Gặp gỡ ngươi....
…
em nhớ anh, nơi trời cao mây lộng gió, liệu anh cũng thế chứ?…
ngắn thôi…
I I feel seen only through you. ITrong giấc mơ khắc khoải của Sangwon, Leo là mặt trời rạng rỡ, còn em dường như vô hình.…
Oneshot 01 of Time Culture series.-------(...)"Em cứ tự hỏi mãi liệu bây giờ anh có còn thích em không" Trên tay của Peter có một cái băng này. Nó được dán lên để che đi vết kim tiêm chất chồng, và dù nó đã là một vết thương cũ màu xanh tím than, thì nó vẫn còn đau lắm.…
"Ý anh là, em cứ cáu gắt với anh đi cũng được" Wade nói vào một ngày nọ khi hắn đỗ xe cạnh cậu, đèn đỏ đếm ngược từ tám mươi giây. Hắn bĩu môi, như một đứa trẻ, bàn tay siết chặt tay ga và ánh mắt nhìn thẳng về phía trước che đi sự ngượng ngùng trên mặt "Nếu mà là em thì được thôi. Thế nào anh cũng chịu hết mà"…
MÙACó những mùa anh gọi mùa yêu dấuMang yêu thương đong đầy gửi đến emCó những lần bên nhau thật rôm rả,Gom mơ mộng ta đặt nơi góc hẹn hò.Có những giờ ta cần nhau ko hẹn trước,Em thì thầm nũng nịu qua chiếc phone.Có những mùa tạm gọi mùa thương nhớ.Rồi những ngày anh lang thang mãi chốn xưa.Có những chiều anh rong ruổi đón những cơn mưa.Rồi những giờ anh thấy nhớ em không siết.Có những mùa nặng nề gọi mùa tan biến,Anh ngỡ ngàng để rồi đánh mất em.Có những ngày anh điên cuồng tìm lại,Cười tẻ nhạt chôn giấu những đớn đau.Và bây giờ anh gọi mùa quá khứ,Theo thời gian cứ xưa cũ dần tan.Có vài lần anh tìm lại nơi chốn cũ,Để dối lòng ôm ấp "Mùa" trong tim...…
thì mình là shynn :'> mình là lính mới và đây là fic đầu tay của mình :'> fic này có hai tác giả là mình và con bạn thân mình là mio :"> mong hãy ủng hộ hai đứa mình :'> và nhất là con mio :) nó góp nhiều ý kiến nhất trong fic này. :'>…