Thanh Xuân Nổi Loạn [ Bảo Khánh × Phương Tuấn ] < By •Chang >
Thanh Xuân của tôi là cậu. Xin Đừng Xa Tôi…
Thanh Xuân của tôi là cậu. Xin Đừng Xa Tôi…
tình yêu có rất nhiều khó khăn phía trước chúng ta phải vượt qua để có đc tình yêu đích thực…
Người hầu thân cận băng đảng tội phạm Bonten-Tur trong một ngày đi mua thực phẩm bắt gặp một cậu bé 4 tuổi tên Hanagaki Takemichi. Vì thấy cậu bé này tội nghiệp và đáng yêu quá nên cô đã đem em về biệt thự. Ngày tháng sống chung của Takemichi và các tội phạm được Mint kể lại chi tiết trong một cuốn nhật kí. ________Warning: OOCThể loại: Ngọt, sủng, harem, allMain, boylove,...Truyện được viết ra với mục đích thỏa mãn não tác giả, gáy otp và an ủi người đọc sau các chapter mới của bộ truyện chính. Không ngược, không thủy tinh, không trà xanh, chỉ có ngày ngày vui vẻ của Takemichi và các anh nhà, đôi khi có một chút drama cho kịch tính. Vậy thôi!Văn phong không tốt nên xin đừng mang đi đâu. Truyện chỉ đăng trên Wattpad.Author: Tưr…
Là những gì tự nhiên nhất, giản đơn nhất. Là cách mà ta cảm nhận cuộc sống, nếm trải cái vị riêng của từng sự vật, sự việc, từng phân cảnh của thước phim về cuộc sống muôn trạng này. Và rồi ta hạnh phúc, vì thấy được an ủi vô cùng bởi chính những cảm nhận ấy, cái cảm giác hân hoan như vừa phát kiến ra điều gì vĩ đại lắm. Không cố để viết, cũng không chủ đích, chỉ giản đơn là khi cuộc sống mang đến cho ta cảm hứng thì ta thấy mình tự phải cảm nhận và lên tiếng bằng thứ ngôn ngữ của riêng mình, xem như 1 lời cảm ơn.Cũng là, để ghi lại chính tôi ngày hôm nay với những suy nghĩ, cảm xúc ở cái tuổi 24 để rồi mai kia khi nhìn lại tôi biết mình đã trưởng thành ra sau, rồi mỉm cười đầy thú vị.Cảm ơn mọi người vì đã là 1 phần cuộc sống của tôi!…
Kết hôn hai năm, Lâm Ngọc Yên chưa một lần gặp mặt chồng là tổng tài Phó Thị - Phó Thần. Hôn nhân kinh tế nên Lâm Ngọc Yên cũng không quan tâm cho lắm. Sau hai năm phòng không gối chiếc, Lâm Ngọc Yên cuối cùng cũng đề nghị ly hô n, từ đầu đến cuối Phó Thần vẫn không hề xuất hiện.Trở lại Lâm gia, cô được trên dưới Lâm gia an ủi, yêu thương. Lâm Ngọc Yên muốn mở một tiệm cà phê kiếm ít tiền tiêu vặt cũng là để bản thân thoải mái. Ai ngờ, dòng đời đưa đẩy, cô lại cứu Phó Thần khi hắn bị đuổi giết, dây dưa lẩn quẩn. Hắn quang minh chính đại bám lấy cô, sủng cô lên tận trời còn ghen tuông vô độ.…
Hỏi thế gian ái tình là chi?Mà đôi lứa thề nguyền sống chết?Ái tình, cái gần ngay trước mắt, nhưng khi chạm tay với lại hóa ra hão huyền!Nỗi nhớ ái nhân, sâu tựa bể, rộng tựa non, dai dẳng tựa ghềnh tháp; chính là triền miên không dứt, kể cả có bên cạnh người lại đau đáu nỗi thiếu vắng và nhớ thương vô ngần.Ở đây viết nên một điệu khúc kì lạ, chính là sự hy vọng, tuyệt vọng, hạnh phúc, suy tàn, hụt hẫng, thiếu vắng... Tất cả những cung bậc cảm xúc tụ lại trong một hồi, tự an ủi trái tim, tìm người đồng điệu. Xin hiến dâng tất thảy, nguyện sống cùng ái tình không trọn vẹn, nhưng không phụ một đời ước mong!…
Chúng ta gặp nhau một cách thật bất ngờ. Để rồi, anh _ một kẻ kiêu căng, tự cao_ âm mưu, đùa giỡn tôi. Còn tôi _ một cô nhóc khờ khạo, bướng bỉnh _ thì lại tin lấy tin để khi anh nói sẽ khiến người ấy yêu tôi. Không biết bao lần anh làm tôi giận... làm tôi khóc và ... làm tôi tổn thương. Nhưng cảm ơn anh vì đã luôn thầm lặng bên cạnh... an ủi và ... bênh vực tôi. Cảm giác như trong suốt thời gian đó tôi đã "dựa" vào anh quá nhiều. Một điều cuối cùng, trân thành cảm ơn anh vì đã giúp tôi nhận ra cảm xúc thật của lòng mình... nhận ra người quan trọng nhất cuộc đời mình... nhận ra... Em Yêu Anh !!…
Trong truyện này sẽ là những câu chuyện về đời sống của một cô gái nội tâm, những nơi cô đi, những việc cô làm, những thứ cô nghĩ. Mong mọi người sẽ thấy phần nào cảm thấy được an ủi qua những mẫu truyện ngắn này.…
Bị cha mẹ bỏ rơi từ nhỏ. Bị bạn bè xa lánh, sợ hãi. Bị người khác xua đuổi. Bị đánh đập dã man. Vâng và đó là quá khứ đau đớn, tuổi nhục của Ngọc Nữ.Một tuổi thơ đầy rẫy những bất hạnh, ba mẹ cô bỏ lại ở cô nhi viện từ nhỏ nhưng đó chưa là bắt đầu của chuỗi ngày bất hạnh. Cô sinh ra với hai màu mắt, bên phải tròng mắt có màu hổ phách con nguơi thì nhọn như mắt mèo bên phải thì có màu xanh của ngọc bính tuyệt đẹp vô cùng. Nhưng mọi người không nghĩ vậy họ gắn lên người cô cái danh đứa con của "Yêu Mèo". Bị bạn bè xa lánh vì đôi mắt lạ cô nhịn nhục vì bên cạnh cô còn có em trai luôn an ủi, cùng cô sống qua ngày vẫn .Thơi gian thấm thoát trôi qua, năm cô lên 5 tuổi cô nhi viện bất ngờ bị cháy, nhưng may mắn không thiệt hại nhiều lắm , chỉ bị cháy phìng bếp mà thôi,vậy mà bọn người ấy lại vu quan cho cô,nói cô là sao chổi mang tới xui xẻo nên đã đuổi cô đi..... quá khứ đớn đau đã hình thành một nhân cách khác trong người Ngọc Nữ, một nhân cách tàn nhẫn, khát máu.…
" Yêu nàng, ta đã yêu 2 lần "Tên: Vượt Không Gian, Đến Bên ChàngThể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình, Nhẹ NhàngNhân vật: Vương Chính Hạo, Trương Kỳ, Lục An Nhiên, Đồng Nhi và một số nhân vật khácNội Dung: An Nhiên, cô là một sinh viên năm 2, tiểu thuyết gia online và rất rất căm hờn việc học. Đơn giản chỉ là vì cô không biết học rồi để làm gì. Đồng Nhi, bạn thân cô thì ngày ngày động viên an ủi cô:" Mình học để hình tiếp thu áp dụng kiến thức " nhưng vì 14 năm đèn sách rồi cô vẫn chưa áp dụng được một chút gì. Ngoài ra cô còn có nhiệm vụ là thay đổi nội dung sách của một công ty. Bài tập đã khó công việc lại còn khó hơn. Vào thời điểm đó, Chính Hạo đã xuất hiện và giảm gánh nặng về đại học cho cô, nhưng anh chưa làm được gì thì áp lực dồn cô phải xuyên ngay quyển sách mà cô đang sửa nội dung, để giải quyết niềm căm thù với các môn học bằng cách cho cô áp dụng kiến thức. Khi xuyên không, cô lại xuyên ngay vào nữ 9 trong sách có hôn ước với bản sau của Chính Hạo là Vương Thế Gia Trương Kỳ, anh có đính ước với cô nhưng thời gian đầu thường xuyên không về nhà và rất ghét cô. Nhưng sau một thời gian, nhìn thấy rõ sự thông minh của cô, anh đã bị chinh phục, nhưng chưa được bao lâu thì kết sách. Cô phải quay về với hiện tại và từ bỏ Trương Kỳ. Ông trời quả không phụ ai khi quay về cô vẫn được gặp Chính Hạo, bản đối lập với chồng cô trong sách. Lần này thì Chính Hạo theo đuổi cô và cô đã đồng ý và kết HE ( tới khúc này tự dưng tắt văn nên không biết diễn tả ).Theo dõi mị trên wattpad để đọc nha❤✨…
"Renewal!"Midoriya Izuku không có quirk.Cậu chỉ có nụ cười dịu dàng mà cả thế giới tin là ánh sáng, và một khối kim loại đang đếm ngược từng nhịp trong lồng ngực.Mỗi đêm, khi lõi quá nhiệt buộc cậu phải tắt mọi thứ đi, tám giọng nói từ những kiếp trước lại thì thầm vào tai cậu:"Đừng cứu ai nữa.""Ngày cậu hai mươi tuổi, chính nụ cười đó sẽ giết cậu."Cậu vẫn cứu.Vẫn mỉm cười.Vẫn dang tay ôm lấy từng người sắp trở thành lưỡi dao kết liễu mình.Vì cậu đã tự nói với chính mình, từ rất lâu rồi, trong một đêm máu loang đầy ký ức:"Tôi muốn ôm lấy anh, an ủi anh.Tôi muốn ôm lấy tội ác của anh, cảm hóa anh.Nhưng tôi không thể...vì tôi cũng dơ bẩn chẳng khác gì."Cậu là người thừa kế thứ chín.Cậu là phong ấn cuối cùng.Cậu là kẻ dịu dàng nhất trong tất cả những kẻ sắp bị thế giới giết chết.…
"Mỗi mùa hoa phượng nở, tôi lại nhớ về chiếc ghế đá năm ấy - nơi bắt đàu tất cả""Có những ký ức không chỉ để nhớ... mà còn để thử thách trái tim."Tôi là một học sinh cá biệt, chẳng ai muốn lại gần. Còn cô - một nữ sinh trầm lặng, ngày nào cũng ngồi dưới gốc phượng.Chúng tôi gặp nhau nơi chiếc ghế đá cũ kỹ. Từ những câu chuyện tưởng chừng vụn vặt, chúng tôi tìm thấy sự đồng cảm, sự an ủi... và cả một tình cảm trong trẻo hơn tất cả.Có những ký ức chỉ một ghế đá, một gốc phượng thôi... cũng đủ lưu giữ cả thanh xuân.…
Bạn nhớ mẹ đến phát khóc và anh chồng Yoongi đã an ủi bạn😘…
..Tiệm tạp hóa thu phí..Chủ tiệm: Băng Kỳ Lâm..Mặt hàng hiện có: Cháo hành ăn liền, thức ăn thú cưng, đồ ăn vặt, mặt hàng ngẫu nhiên mỗi tuần..Hình thức trả phí: Mỗi ngày một nụ cười..Mong rằng những mẩu truyện nhỏ đáng yêu trong này có thể an ủi những tâm hồn chịu tổn thương, mang theo siêu năng tuyệt vời đánh tan tiêu cực và bảo vệ những linh hồn nhỏ bé. Những câu chuyện xảy ra quanh chính tác giả, do tác giả lưu lại, chia sẻ với mong muốn các bạn độc giả thân mến nhận thấy rằng quanh ta còn đầy những điều đáng yêu, thế giới tươi đẹp và mới mẻ vẫn đang chờ ta. Hy vọng rằng các bạn luôn vui vẻ, hạnh phúc, mang theo năng lượng tích cực, chói lóa như mặt trời mà soi sáng những người xung quanh...Đoản_Nhật ký_Ngẫu hứng…
Cảm Nhận Sống và Mỗi Câu Chuyện Sẽ Thấy Chính Bạn Ở Trong chap của tôi , hãy đọc đến cuối để tôi được an ủi bạn như cách tôi tự làm với chính bản thân tôi…
Sở Ương Nguyệt: Tại sao anh lại giết chết cha mẹ em, hủy đi tuổi thơ của em. Cả đời này em sẽ hận anh! Em không mạnh bằng anh, không thể thay ba mẹ trả thù vậy thì em sẽ khiến anh yêu em như vậy giết anh sẽ dễ dàng hơn. Lục Kỳ Áo: Nguyệt nhi, sao em có thể tàn nhẫn như vậy. Báo thù có nhiều cách, sao em lại lựa chọn con đường đau khổ nhất này? Trong cuộc chơi này, kẻ động lòng trước chính là người thua cuộc.…
Ở nơi cái chết luôn gần hơn ngày mai, tôi chỉ là kẻ rắc rối trong mắt Levi , lúc nào cũng phạm lỗi, lúc nào cũng cố chứng minh mình đủ mạnh mà lại chỉ tự làm mình chảy máu. Anh thì lạnh lùng, cứng rắn đến mức chẳng ai dám lại gần. Không phải vì vô tâm mà vì đã mất quá nhiều. Chúng tôi lẽ ra chẳng liên quan gì đến nhau. Thế mà đêm này qua đêm khác, trong những lần tôi gục xuống và anh tình cờ nhìn thấy, chúng tôi bắt đầu hiểu:mỗi người đều đang tự vật lộn với nỗi đau của chính mình. Không có lời an ủi đẹp đẽ. Không có hứa hẹn. Chỉ là khi mọi thứ xung quanh sụp đổ, anh vẫn không quay lưng. Và tôi, dù kiệt sức, vẫn chọn đứng bên cạnh anh. Kì lạ thay, giữa muôn ngàn khổ đau của thế giới, chúng tôi không tìm được hạnh phúc của riêng mình, nhưng chúng tôi tìm được nhau, cùng nhau học cách tồn tại vì đối phương…