm trạng của tác giả như nào =)))))…
Một thế giới có thời gian dài hơn: Một năm hai mươi tháng; một tuần mười ngày theo dòng chảy nguyên tố do Cây Thế Giới lan tỏa; và một ngày có hai mươi tám tiếng.Một xã hội phân chia hai loại người: Kẻ được ban phước và kẻ không được ban phước.Những người không được ban phước bị gọi là kẻ vô năng; và họ luôn bị gắn với cái danh, những kẻ bị ngoại thần nguyền rủa.Đây không chỉ là câu chuyện về chiến tranh, lời tiên tri hay là sự phân chia của xã hội. Mà là câu chuyện về sự ấm áp về tình thân, và hy sinh của các nhân tộc ở biên giới Long Quốc Cổ Long.…
drop.;" mỗi ngày đều phải sống thật vui vẻ và hạnh phúc, sống hết mình vì những thứ mà ta muốn, để sau này khi nhìn lại nhất định không được hối tiếc "…
Nguyễn thái sơn - con trai độc nhất của thống đốc đặng , đại tài lại Đẹp trai . nhưng có điều hắn ghét cay ghét đắng tình yêu vậy mà lại phải lòng 1 con búp bê trong tủ kính*lưu ý : chuyện được lấy ý tưởng từ tiktok .*không lấy nội dung của truyện để viết truyện khác.*không có ý định drop…
Thái Sơn đứng trước cửa căn biệt thự của mình, ánh mắt tối sầm khi nhìn thấy cảnh tượng trước mặt.Trên nền gạch trắng tinh, một người đàn ông hơn hắn bốn tuổi đang ngồi xổm, hí hoáy vẽ bậy bằng... tương cà chua."Anh đang làm gì đấy?" Hắn nghiến răng, giọng lạnh như băng.Người kia ngẩng đầu lên, đôi mắt tròn xoe, long lanh như viên bi thủy tinh, miệng nở nụ cười hồn nhiên:"Anh vẽ con chó đó! Em thấy giống không? Nó tên là Bánh Mì!"Thái Sơn nhìn đống loằn ngoằn đỏ đỏ trên sàn, trán giật giật.Chó? Cái thứ kia mà là chó á?!"Anh..." Hắn bóp trán. "Anh có biết mình đang làm gì không?""Biết chứ!" Phong Hào gật đầu rất nghiêm túc. "Anh đang sáng tạo nghệ thuật! Em không hiểu đâu!"Không, hắn không hiểu thật.Ba ngày trước, hắn còn là một tổng tài lạnh lùng, giỏi giang, ghét nhất mấy tên ngốc nghếch gây rắc rối.Giờ thì sao? Hắn đang sống chung với một "ông anh" ba mươi tuổi, vô tư vô lo như đứa trẻ năm tuổi mà còn là do chính hắn đâm xe trúng.Hắn thở dài, tự hỏi liệu có khi nào mình nên đâm luôn lần nữa để sửa lỗi không.…
Trường trung học Phan Đăng Lưu có hai truyền thuyết sống. Một kẻ là "Bạo Quân" Nguyễn Thái Sơn, mạnh mẽ, ngang tàng, một câu nói có thể khiến cả đám đàn em răm rắp nghe theo. Một người là "Thiếu Gia Lạnh Lùng" Trần Phong Hào điềm tĩnh, sắc bén, không bao giờ tham gia ẩu đả nhưng lại chưa từng thua một trận nào.Hai con người, hai phong cách, tưởng như chẳng liên quan, nhưng lại đứng ở hai đầu chiến tuyến. Một người cai trị bằng sức mạnh, một kẻ giữ vững vị thế bằng sự nhạy bén và trí tuệ.Bất cứ ai trong trường cũng biết: "Thái Sơn và Phong Hào - nước sông không phạm nước giếng." Nhưng khi một biến cố xảy ra, đẩy cả hai vào thế đối đầu trực diện, mọi nguyên tắc bị phá vỡ.Thái Sơn cười lạnh:"Cậu nghĩ cậu có thể chơi trò cao thượng với tôi sao?"Phong Hào bình thản nhếch môi:"Tôi không chơi, nhưng tôi cũng không bao giờ thua."Giữa những âm mưu, những trận chiến ngầm và cả những khoảnh khắc rung động lặng lẽ, liệu kết cục của cuộc đối đầu này là thắng thua rõ ràng, hay sẽ có một sự thay đổi không ai ngờ tới?…