Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Couple : Lãnh Hạo Thiên_ Bắc Thần Dạ Nguyệt - Bắc Thần Dạ Nguyệt là một cô gái tuyệt sắc tài giỏi trên thương giới không ai không biết đến Nhưng họ lại không biết đối va một cô gái 18 tuổi để đạt được sự nghiệp đỉnh cao như vậy cô đã phải trả cái giá đắt như thế nào đầy đau đớn vàmất mát Cô làm theo ý nguyện của mẹ trước khi lâm chung là cưới Lãnh Hạo Thiên, nhưng đó có phải là hạnh phúc hay là sự đau khổ mà cậu phải vượt qua.# chx này mik dựa theo chx khác r thêm ý của mik vào nữa nhà chứ ko edit toàn bản gốc đâu…
Tác giả: Ôn Nhu Diêu Diêu Edit: cáo Convert: tangthuvien Nguồn: diendanlequydon Nói chung mị thấy k vừa lòng với mấy bản edit trên wattpad nên mạo muội không xin phép mà up trên đây. Thành thật xin thứ lỗi!Đừng mang đi đâu nga~ ta là lấy k xin phép đó Văn án:Cô -con người đầy tục khí, tôn thờ tiền bạc, tình cờ trở thành nhà giàu mới nổi- Hạ Tiểu Hoa, không có dù chỉ là một chút khí chất của tầng lấp thượng lưu gì cả. Cô được mệnh danh là nhà thiết kế vàng, sở hữu đến tám trợ lý, bản thân cô thì nổi tiếng cả ngày chỉ thích quát mắng người khác. Tất cả điều này đều không cản trở quá nhiều đến tầm mắt của cô, cô vẫn rực rỡ và lộng lẫy được gả cho vị thế gia công tử, cực phẩm thượng lưu- Diệp Hy. Một cô dâu ăn cơm thì thích gác chân lên bàn, ngủ thì toàn chảy nước miếng, lại cộng thêm tật lắm mồm thích ba hoa chích choè, với những "phẩm chất đáng quý" kể trên tuyệt đối không thể là "ly trà" của Diệp công tử được (杯茶- bôi trà: tâm của Diệp công tử đó ) Diệp công tử âu yếm yêu thích một người con gái khác, Hạ Tiểu Hoa ở trong mắt hắn chẳng qua chỉ là một cô nàng ngây ngốc, nực cười nhà giàu mới nổi thôi. Vì thế, Hạ Tiểu Hoa mệt mỏi, cô lựa chọn bị knock-out --Bổn tiểu thư phải ly hôn! Diệp Hy lại nói: "Hạ Tiểu Hoa, dựa vào cái gì mà em nói sẽ không thương sẽ không yêu nữa? Người nào cho phép em không yêu nữa?" Hắn phát hiện cái chén này bị hắn rót "trà" lạnh (đối xử lạnh nhạt vắng vẻ đó) ấy thế mà không thể ngờ được lại vô cùng ngon miệng hợp khẩu vị hắn... Vì thế cho nên, lúc này…
Truyền thuyết kể lại rằng nếu như đủ duyên, đủ thành tâm thì có thể một lần nhìn thấy hoa ưu đàm nở rộ bên chân Đức Phật, tâm nguyện sẽ đạt thành. Thế gian biết bao người mơ ước nhìn thấy nhưng có mấy ai được một lần hạnh ngộ, một trăm năm trước thiếu gia của họ Lâm đã nặng nguyện thề với người hậu cận của mình, khi ấy chuyện yêu đương của thiếu gia và người hầu đã khó huống hồ vị thiếu gia ấy lại đem lòng thương mến một chàng trai, thiên mệnh đã định vô duyên. Thế nhưng vị thiếu gia ấy đã dập đầu đến vỡ trán, đã dùng công đức cả đời mình khẩn cầu Đức Phật tối cao cầu mong kiếp sau một lần được tương phùng....…
Trên con đường vắng trở về nhà,tôi luôn cảm giác có ai đó đi theo mình nhưng lại chẳng dám quay lại nhìn. Bỗng chợt có cánh tay đặt lên vai tôi."Mày đi nhanh thế làm gì?" Gia Huy một thân đen kín mít chỉ để lộ ra đôi mắt sắc lạnh mà liếc tôi."Thì...thì." Ban đầu sợ là biến thái nên chẳng dám quay đầu lại mà cứ thế các bước chân dần nhanh làm Gia Huy bất lực chạy theo."Làm như tao là biến thái không bằng." Gia Huy vừa nói vừa kéo khẩu trang, gương mặt đẹp trai không tì vết xuất hiện khiến tôi đứng hình mất vài giây.Gia Huy thở dài rồi đưa cho tôi chiếc ví được trang trí xinh xắn cùng cái tên "Phương Nhiên " của tôi."Tao thấy mày làm rơi ở hiệu sách."Tôi gật gật đầu rồi giật chiếc ví trên tay nó.Thấy tôi giật chiếc ví nhưng chẳng để lại một câu cảm ơn nào thì đôi mày của nó nhẹ nhăn lại,giở giọng trách móc."Ơ...Không cảm ơn tao một câu được à."Tôi làm mặt dễ thương,thở dài quay sang nó "Tao không có ưa mày.Phắn dùm nha."…