tử trung đích tử sĩ - Côi tự
…
vươn quốc INXRELANS đã trãi qua nhiều cuộc chiến và sự đổi mới .Đến năm XXX qua các cuộc bạo loạn ,cuối cùng vươn quốc cũng có hồi kết .1 vị tướng trong nhóm bạo loạn lên ngôi ông ta trở thành hoàng đế và cai trị vương quốc .chưa đầy 5 năm ông ta đã đánh chiếm nhiều nơi và vươn quốc trở nên giàu mạnh , tất cả thần dân đều rất kính phục ông . nhưng không lâu sau đó vươn quốc không biết từ đâu lại xuất hiện rất nhiều quái thú . Nhân dân trong vươn quốc trở nên hoảng loạn và rất nhiều người bị quái thú ăn thịt . Hoàng đế nghĩ ra đủ cách nhưng vẫn ko tiêu diệt hết được chúng , đã có rất nhiều chiến sĩ đã hi sinh vì chiến đấu với chúng , mọi việt cực kì tồi tệ đến 3 năm sau , pháp sư tài ba của đế quốc đã nghĩ ra cách ngăn chặn bọn quái thú vào vươn quốc nhưng chỉ là tạm thời ngăn chặn và chỉ có một số khu vực gần đó có nghĩa là rất nhiều nơi ngoài kia vẫn phải chiến đấu với chúng , nhưng đó đã là cách tốt nhất nên hoàng đế đã đồng ý .Để thực hiện nghi thức đó ,cần phải hiến tế 1 trong số các người con mang giòng máu của hoàng tộc ,và từ đó mỗi đời tân hoàng đế lên ngôi lại có 1 người con ít nhận được thương yêu nhất sẽ được đem đi hiến tế vào năm người con đó 18 tuổi . Bi kịch của nhân vật chính sẽ bắc đầu…
* Author: YuumiKagamine*Tên fic: "Không thể để lỡ em"* Thể loại: Trọng sinh, lãng mạn * Nội dung: Kagamine Len đã phạm phải một sai lầm không thể tha thứ. Vì tình yêu mù quáng của mình, anh đã chính tay đẩy tất cả những người quan trọng đối mình vào con đường chết, bao gồm cả cô ấy, người con gái yêu anh sâu đậm. Chính bản thân anh cũng bỏ mạng dưới tay kẻ mà anh từng yêu, từng tin tưởng Nhưng ông trời lại cho anh một cơ hội, đưa anh xuyên về quá khứ trước thời điểm xảy ra thảm kịch kia. Lần này, anh biết rõ bản thân cần phải làm gì... ~ Truyện kia còn đang chầy bửa chưa xong mà lại viết cái mới rồi :vvvv ~…
Lần đầu tiên viết fic và rất mong mọi người ủng hộ !!! - Không liên quan gì đến vấn đề Fandom đau nén mọi người cứ đọc thoải mái nha ~ Và cực kì khuyến khích bạn sau khi đọc lạc luôn vào hội của bọn mình và không có lối ra =))))…
Này tôi hỏi cậu? Cậu đã bao giờ thấy nuối tiếc điều gì về cuộc đời chưa? Chắc câu trả lời là có đúng không? Ai trong chúng ta đều phải có một lần hoặc rất nhiều lần trải qua những tiếc nuối, những mất mát đau thương tựa như xé tan cõi lòng. Tôi cũng vậy thôi! À nói sao nhỉ? Yêu một người con trai hơn thế nữa người ấy còn là người có chung cha mẹ, chung dòng họ và có cùng huyết thống với mình. Hmmmmm...Sao lại tiếc nuối phải không? Vì tôi chưa dám thổ lộ tình cảm thầm kín với em ấy...Tôi ngu ngốc lắm! Nên đã lỡ tay vụt mất đi mặt trời nhỏ chiếu rọi tâm hồn đầy tội lỗi này. Tôi còn làm tổn thương em ấy nữa chứ...12 năm...Chà hơn một thập kỉ lận đấy!Nhưng giờ có nuối tiếc hay hối hận cũng chẳng làm em sống dậy được nữa? Em đã say giấc nghìn năm dưới lòng đất cằn cõi, lạnh tăm ấy rồi...Sao lại thế mạng của mình để cứu lấy cái mạng rẻ rách, loang lỗ đầy những khoảng trống với mùi hôi thối như cống rãnh này chứ!Trả lại em cho tôi được không?...---------------------------------------------*Một đoạn trích trong nỗi tâm tình của anh *Truyện sẽ có những chi tiết nhạt nhẽo, và khá dài dòng nhiều khi là hơi thừa! Do tớ mới tập viết truyện gần đây thôi, mong mọi người đón nhận ạ*Nếu thấy hay thì mọi người ủng hộ tớ nha và đừng bế truyện của mình đi đâu dưới mọi hình thức*Warning: OOC, Lệch nguyên tác*Tác giả: Phở Bò Xương Tái Nạm Bò Viên Ăn Cùng Giá Đỗ*Cái ảnh bìa mình tìm trên google ấy nó cũng chẳng liên quan gì đến truyện đâu thêm vào có màu á! Để khi nào tìm được ảnh nào đẹp hơn rồi…
Truyện này sẽ làm hỏng nhân sinh quan của bạn.Các thành phần nghiêm túc mời click back.Những người thấy thú vị, muốn tìm hiểu thì xin mời, chào mừng bạn đến với thế giới tha hoá của tôi.Truyện chưa có tên vì tôi viết chưa xong, lúc nào xong tôi đặt tên cho(dòng này sẽ biến mất sau khi truyện có đủ tên và đủ chap =))))))…