Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Jongseong đã cho gã thấy mùa xuân vào giữa những ngày đông lạnh, chỉ bằng đôi găng tay màu lam nhỏ bé ấy. Nhưng Sunghoon, đến tận phút cuối cùng, vẫn chẳng thể cho Jongseong thấy mùa xuân mà cậu hằng ao ước.OOC. Tất cả đều là sản phẩm của trí tưởng tượng.Bìa của @baor_anh.…
Author: WhiteWingsTranslator: Ellen KriemhildPermission:"This is a very old fic and I'm a bit embarrassed haha! But yes of course you may translate it, I'm very honoured! Please link your translation to me as well so I can add it in the notes here :)"(Bản dịch đã có sự đồng ý của tác giả, vui lòng đừng mang đi nơi khác khi chưa nhận được sự cho phép của tác giả cũng như dịch giả.)Paring: Russia (Ivan Braginsky) / Prussia (Gilbert Beilschmidt) (RusPru)Genre: AngstWarning: noneSummary:"Anh là tàn dư của một thời vang bóng, một đế quốc tan vỡ. Vì sao anh có thể đứng đây, có thể nhìn đàn con lần lượt rời anh mà đi?"RusPrus. Rượu. U buồn.…
Theo dòng sự kiện Cún mắt nước bị Cún nơ dỗi, làm lơ nhau mấy hôm chưa nguôi giận (vì anh cán bộ xứng đáng)Fic múa vội trong lúc vừa xem Cún nơ ngúng nguẩy vừa cười hihiCảnh báo bối cảnh giả tưởng, OOC, nội dung không thực tế…
Long bắt đầu ho, ban đầu chỉ là những cơn ngứa cổ nho nhỏ, sau đó là những cơn ho bật ra từ cuống họng rồi dần dần mức độ nghiêm trọng cứ tăng lên đến độ cậu không thể ho trong im lặng được nữa. Cậu có thể cảm nhận được sâu thẳm trong lồng ngực mình có một cái gì đó đã bén rễ và lớn dần lên.…
Với người khác, đây là một bài văn xuân rất ngắn và bình thường, song, với tôi, nó có ý nghĩa cực kỳ quan trọng; bởi vì nhờ có bài văn này mà tôi mới phát hiện ra rằng ẩn sâu bên trong con người mình là một năng khiếu văn chương thầm kín trước đó mình chưa từng phát hiện.Thời điểm viết ra những dòng cảm xúc ngắn ấy, mục đích của tôi chỉ là viết vu vơ cho có để gửi vui cho hộp thư chương trình "Thay lời muốn nói" của HTV, không ngờ nhờ lần viết văn trong tâm trạng thoải mái, không gò bó với chủ đề mình yêu thích và không nặng nề chuyện điểm số như làm bài ở trên lớp, tôi hiểu rằng hóa ra xưa giờ mình dở văn chính là vì nguyên nhân này.Khi viết văn một cách máy móc để "đối phó" với giáo viên với những yêu cầu đề bài khô khan mình không hứng thú, mình sẽ không bao giờ viết hay được vì không đặt tâm hồn mình vô đó, còn ngược lại, mình sẽ khám phá ra rằng bản thân không hề dở văn, vì vốn dĩ mình là một con người lãng mạn mà.Hơn 7 năm rồi kể từ lúc "Dịu dàng sắc xuân" ra đời, giờ đây, khi đã sáng tác ra rất nhiều tác phẩm văn học từ truyện ngắn, tiểu thuyết cho tới thơ ca, tôi thấy mình đã đi được một chặng đường rất dài từ cột mốc năm nào. Lúc đó, có nằm mơ tôi cũng không dám tin rằng khoảng thời gian này 7 năm sau, tôi lại gắn liền với công việc sáng tác văn học như thế. Thật là một kỳ tích với một học sinh từng thi lại... môn ngữ văn năm lớp 7!…
Có ai đã từng một thời yêu cái Tết rất nhiều hay không?Có những người hồi bé rất mong đợi xuân về để được nghỉ Tết vui chơi, song theo thời gian, càng lớn lên, nhất là thời điểm đã hoàn thành xong tất cả việc học mọi cấp bậc, đã bắt đầu đi làm hay sao đó, ta lại thấy Tết chẳng còn gì hứng thú như ngày xưa nữa, ngược lại càng khiến ta mệt mỏi khi mỗi khi xuân về.…
Lee Euiwoong sinh sau bạn trai mình tận mười năm. cp: Song Jaewon x Lee Euiwoongauthor: @grinflauworchuyển ver: @LILBEANSR0UT link fic gốc: https://www.wattpad.com/story/235846685-m%C6%B0%E1%BB%9Di-n%C4%83m-verkwanchuyển ver đã có sự cho phép của tác giả.…
Tình yêu không thể đo lường bằng thước. Tình yêu cũng không được định nghĩa bằng giới tính. Tình yêu là tình yêu, là cảm xúc của hai con tim của hai con người dành cho nhau. Hạnh phúc là khi chúng ta mở lòng chấp nhận tình yêu. Nguồn chính: https://www.facebook.com/profile.php?id=100026062850117ĐÃ CÓ ĐƯỢC SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ CHO PHÉP ĐĂNG TẢI TRÊN NỀN TẢNG WATTPAD.…