[One shot] Tớ sẽ mãi đợi cậu- Jeti
…
Sắc hiệp…
Thích cái gì viết cái đó. :)…
Everything in this book has to do with Halsey and her lyrics.…
Nico bị cả nhóm bắt gặp đang mua thịt ở siêu thị, và bị truy đuổi. Liệu Nico có chạy thoát?…
Xin lỗi các mina nhưng mình rất rất rất lừơi nên sẽ chỉ nói vậy thôi nhé!Đây là lần đầu tiên mình mong viết truyện nên mình các bạn sẽ ném đá nhẹ tay.…
Như cái tên vậy.Tôi viết ra những mẩu trên không có mục đích.Nhưng tôi viết ra để thỏa mãn lòng mình.Tôi cảm thấy những mẩu trên thật ngốc.Nên nếu bạn có đọc thì cứ cười nhé vì ngốc lắm.Tôi viết nó bị "đần đần " kiểu gì ấy.cũng chả biết tag như thế nào nữa mà.…
Nối tiếp chương 1113-and…
回到古代开产科Một là hiện đại sản khoa bác sĩ Một là cổ đại phụ khoa thánh thủ Đương khoa học tao ngộ quốc tuý, sai sai thùy sẽ thắng? Đỗ nếu: Không quy tắc chung đau nhức, đau nhức tắc không thông, bệnh của ngươi chỉ có ta có thể trị ~ Lưu thất xảo: Tới địa ngục đi thông không thông, sắc lang! Đỗ nếu: Ngươi thông không thông theo ta sắc không sắc có quan hệ gì ni? Nam trúc giai đoạn trước lời nói ác độc, bị nữ chủ mê hoặc lúc tựu đánh mất thử chức năng = = Mạn nhiệt, làm ruộng, giản dị phong, nhượng tô tô mang theo các ngươi cùng nhau chứng kiến từ thôn cô đến lớn y học Trung Quốc Trung Hoa Trung Quốc cổ đại mất quyền lực hãy Đại Trường Kim sinh ra ba! ! !Nội dung nhãn: Xuyên qua thời không làm ruộng văn trạch đấu bố y sinh hoạt Tìm tòi chữ mấu chốt: Diễn viên: Lưu Thất Xảo ┃ phối hợp diễn: Đỗ Nhược ┃ cái khác: Điềm văn, cưng chìu văn…
Một vài mẩu truyện nhỏ về Nomin 🐶🐰…
những câu chuyện ngắn tớ viết về GyuHao.cũng không hay lắm đâu :"> tớ chỉ viết để bày tỏ chút tình yêu đối với GyuHao thôi hehe.cảm ơn các cậu đã đọc nó :">…
Mẩu chuyện nhỏ nhặt đến nhạt nhẽo ngẫu hứng trong lúc tui rảnh rỗi.…
Hắn là một vị nông phu, chăm chỉ làm ruộng, chăm chỉ kiếm miếng cơm. Cha mẹ mất sớm chỉ để lại cho hắn một căn nhà tranh rách nát. May có người dân xung quanh giúp đỡ nên hắn mới sống được tới bây giờ. . Y là một con rồng phong lưu khoái hoạt. Y Là con trai Đông Hải Long Vương, y có sự kiêu ngạo của một con rồng không sợ trời không sợ đất, ngạo mạn đến phách lối, tùy hứng đên không thể tùy hứng hơn. Ấy vậy mà nhờ cái tính phong lưu không ai bằng mà trong lúc nhất thời y bị phong ấn tri thức, thức tỉnh dục vọng. Y đè người ta xong rồi bỏ chạy, còn quên luôn người ta. Từ đó, y trở thành một ngốc long đáng thương. Lão Long Vương chạy khắp nơi cầu cứu mà không được, thất vọng vô cùng.…
Đây chỉ là vài dòng vu vơ hay môt vài bài thơ mình viết để sau này mình có thể nhớ lại thật nhiều tổn thương xen lẫn vui buồn hạnh phúc của mình từ năm 18 tuổi. Câu chuyện của mình, có thể giống cậu, cũng có thể không? Vậy nếu cậu đủ kiên nhẫn đoc những dòng này từ mình, cũng hãy chia sẻ câu chuyện của cậu cho mình nhé…