Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Truyện học đường =)))))" anh nói em đợi anh 2 năm nữa nhưng anh có chờ em đâu cơ chứ " - câu nói vừa mỉa mai vừa tủi thân của cô gái nói với chàng trai vì lời hẹn hứa của anh ta nói với cô 😃Nhớ vào theo dõi và thả sao nhaaaa :>>>…
Tác giả : DiiDuongTran048Bút danh: Y Nhã Uyển Đình Thể Loại : Sủng, Ngược, NgônVăn án: Chiều tối, dưới chân trời xuất hiện một vùng ánh huyết dụ kéo dài, trên trời còn một vài con cừu trắng lững thững trôi, dưới đất là cánh đồng lavender thơm ngát, tím ngắt một vùng trời Pháp. Một chàng trai thoải mái cầm tay cô gái váy trắng lướt qua một dải hoa tím, nụ cười trên môi vẫn luôn tươi tắn.Âm Tự dắt cô đi , nhẹ nhàng bước qua vùng oải hương vô tận, gió lay những bông hoa chao đảo, hai người ở giữa trang trại này, tựa như một cặp tình nhân nhỏ phiêu lưu vào chốn diệu kỳ. Giờ phút ấy, vạn vật đều hòa làm một.Sắc trời ửng hồng như đôi má thiếu nữ, anh giữa cánh đồng lavender trao cho cô chiếc nhẫn cầu hôn, một đầu gối anh tựa lên, chân còn lại quỳ thẳng xuống đất, mỉm cười nhìn cô." Em biết ý nghĩa của Lavender chứ ? "" Chung thủy, Nhẹ Nhàng, Thuần Khiết " Trời!! Quên mất! Sao lại nhắc chung thủy ở đây chứ!!.Mạch Tuệ xấu hổ, trên má xuất hiện một mảng hồng nhạt.Âm Tự khẽ cười : " Vậy em biết ý nghĩa của anh chứ ? "" Sinh ra để yêu em " Anh khẳng khái đáp......…
Câu truyện kễ về Có một loài hoa luôn nở về đêm cũng như có một ngừơi luôn sống một cuộc đời lạnh lẽo, e ấp mỗi khi tiếp xúc với người khác nỗi buồn luôn ngự trị trong lòng...từ cái nhìn đầu tiên khi cô thấy được anh là lúc cuộc đời cô trở nên tươi sáng hơn. Nhưng trong tình yêu mà đâu có gì gọi là mãi mãi. Liệu trải qua bao sống gió họ có quay về bên nhau được không? Mời các bạn đón xem câu chuyện nhé!…
Tác phẩm đầu tay viết trong thời gian rảnh rỗi của tớ. Tớ muốn mang đến cho người đọc trải nghiệm về chuyện tình nhẹ nhàng cùng nhau bước qua mọi năm tháng của đôi bạn "xe bus" là Hoàng Trần Anh Tú và Hạ An Chi. Hy vọng mọi người sẽ đón nhận!!!…
Tác giả: Orange/Nhồi Bông.*Thể loại: đam mỹ, đơn phương, ngược luyến, hư ảo.*CP chính: Vương Kiết Hạo - Hạc Lam Lam*CP phụ: ...*Tiến trình dự định: 185 chapters.*Tình trạng: ONGOING (chưa hoàn thành).~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Cảnh báo: ĐÂY LÀ SÁNG TÁC MANG TÍNH CÁ NHÂN CAO, YUNYUN KHÔNG CHO PHÉP CHUYỂN SANG THỂ LOẠI KHÁC KHÔNG PHÙ HỢP. TRUYỆN CỦA MÌNH CHỈ CÓ ĐĂNG TRÊN WATTPAD. NẾU CÁC BẠN THẤY TRUYỆN Ở CÁC TRANG WEB KHÁC, XIN CÁC BẠN LƯU Ý ĐÓ LÀ HÀNH VI VI PHẠM TÁC QUYỀN CỦA MÌNH. XIN CẢM ƠN NHIỀU.…
Cô ấy không xinh lắm!Cô ấy không cao lắm!( 3 mét bẻ đôi ý mà)Cô ý không có dáng đẹp, eo thonCũng... Không có đôi mi dài cong vút.Da cô không trắng lắm mà thậm chí còn rám nắng.Mắt cô không to tròn lung linh mà một mí hàn quốc....Nhưng tình yêu của cô thì sao????????Khi tình yêu đến, bạn hãy đưa tay ra, nắm bắt lấy tình yêu, nắm bắt lấy hạnh phúc. Vì nếu như bạn bỏ qua cơ hội này thì có lẽ cả đời bạn sẽ không tìm thấy hạnh phíc nào khác.…
" Hãy giữ gìn và trân trọng trái tim bạn . Có thể người thứ nhất không cần nhưng người thứ hai thì sẽ rất cần "...Thấm thoát cũng gần một tháng cô xa anh . Cái ngày anh nói anh muốn rời xa cô cũng là hôm sinh nhật cô tròn 19 tuổi - cái tuổi rất đẹp của thời con gái . Đáng ra cô phải được đón sinh nhật cùng người mình yêu như bao cặp đôi khác . Nhưng đổi lại cô được gì ? Cô nhận được một câu nói vô tâm từ anh , những giọt nước mắt lăn dài trên má . Và ngày hôm đó cô đón sinh nhật một mình , những ca từ trong bài Happy Birthday được cô cất lên không trọn vẹn , ca từ ngắt quãng , tiếng vỗ tay nghe như não lòng . Ca từ thì nghẹn đắng lại ở cổ họng ....Cô đã từng nghĩ cô sẽ sống không tốt nếu không có anh bên cạnh . Đúng là như vậy thật . Nhưng rồi thời gian cũng sẽ làm nỗi đau trong con người ta ngày càng mờ nhạt đi . Giờ đây thỉnh thoảng vẫn vô tình gặp anh trên con phố họ hay đi chung ngày nào , thỉnh thoảng vẫn nhớ anh , vẫn nhắn tin hỏi han nhau . Nhưng cũng với chỉ tư cách " Người yêu cũ " ...…
Nêú như con người có thể vì yêu mà bỏ đi tất cả vậy tại sao chàng không thể cho ta một ân huệ nhỏ để giờ đây kể địa phủ người dương gianTa với chàng có phải là hai đường song song tại sao lại không thể đi đến bên nhau mà chỉ có thể nhớ về nhau trong vô vọng ............Hận chàng cũng chỉ có ta yêu chàng không ai khác vẫn là ta…