(Huy x Hoàng) Hoa Hồng Không Sắc
Hoa hồng nở không cần ngày tháng, cũng không cần ánh nắng dịu dàng của mùa xuân để biết mình tồn tại...…
Hoa hồng nở không cần ngày tháng, cũng không cần ánh nắng dịu dàng của mùa xuân để biết mình tồn tại...…
Ba mươi, mang vào trong nhật ký những dòng đẹp đẽ nhất.Những chuyện tình đời.…
Không biết ngày ấy và bây giờ chúng ta đã thay đổi gì nhỉ?…
Tác giả: Tĩnh Nguyệt Phất QuyTóm tắt: Đi cứu thế cùng sự nghiệp tuyến là chủ. Tiện có được 1 bảo vật chỉ cần trả giá chính nghĩa giá trị là có thể từ thời không sông dài biết được tương lai chính mình như thế nào... Vô số thời không Tiện Tiện bi thảm.... Tiện từng bước dựa theo tương lai mỗi lần mình đã chết ngăn cơn sóng dữ... Cứu thế nhưng không cứu được lòng người. Chỉ có đừng vô tư phụng hiến mới có thể đổi được hạnh phúc!P/S: Nghe có vẻ drama nhưng truyện đi vẫn là theo lối sa điêu, hài hước. Vô số thời không BE đổi lại 1 cái Chủ thời không HE viên mãn.…
Một kẻ tưởng như lạnh lùng lại tìm thấy mái ấm nơi trái tim hiền lành... Và đó là khởi đầu cho cả một đời.…
"Lần sau còn vi phạm nữa không?""...dạ có.""Ranh con này."…
Tác giả: Phạn YTóm tắt: Nếu như Tiện Tiện không bị Ôn Tiều ném vào bãi tha ma mà là bị ném trên một đảo hoang cách xa nhân thế thì sao....?…
"Từng đêm mong nhớ người ấy nhưng gặp rồi vẫn chẳng biết nói gì...Chỉ cần hơi men với hơi thuốc thôi là đủ..."(Lạy các quý vị đọc giả thân yêu, đi ngang ghé vô đọc thì tui cảm ơn chứ đừng đem lên chánh quyền nhé! Tội nghiệp tui😭)…
Sau mệt mỏi, ta lại gần nhau thêm một chút...…
"Mày...tỏ tình cô ấy chưa?""Rồi...""Cô ấy trả lời sao?" "..."…
Đồ ăn chẳng còn bao nhiêu, cứ chia nhau một chút ít đấy để cùng sống qua ngày...…
Ánh trăng sáng ấy rất mờ, rất sâu nhưng vẫn luôn soi sáng mọi đường đi...…
"Tôi sẽ ăn ít lại một chén cơm, để phần ấy mua thịt nấu cháo nuôi em.""Tôi sẽ uống ít lại một thùng sữa chuối để tiền mua sữa bột cho em.""Người ta không thương em thì để tôi thương em vậy. Về nhà với tôi nhé, Taehyung à!"- - - Start: 22.09.18 End: 22.11.02…
Tận cùng của nỗi nhớ là như nào nhỉ?...…
Đừng để lệ cứ mãi lăn dài trên má...…
Dù chỉ nấu nướng những món rất đơn giản nhưng cả bốn người đều ăn rất ngon miệng,có lẽ do đây là bữa cơm nhà,lại là thành quả lao động của chính chúng nó,nên có cái vị mà không một thứ hàng quán nào ngoài kia có thể sánh bằngChương 1 là về tình cảm anh em,3 chương sau thì mỗi chương một cp…
Không cần thành lời, bộc lộ ra mà chỉ cần hành động một chút cũng khiến một trong hai hiểu nhau cần gì...…
Từ hôm nghe tin em đi bên sông, lòng tôi chợt đau thắt đến kì lạ...…
Lữ khách tự xưng là "Cảnh Binh Thiên Hà". Cô đeo thanh kiếm dài trên người, độc hành trong ngân hà.Lãnh đạm ít nói, lưỡi kiếm rút ra nhanh như gió thoảng, nhưng luôn ra đòn bằng bao kiếm, không bao giờ rút lưỡi đao.//////《Kẻ Tự Hủy Diệt》 bước trên con đường Hư Vô, lạc lối kiếm tìm hình bóng của quá khứ và cố gắng tự tạo ra con đường mới của bản thân.Nhưng rồi khi nhận thức trở nên mơ hồ, họ cũng phải chìm xuống dưới cái bóng to lớn của IX•Ngài, nối tiếp số phận những người đi trước.Nhưng người đồng hành kia thì khác, cô ấy kéo lên những ai đang chết đuối, phá vỡ ảo ảnh và tiếp tục bước đi sâu hơn vào cái bóng của Hư Vô.Cho hỏi Lệnh Sứ,ngươi đã đi bao xa rồi?//////•Name: Vô Biên•Author: Hibari_Semuji •Main Character: Acheron /Raiden Bosenmori Mei•Warning: OOC…
Lần đầu tiên, sau bao năm, Trần Gia Huy không còn phải khóc một mình.…