Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Chuyện viết về CP Choker không thích có thể next!!!!!Cục Trưởng Cục Cảnh Sát x Thầy Trừ Tà Truyện có yếu tố kinh dị Idea: 20/9/2024Penned: 25/9/2024Posted on: 25/9/2024By PukPil#TRUYỆN CHỈ LÀ TRÍ TƯỞNG TƯỢNG CỦA CON TÁC GIẢ KHÔNG LIÊN QUAN TỚI ĐỜI THẬT#…
Vân Thương Lan, ba tuổi nhìn lén mỹ nam tắm rửa, một bộ mỹ nam ra dục đồ khiếp sợ thất quốc, sáu tuổi đến trường làm phu tử tức giận choáng váng, nhất thủ diễm thi nổi tiếng hai lục. Hắn nam nữ đều ăn, hắn cướp cô dâu hoàn khố, hắn danh hào là "Thiên hạ đệ nhất bao cỏ" .Ai dấu nữ nhi trang, ai giấu tuyệt thế học, ai chọc phong vân biến, ai chọc mỹ nam thương.Nàng vì của hắn tâm nguyện âm thầm xây dựng chính mình thế lực, vì hắn đoạt thiên hạ.Hắn vì thiên hạ, dục tâm đem người nhà của nàng bỏ, đem nàng vây ở chính mình tơ vàng nhà giam.Một khi đã "chết", trên đời lại không có Vân Thương Lan, rồi khi trở về nàng đầy người thay đổi, làm cho thiên địa biến sắc.Nàng nói: "Hỏa Lưu Vân, ta đã trở về, ta trở về cho ngươi làm nô lệ của ta" .Bài này siêu cấp nữ cường, nam cũng cường, np, mỹ nam siêu nhiều, vật hi sinh cũng siêu nhiều.Có chút ngược,nữ chính của ta a~…
truyện kể về cô gái tên là vi vi là một cô gái tinh nghịch và chẳng sợ ai và học cũ kém đặc biệt là môn tiếng anh cho đến họ lớp 4 cô giáo xếp vi và phúc ngồi cùng bàn gặp phúc vi cũng có ấn tượng tốt với phúc thời gian trôi qua vi đã phải lòng phúc nhưng không dám tỏ tình phúc vì vi nghĩ phúc đã có người trong lòng là thảo lớp trưởng lớp vi phúc đang học và kể từ đó vi cứ giữ i tình cảm đó tới năm vi cấp 2 vi và phúc không còn họ chung lớp nữa vi và phúc cũng ít gặp nhau và thỉnh thoảng gặp thì cũng nói chuyện qua loa cho đến khi vi họ lớp 7 phúc chuyển trường lúc đó vi thật sự rất hối hận vì sao mình lại không tỏ tình ngay từ sớm từ đó ngày nào vi cũng sống trong buồn bã và ngày nào cũng tưởng tượng ra cảnh vi gặp lại phúc nhưng đó chỉ là tưởng tượng mà thôi cho đến vi ngủ gật thong lớp và đã xuyên không về năm còn họ tiểu học lúc đó vi đã quyết tâm tán đổ crush và học tập thật tốt....…
˚⟡˖ ࣪ 𝙰𝚞𝚝𝚑𝚘𝚛: 𝖷𝖺 𝖭𝗀𝗁𝗂𝖾𝗆 𝖫𝖾✔︎ 𝐀𝐫𝐜 𝐈: Luffy, quả sự thật và những bí mật thầm kín của Nami.✔︎ 𝐀𝐫𝐜 𝐈𝐈: Mắc kẹt nơi đảo hoang cùng Tứ hoàng. ✔︎ 𝐀𝐫𝐜 𝐈𝐈𝐈: Cocoyashi và những vị khách không mời.✔︎ 𝐀𝐫𝐜 𝐈𝐕: Nữ hoa tiêu "độc ác" và hệ thống ăn dưa. ✔︎ 𝐀𝐫𝐜 𝐕: Cam của biển, gió của trời, nàng của tự do. ―୨୧⋆ ˚ 𝑛𝑜𝑡𝑒𝑠: ⊹ Mỗi một arc là một câu chuyện, không liên kết với nhau. ⊹ Tuyến tình cảm phát triển chậm nhưng mình vẫn sẽ thả hint thông qua những lần "vô tình" skinship của Nami với char nam. ⊹ Mình chuộng crackship nên sẽ có thêm vài couple độc lạ. ⊹ Mình yêu Namiii, nên bộ này được đẻ ra để đặc biệt độc tôn cô ấy.⊹ Dự kiến mỗi arc dung lượng dài khoảng 10 chương hoặc có thể ngắn/dài hơn. ⊹ Mình xem Luffy và Nami là bạnbè, anh em chí cốt, thuyền trưởng ngốc và hoa tiêu khó tính nên tuyệt đối sẽ không thêm tuyến tình cảm cho hai đứa (notp cứngg). ⊹Mình viết có thể hơi ooc một chút, mong mọi người thông cảm.…
Trần Phương Di - một hồ ly đỏ nhỏ, thích ăn vụng, hay gây chuyện, lỡ trốn nhà đi học phép thuật, trộm trúng cả sư phụ.Tiêu Tử Mặc - đệ tử chân truyền của Xích Linh tiên tôn, phẩm hạnh đoan chính, tu vi cao thâm, phong thái như ngọc.Ai cũng nói hắn là quân tử thanh tâm quả dục.Hắn cũng tin như vậy... cho đến khi tiểu đệ tử kia cứ sà vào lòng, bị thương là đòi ôm, uống rượu là leo lên ngủ chung.Không ai biết rằng:Chạm vào nàng một chút, hắn đau.Không chạm vào nàng, hắn lại càng đau.Hắn nhẫn nhịn, nhẫn đến ngày cưới, nhẫn đến khi phải tự tay... đâm nàng vì mệnh lệnh sư môn.Tưởng xong một đời, ai ngờ bi kịch mới bắt đầu.Từ tiên nhân quân tử thành yêu ma tình si, hắn quỳ dưới suối máu, lấy thân nghịch thiên hồi sinh nàng.Nàng tỉnh dậy, lạnh nhạt bảo không còn yêu hắn.Hắn lau nước mắt, mặc áo trắng, cười nhẹ:"Không sao, nàng không yêu ta, thì để ta... yêu nàng phần của cả hai là được."Truyện Viết ra vì yêu thích, không tác động tác giả dưới mọi hình thức, iiuuuuTruyện là tác giả tự viết, nên không xác định được chương kết thúc.…
em xuất hiện như một phép màu tô đậm lên cuộc đời anh. Nhưng cớ sao em lại tự tiện bước vào rồi lại rời đi mà không nói lời nào hả em. Nhưng một lần nữa em lại xuất hiện, em lại cứu vớt anh từ vực thẳm đi lên. Em là ai mà để anh lại nhớ nhung như thế? Trái tim anh không còn gì để cứa vào nữa rồi. Nỗi đâu gì anh cũng trải chỉ riêng nỗi mất em là anh sợ.…
Hai con người hai thời đạiHắn là một nam thần hiện đại, cô là tiểu thư cổ đại. Cùng bước vào một giấc mơ mà quen biết nhau sau khi tỉnh giấc lại nhưng chưa từng diễn ra. Số phận thay đổi, cô sống thời cổ đại do biến cố xuyên không đến hiện đại. Vẫn là thân xác cũ, vẫn là con người cũ nhưng sống dưới danh phận mới. Duyên phận lại lần nữa dẫn dắt cô và hắn cùng đi trên một con đường - showbiz. Từ tình bạn bè chia sẻ thành nên sự che chở đặc biệt__ gặp nhau là may mắn hay trở ngại?? thật sự không có giới hạn nào cho tình yêu sao??#Thể loại: ngôn tình, huyền huyễn/ xuyên không, giới giải trí, có ngược cũng có ngọt, # bối cảnh hiện đại là chính…
Đây là dạng nhật ký cũng giống gần như "the story of my life". Nhưng mà không chỉ là chia sẻ những câu chuyện hằng ngày, mà còn là những phút ngẫu hứng, những phút suy ngẫm, những góc nhìn bằng đôi mắt người lớn hay trẻ thơ, những kỉ niệm nho nhỏ trong ký ức, mà cũng có thể là những lời lảm nhảm tào lao. Tôi biết cuộc đời của mỗi người đều khác nhau, nhưng đâu đó trong những trang này, bạn sẽ vô tình nhìn thấy một phần nào đó sự giống nhau hay đồng cảm.P/s: đây là dạng nhật ký,chia sẻ cho nên bản thân người viết cũng chẳng biết bao giờ nó sẽ full, nên những bạn muốn đọc tác phẩm-hay đơn giản là những dòng tâm sự này thì thêm vào thư viện, thì khi nào có chap thì hãy đọc, cảm nhận, cmt chia sẻ và vote khích lệ tác giả, chứ đừng đợi full rồi mới ủng hộ ạ *cúi đầu*…
Truyện nữ luyến, song trùng sinh, 1x1 HE, không ngược cũng không ngọt, không có gây cấn cũng không loạn não nữa...Nói chung là bộ này rất ngắn gọn.Truyện lấy ý tưởng về chuyện tình bi thương không lối thoát của một công chúa và một nhà sư biến chuyển thành chuyện tình đẹp đẽ như tranh của công chúa và một tên lưu lưu dân. Một người băng khiết thanh tâm, một kẻ háo sắc, lắm trò bỉ ổi, hay nói dối nhưng thật ra là một người vô cùng quảng đại.Nói trước là truyện này cảm hứng bất chợt, mô típ cũng sẽ nhẹ nhàng không giống với mấy bộ đọc rối não của Kit vừa rồi. Ai thích xàm xàm thì đọc cho vui, đừng kì vọng vào tôi. Huhu!…
"Một năm học. Một lớp học. Một khoảng cách tưởng như nhỏ xíu... lại khiến tim ai đó rung lên."Ngọc Minh chưa từng nghĩ rằng năm lớp 11 sẽ có gì đặc biệt. Vẫn là những ngày học bài đến khuya, những buổi kiểm tra bất chợt, những lần dở khóc dở cười vì điểm số và áp lực thi cử. Nhưng rồi một vài thứ bắt đầu xáo trộn - một ánh mắt lướt qua nơi bàn cuối, một tin nhắn gửi nhầm, một lần vô tình chạm vai giữa hành lang chật hẹp.Gia Bảo không thích những thứ phức tạp, nhất là khi nó bắt đầu từ một người cứ mãi lặng lẽ như Ngọc Minh. Nhưng giữa vô vàn những tiếng cười, tranh cãi, trách móc và lặng thinh... cậu bắt đầu hiểu rằng có những điều không cần nói ra thành lời - vẫn đủ để khiến một ngày trở nên khác biệt.Câu chuyện không phải là một bản tình ca lãng mạn, cũng không phải là một cuốn nhật ký ướt át. Mà là về một tuổi trẻ ngốc nghếch, vụng về nhưng không kém phần rực rỡ. Và biết đâu, bạn sẽ tìm thấy một phần của chính mình giữa những dòng chữ này.…
Diệp hiên ỷ vào chính mình có thể đánh có thể nãi mộc hệ dị năng ở mạt thế lăn lê bò lết mười năm, căng qua đạo đức tan vỡ mạt thế lúc đầu, hỗn qua nhiều mặt thế lực đấu tranh mạt thế trung kỳ, rốt cuộc tới rồi trật tự ổn định hết thảy đi vào quỹ đạo mạt thế hậu kỳĐang suy nghĩ hôm nay là giục sinh cái dưa hấu vẫn là giục sinh cái quả táo đương sau khi ăn xong trái cây đâu, một đạo bạch quang hiện lên, hắn liền về tới mạt thế tiến đến trướcDiệp hiên:?! wtf!Mới vừa trọng sinh diệp hiên: Không nghĩ trọng sinh, phiền toái đưa ta trở về điMấy tháng sau diệp hiên: Chuyện cũ không thể gián, trọng sinh đại pháp hảoKhông phải truyền thống ý nghĩa thượng người tốt, chỉ làm chính mình muốn làm sự tình công vs ngoài lạnh trong nóng, chỉ đối thân cận người mềm chịu1v1, he, ngày càngNhập v thông cáo: Bổn văn đem với 6 nguyệt 26 ngày từ chương 24 nhập v, nhập v cùng ngày phát tam chương. Cảm ơn đại gia cho tới nay duy trì, sau này cũng thỉnh tiếp tục duy trì.--Tag: Tùy thân không gianDị năngTrọng sinhMạt thếTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Diệp hiên, lăng gia trạch ┃ vai phụ: ┃ cái khác:Một câu tóm tắt: Ở mạt thế hỗn hô mưa gọi gió sau bị bắt trọng sinh…
"Định mệnh" là 2 từ có lẽ sẽ khó tin nhưng nó lại xảy ra từ 2 con người 2 thế hệ cứ tưởng là sẽ không liên quan đến nhau nhưng nó lại đưa đẩy 2 con người từ từ xích lại với nhau. Định mệnh" là 2 từ có lẽ sẽ khó tin nhưng nó lại xảy ra từ 2 con người 2 thế hệ cứ tưởng là sẽ không liên quan đến nhau nhưng nó lại đưa đẩy 2 con người từ từ xích lại với nhau.Lần đầu chỉ lướt qua nhau làm anh vấn vương mùi kẹo ngọt .Lần thứ hai gặp nhau cô đã trở thành trợ lý phòng tranh cho anh Cho dù có muốn trốn chạy đến đâu vẫn không thoát khỏi sợi dây của định mệnh.Sự rung cảm dần hình thành trong tim mỗi người vì một lần bị hạ thuốc mà anh và cô xảy ra quan hệ khi tỉnh dậy anh muốn chịu trách nhiệm nhưng cô đã đi xa anh rồi. Sau đó phát hiện mình có thai cô quyết định giữ lại sinh linh bé nhỏ và từng ngày mong chờ nhưng nếu là của nhau sẽ trở về với nhau thôi." Bảo bối à lúc đầu ba chỉ nghĩ là sẽ chịu trách nhiệm thôi nhưng bây giờ mẹ và con điều trở thành máu và thịt trên người ba rồi"" Lúc chưa gặp em anh không tin vào định mệnh nhưng sau khi gặp em anh lại rất tôn sùng hai từ " định mệnh "" Miên của anh"…
"Tìm thấy rồi! Phong ơi! Chị tìm thấy rồi! Ở đây này!" Đó là tiếng thét của Thùy Linh. Tuy không phải đồ của nó, mà nó mừng như trẩy hội. Tuấn Phong nghe được liền chạy lại chỗ nó. "Đúng cái móc chìa khóa này không? Cute khủng khiếp luôn ý! Với cả nó ở dưới gầm ghế cơ nên em tìm mãi không thấy là đúng rồi." "Vâng ạ. Em cảm ơn chị nhiều lắm!" Vừa nói, Phong vừa cúi gập người để thể hiện sự biết ơn. Lần này, thằng bé nở một nụ cười rất tươi, khác xa với sự điềm tĩnh và có chút khó gần của nó. "Sau này, em nên cười nhiều hơn nhé." Linh xoa đầu nó, nhìn nó với một ánh mắt đầy thiện cảm và cưng chiều."Tại sao ạ?" "Vì em cười đẹp lắm luôn! Mà đôi khi, điềm tĩnh quá người ta lại cho rằng em khó gần đấy!" "Nhưng em vốn vậy mà..." Vẻ mặt Phong có chút trầm xuống."Khó gần đâu mà khó gần? Chị thấy em dễ thương mà?" Nghe được lời khen như thế, đột nhiên nó ngại ngùng quay đi, không dám nhìn thẳng vào mắt Linh nữa. "Em cảm ơn chị." "Ừm." Thùy Linh mỉm cười, một nụ cười tỏa nắng và rực rỡ khiến ai ngước nhìn cũng phải đứng tim.…