Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Dựa trên bộ tiểu thuyết The Hunger Games, chúng ta sẽ có The Love Game giữa các tts ạ :)) Hanbin trong này hơi vô tình + tham vọng + có tí ba lăng nhăng nên nếu bạn nào thích Bin da trắng, mặt xinh, chung tình, dễ bảo, thì đọc bộ "Hãy Gọi Ta Là Đại Ca" ý nhé :* :* :*…
Hạnh phúc của tôi là được thấy cậu ấy cười. Là được thấy họ vui. 1điều rất giãn đơn nhưng rất khó khi người làm cậu ấy cười là 1 người khác. Vì đó là tình đơn phương.Tôi và cậu ấy chung lớp. Tôi biết cậu ấy qua những thằng bạn mới của tôi. Cậu ấy khá đẹp, nụ cười điển trai đó là những gì tôi cãm nhận. Cho đến khi tiếp xúc một hai lần thì tôi lại có những cãm xúc khác thường rất nhiều. Tim tôi đập loạn nhịp lên vì nụ cười toã nắng của cậu ấy. Từ đó khoãng cách của tôi và cậu ấy ngày càng xa vì cậu ấy đã để ý 1 ai khác hoàn mỹ hơn tôi về bề ngoài. Thế là đêm về bên tôi là những cơn mưa do cậu ấy tạo ra. Đau thêm đau khi cùng với tôi là những bài hát của Đào Bá Lộc. Tôi đau lắm đấy ai biết đâu vì khi bên họ tôi luôn cố tỏ ra bình thường.…
Bùi Uyển Lam thích Lê Minh Tầm gần ba năm, mãi mới dám tỏ tình. Không ngờ rằng cậu cũng thích mình. Lê Minh Tần đã lên kế hoạch để chiếm cô bé khả ái ngồi cạnh bên cạnh mình đã lâu, chưa kịp tỏ tinh thì cô đã dành trước. _________Lúc Uyển Lam hỏi cậu tại sao lúc đó lại thích mình như thế. Cậu chỉ cười, mãi một lúc sau mới nhẹ nhàng giải thích:" Lần đầu tiên nhìn thấy em, anh đã nghĩ rằng có một bạn cùng bàn vừa hơi nhút nhát vừa hướng nội cũng khá là mới mẻ. Sau đó không biết trái tim đã bị em cướp mất khi nào.""Lúc đó anh liền chuẩn bị lên kế hoạch tỏ tình, vốn đã xong xuôi đâu vào đó rồi. Nhưng không ngờ lại bị em giành trước một bước." Nói xong Minh Tần hôn nhẹ lên trán cô rồi nghịch mấy lọn tóc nhỏ.Tóm tắt: Cô nàng nhút nhát, hướng nội × Thanh niên tâm cơ thích diễn kịch.…
Những kỉ niệm là thứ duy nhất vẫn còn tồn tại, họ đã đi rồi, dù đã từng rất thân thiết cứ ngỡ như sẽ cùng nhau đi tiếp trên chặng đường sắp tới nhưng lại không còn nữa. Có luyến tiếc, hối hận tới mấy thì cũng chẳng thể quay lại khoảng thời gian còn bên nhau nữa. Dù đã cố gắng nhưng vẫn không thể níu kéo chỉ còn cách buôn tay. Nếu cứ buồn mãi thì cũng chẳng được gì, thay vào đó hãy nhìn về phía trước và đi tiếp . Rồi bạn sẽ hạnh phúc chỉ là không có họ ở bên cạnh, bạn sẽ cảm thấy hối tiếc về những kí ức tươi đẹp ấy "giá như thời gian của thể quay lại khoảnh khắc ấy thì hai đứa có khi đã hạnh phúc". Nhưng đó không phải là sự kết thúc, đó là sự bắt đầu ! Dần dần bạn sẽ học cách chấp nhận và biết trân trọng hơn với những gì mình đang có.…