Tôi không phải là Fine, tôi là Asahi (Fine)
hãy xem về diễn biến câu chuyện này nhé…
hãy xem về diễn biến câu chuyện này nhé…
Thẩm Trầm sau khi chết, một cái tên là QB manh vật tìm được rồi hắn --"Ngươi có được ta sở yêu cầu tài năng."Sau đó, Thẩm Trầm biến thành Phó Tang Thần --【 này bản thể tên là Damocles chi kiếm, là nguyên bản lệ thuộc với một thế giới khác, xích vương chi kiếm 】Lấy 【 làm người khác sinh ra · kịch · liệt · tình cảm dao động 】 vì mục tiêu mà siêng năng mà nỗ lực --Một câu, Thẩm Trầm đại ma vương cùng QB tương (lang) ái (bái) tương (vì) sát (gian) nhật tử.Tô tô tô, sảng sảng sảng, có đại lượng tư thiết!Nam chủ vũ lực giá trị thế giới đệ nhất, nhẫm thiên như vậy, trang bức như gió. Cũng không ấn kịch bản ra bài, liêu nhân với vô hình, mọi người đơn mũi tên chỉ hướng nam chủ.=========================Tag: Tổng mạn cường cường yêu sâu sắc sảng vănTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Thẩm Trầm (Damocles chi kiếm) ┃ vai phụ: Thẩm thần giả, Phó Tang Thần ┃ cái khác: Tô văn, sảng văn…
Tổng hợp đoãn văn ngôn tình tại đây.…
love girl ko thik lượnthứ 2 r trap…
nothing here…
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ gặp lại anh.Và cũng chưa từng nghĩ, giữa một mùa đông tưởng chừng vô hạn ấy, tôi lại chạm phải hình bóng đã bị tôi chôn sâu trong im lặng, tưởng chừng như lãng quên.Khoảnh khắc ấy, thời gian như khẽ khựng lại. Tuyết rơi rất chậm, chậm đến mức tôi có thể nghe rõ tiếng tim mình lạc nhịp. Tôi đứng đó, đối diện với một người quen cũ, mà khoảng cách giữa chúng tôi không còn đo bằng năm tháng, cũng không còn đo bằng địa lý - mà bằng những điều chưa từng được nói ra.Tôi từng tin rằng, có những mối quan hệ chỉ cần quay lưng là sẽ tan biến. Nhưng hóa ra, những vết nứt chưa bao giờ thực sự liền lại, chúng chỉ ngủ yên, chờ một khoảnh khắc để bị đánh thức, đó là lúc chúng tôi tương ngộ, tương phùng.Tôi không biết vì sao anh xuất hiện ở đây, cũng không biết lần gặp lại này là trùng hợp hay sắp đặt. Chỉ biết rằng, ngay khi ánh mắt ấy chạm vào tôi, quá khứ - thứ tôi ngỡ đã quên - một lần nữa lại hiện hình, rõ ràng đến đau đớn.Và có lẽ, câu chuyện của chúng tôi... chưa hề kết thúc.…
Nguyên tác: 致云雀Tác giả:竹枳Chúc Vân Tước chưa bao giờ dám kỳ vọng sẽ có một đoạn tình cảm với Lục Nhượng Trần. Cậu thiếu niên ấy phong độ ngời ngời, kiêu ngạo bất kham, là đối tượng mộng mơ của biết bao nữ sinh trong trường. Khoảng cách gần nhất giữa cô và cậu, cũng chỉ là một lần vô thức quay đầu nhìn thoáng qua trong giờ thể dục.Tình cảm thiếu nữ cất giấu nơi đáy lòng, cho đến khi mẹ cô dắt tay thuê nhà tại chỗ bạn thân. Dưới sự giới thiệu của người lớn, Lục Nhượng Trần tựa vào cầu thang, nhướng mày trêu chọc: "Biết rồi, là người hay nhìn trộm tôi trong giờ thể dục ấy." "......"Về sau, họ gặp lại nhau ở đại học. Một đêm mưa trên sân thượng, ánh nến chập chờn, tiếng cười rộn rã. Ở góc tối không người, Lục Nhượng Trần nghịch bật lửa, ánh lửa hắt lên khuôn mặt cô. Cậu thiếu niên cúi xuống, giọng khàn khàn đầy mê hoặc bên tai: "Chúc Vân Tước." "Muốn thử hẹn hò với tôi không?"…
Tên truyện: Ôi, cuộc đời bình yên của tôi.Ai thích đọc ngược thì mời lướt đi cho đỡ phiền.Văn án nghiêm túc:Không gian hư vô bao la, tối tăm như một cái hũ nút, một quả cầu trắng tỏa ra thứ ánh sáng như được bọc trong sự dịu dàng lớn nhất di chuyển chậm rãi giữa không gian.Nó cứ đi mãi, đi mãi như không có điểm dừng, một mình nó lang thang trong không gian vô định âm u, cứ thế không ngừng tỏa ra thứ ánh sáng dịu dàng nhất.Văn án lố lăng:Truyện ngọt, sảng văn sủng văn là gu toi nên các tình tiết khùng điên hiểu lầm sẽ diễn ra nhưng là trên nhân vật não tàn ngu ngốc thích đi tử lộ :v Thụ là một dã thú khát máu trời sinh, cô đơn, vô cảm, IQ cao, nhìn đề ra lời giải khỏi tính cũng không thành vấn đề nhưng EQ âm cực, lâu lâu thì mới đột xuất thốt ra lời yêu thương chẳng hiểu được, chỉ được cái là đúng hoàn cảnh.Công thì là một đầu dã thú khát máu ss2 nhưng mà ổng IQ lẫn EQ đề cao hơn thụ, lo chuyện trong nhà chuyện ngoài đường không phải việc của ổng thế nên chỉ liên quan đến thụ ổng mới chường cái mặt của mình ra, còn không thì đi ngủ đông, oke. Tóm cái váy lại thì đây là một bộ xuyên nhanh nhưng thụ đều không nhớ ký ức kiếp trước của mình, còn công thì sẽ biết được thông qua việc nằm mơ, công sủng thụ, không sủng thì toi không phải người, HE là chắc chắn, khi nào kết thúc thì chưa biết nhưng toi biết là toi rất lười.Yên thích dừng lại không thích đi ra, đừng tuôn ra những lời rác rưởi bằng không thì toi tuôn lại đấy á nha.🍋 Truyện mới :v Toi chưa viết xong truyện cũ, đừng mắng toi nhé…
Nguồn : truyện full.vnthể loại: - ngôn tình - cổ đại - xuyên khôngViệc xuyên không chính là một chiếc vé máy bay một chiều.Tô Tự Cẩm là một cô gái của thế kỷ 21 khi xuyên qua trở thành phi tần trong hậu cung. Cô cảm thấy đây là một nghề nguy hiểm có thể bị đày lãnh cũng hoặc ban chết bất cứ lúc nào.Mà bi ai hơn chính là nàng xuyên qua làm phi tần nhỏ nhất của hậu cũng, chẳng có ưu thế gì để tranh thủ tình cảm.Phía trên nàng là hoàng hậu đầy quyền uy, dưới có quý phi được hoàng thượng sủng ái.Hậu cung mỗi người một vẻ: Hiền phi khéo léo động lòng người, Mai phi có tài nghệ phi phàm. Mà nàng thì chỉ là một phi tần nho nhỏ. Nàng nhất định phải phấn đấu trở thành người đứng đầu hậu cung. Không phải hoàng hậu mà là thái hậu.…
Nếu cậu k trân trọng người ở bên cạnh cậu sẽ p hối hận…
Về Taehyung và Ami .Taehyung là anh hàng xóm của Ami , hai người có một cuộc gặp gỡ tình cờ qua người quen và được gán ghép thành một cặp .Cùng xem kết quả của chuyện tình này Nhé .…
Câu truyện kể về một Thiên thần xuống Trái Đất sinh sống, nhưng lại bị game online cám dỗ nên đã bỏ cả việc tới trường và trở thành một game thủ. Câu truyện về thiên thần lười biếng và những người bạn. (Trích từ Gabriel Dropout)…
Có những người ta từng yêu như thể sẽ bên nhau đến cuối đời.Nhưng thanh xuân là một bài thi không có đáp án mẫu. Và đôi khi, chỉ cần nộp sai một lần, ta đã không thể làm lại.Sáu năm sau chia tay, Tô An Vy trở lại. Không còn là cô sinh viên năm nhất hay khóc trước cổng bệnh viện, mà là bác sĩ thực tập dưới quyền người cũ: Lâm Duy Phong - người từng là cả bầu trời, cũng là người khiến cô học cách im lặng mà đau.Gặp lại nhau trong một mùa không còn trẻ, họ buộc phải đối diện với những vết sẹo chưa từng lành, những câu hỏi chưa từng trả lời, và những giấc mơ chưa từng khép lại.Tuổi trẻ có thể bỏ lỡ. Nhưng nếu còn yêu, liệu chúng ta có thể viết lại một bài thi mới - không để quá giờ nộp nữa?…