Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Một nhóm bạn thân gắn bó từ thời đại học, cùng trải qua những tháng ngày ngọt ngào và sóng gió. Trong lòng thành phố ồn ào, mỗi người là một cánh chim mang theo ước mơ, tình yêu và những bí mật sâu kín. 'Những Cánh Chim Trong Thành Phố' là câu chuyện về tình bạn, tình yêu và hành trình trưởng thành không thể nào quên.…
Có những điều chưa nói bởi vì nó không thể diễn đạt thành lời... Anh đã muốn nói ra tình cảm của mình nhưng vô dụng. Bởi trái tim anh ngập tràn một hình ảnh trong quá khứ. Anh không thể, anh không thể, nhưng nếu một ngày anh có đủ dũng khí. Liệu em có ở bên và ủng hộ anh không? Dù hôm nay, ngày mai, hay mãi đến sau này... (Ngoại truyện về Triệu Vỹ của ĐPKVN)…
Em không tin Phật, cũng chẳng ngại Quỷ, Thần của em là anh. Lưu ý:1. Thể loại nhật ký, diễn biến truyện theo dòng tâm trạng của nữ chính, dưới góc nhìn của một mình cô ấy.2. Nữ chính bị bệnh tâm lý, lối suy nghĩ vô cùng bi quan, tiêu cực. 3. Truyện nội dung không sâu sắc, không diễn tả nhiều ngoại cảnh, chỉ tập trung vào nội tâm của nữ chính nên ai không hợp gu nhẹ nhàng lướt qua.…
Tên Truyện : YêuVăn án: Bạn thân từ thời đi học của hắn sao? Hắn không muốn coi Vy Vy như vậy. Suốt 10 năm nay, hắn luôn thích Vy Vy. Tất cả mọi người điều biết vậy, tại sao cô gái ngốc nghếch đó lại có thể không biết chứ! Có điều hắn không ngờ là cô gái ngốc nghếch này lại phải lòng tên tổng giám đốc đã có vợ. Trịnh Thiệu Vy, được lắm! Hắn quyết tán đổ cô, cho cô nhận ra rằng, chính hắn mới là con người có thể làm cô hạnh phúc.…
Tác giả:tớ làm chuyện này để có thể xoả hết tâm sự của mình vì tớ cũng thích cậu bàn bên của mình.Câu chuyện kể về một nữ sinh vô tình rung động cậu bàn bên cạnhNhưng hết lần này đến lần khác đều làm cô hoang tưởng,hy vọng nhưng đều vụt tắt. -Đọc đi rồi biết-…
Truyện có thật và là của riêng mình xin đừng mang đi những câu chuyện vừa buồn cười lại vừa buồn trong mỗi ngày của cuộc đời mình và nói là của các bạn . Ai thấy đồng cảm thì thôi giõi và vote cho mình ai thấy nó ko hợp thì đừng vô mà nói linh tinh.…
Anh có bao giờ hỏi bản thân rằng tại sao em yêu anh không? Lý do đơn giản lắm, vì em vốn chỉ là một cô gái cùng những thiếu thốn về tình yêu.Những cái xoa đầu, những cái ôm, cái chạm môi nhẹ, tất cả đều khiến em cảm thấy mình thật đặc biệt với anh. Chờ đến khi em nhận ra em yêu anh điên cuồng nhưng bản thân em cũng biết hai ta không là gì của nhau được. Và em không thể có được anh...…
"Ngày em đến, Nắng theo em len lỏi Đến khắp nơi trên thành Phố Hôm nay, Ánh nắng chẳng còn vương trên Mi mỗi khi anh thức dậy Cũng đồng nghĩa, em đã rời khỏi thế gian này. Ánh nắng của đời anh cuối cùng đã tắt...."CĐ: Âm Dương, EsportThiên Ân - Quốc HậnTama - Ngọc Quý…
Sau 6 năm, cuối cùng tôi cũng buông bỏ được tình cảm với cậu ấy.. Chỉ mong cậu có thể bình an hạnh phúc... Vĩnh viễn không gặp lại"Vậy nhóc thích anh đi, được không? "…
"... tôi cho phép mình được nổi loạn một lần, tôi cho phép mình được đau lòng, được khóc lóc một lần bởi một tình cảm ngây thơ và trong sáng của tuổi mới lớn."Truyện " Thanh xuân của tôi" là những mẩu suy nghĩ về tuổi thanh xuân của chính tác giả.…
Tôi là gã trai lạc lối. Lạc lối trên chính con đường mình đã chọn. Lạc lối trong chính những trang văn của mình khi chúng cứ bị nhiễu loạn bởi một thực thể lãng mạn đẹp đến lạ kì. Tôi không tìm ra đáp án của nó suốt chừng ấy năm, cho đến khi tôi nhìn thấy em...Và tôi đã tìm ra câu trả lời cho dòng nhung nhớ cuộn trào mỗi đêm.…
Trong cái năm 16 tuổi khờ dại ấy, tôi lại gặp được anh. Anh chỉ vô tình đưa tay ra, nhưng tôi cứ ngỡ anh đang cứu rỗi số phận mình, để rồi đến năm 26 tuổi, tôi chẳng thể quên sự cứu rỗi ấy. Tôi không thể quên, và không muốn quên...ngày viết 1/10/2025…
Vì một tình huống dở khóc dở cười mà tôi với hắn có biệt danh vô cùng độc.-"Đề nghị anh Bủm ăn nhỏ tiếng thôi"-"Vậy là cô Tủm cũng sắp được ăn rồi"Nhật ký nằm viện của tôi năm ấy, thật đẹp, mãi đến sau này, mỗi lần đọc lại, đều mỉm cười hạnh phúc. Viết bởi: SunẢnh bìa: Internet…
[ A TIME TO REMEMBER]Câu chuyện về chúng tôi có lẽ cũng như vậy, lúc trẻ chúng tôi là những thằng con trai nghịch ngợm trong bộ đồng phục học sinh ngày nào còn đang bày ra đủ trò giờ đây đã dính chút sương gió của cuộc đời, cuộc sống đã khiến ta trở thành những người mà ngày trẻ ta ghét nhất, thế giới mà ta đang sống là như vậy đấy. Nụ cười trong lớp học những năm tháng ấy có lẽ mãi là nụ cười đẹp nhất, mà mỗi chúng ta chẵng thể nào tìm lại được, lũ con trai cười chẳng ngớt trên sân trường, cậu trai nào đó trao cả trái tim của mình cho một cô gái chỉ vì một nụ cười, cô gái cười mỉm khi trong hộc bàn là món quà được để từ lúc nào chẳng hay, là hình ảnh cô bạn bàn dưới cậu trai bàn trên ngoái đầu xuống nghe cô bạn nói chuyện, những câu chuyện mà giờ cậu chẳng thể nào nhớ rõ nhưng nụ cười ấy thì cậu chẳng bao giờ có thể quên được Cũng là vì khi nghĩ về nó ta thường cười, thường hoài niệm, ta thường tự trách mình ở quá khứ, nhưng lại thường vẫn nở nụ cười khi thấy rằng mình cũng đã có một tuổi trẻ để hoài niệmCô ấy trở thành mảng ký ức đẹp nhất quảng đời tuổi trẻ của mình, vẫn là cô bạn bàn dưới với tóc dài đen nhánh, đôi mắt sáng long lanh cùng tôi chuyện trò ở hành lang năm ấy…
Kể về cuộc đời của An - một nam mạng Nhâm Thân, đã đi qua 1 nửa cuộc đời đầy dang dở. Đâm đầu vào cánh cửa tuyệt vọng chẳng có lối ra. Những sai lầm hoài phí đi tháng năm tuổi trẻ để cuộc đời ngang dọc, đủ phiền muộn suy tư. Giữa một thế giới hỗn độn, kẻ mộng mơ đang đi tìm câu trả lời cho chính bản thân mình khi những cú Knock out đã làm chùn đi bước chân trên con đường tìm sự bình yên...…
Cô yêu anh ... một "con điếm" được anh bao ăn ở lại đem lòng yêu anh , phạm vào đại kị của hợp đồng tình ái Một ngày cô lấy hết can đảm nói hết lòng mình cho anh nhưng đáp lại chỉ là sự lạnh nhạt Anh quay lưng bước đi không một chút ngần ngại ... nhưng anh không biết rằng ngày anh quay đi một cánh cửa nơi cô đã đóng lại , không biết rằng anh đã đánh mất đi thứ quý giá mà cả đời này anh phải hối hận Liệu sự choàng tỉnh ấy có giúp anh nhanh chân bắt kịp cô ?…
Na và Đại là thanh mai trúc mã cùng nhau đấu tranh mà trưởng thành. Hai chúng tôi cùng lớn lên nhưng lại trái ngược nhau: trước Na là công chúa còn hắn là nô tài còn bây giờ hắn là hoàng tử cô là nô bộc vậy, haizzz....... Lúc Na buồn, tức giận thì kêu hắn là Đại mã ngốc, Lúc Na vui thì kêu là Đại sì ke, que kè le, .... Còn lúc Na yêu hắn thì gọi hắn bằng gì đây...............…
Đây là một câu chuyện có thật, không có hậu. Chuyện xoay quanh mối tình đơn phương của một les kín dành cho cô bạn cùng phòng thời đại học. Toàn bộ nội dung chính là thực tế của bản thân mình, vì vậy, nó không được đẹp đẽ và hoàn mỹ như những truyện GL các bạn từng đọc. Đừng quá thất vọng nhé. Mình coi câu chuyện này như cuốn nhật ký nhỏ của mình, không văn chương hoa mỹ mà vô cùng chân thật. Mình viết nên nó, để sau này có thể đọc lại, coi như ôn lại kỷ niệm, nhớ về quá khứ một thời.…