Năm ấy tôi 17
Năm 17 của tôi là năm tuyệt vời nhất…
Năm 17 của tôi là năm tuyệt vời nhất…
Là một câu truyện ngắn và lãng mạn…
Một câu chuyện đáng iu của tuổi học trò…
Điền văn, xuyên không.…
Đây là nơi mà mình chia sẻ 1 vài ý tưởng về nội dung truyện để các tác giả có thể tham khảo 🤭🤭🤭. Hoặc nếu mình thít quá mình sẽ ghi thành 1 đoản văn luôn hehe.Có thể sẽ trùng với bộ truyện/phim nào đấy vì ý tưởng này có khi sẽ xuất hiện lúc mình đang đọc truyện/ xem phim/ nghe nhạc/ mơ ngủ nên mình không thể chắc chắn sẽ hoàn toàn khác được.Đơn giản là mình chỉ muốn Share and Design và lưu giữ kỷ niệm nữa thoi. Nếu có ai sử dụng những ý tưởng này thì mình sẽ rất vui luôn, hãy nói cho mình biết để mình có thể ủng hộ bạn nhé 🙆.…
Mùa hè năm ấy.Nói lời đầu. Câu chuyện được tôi sáng tác lại sau cuộc thi sáng tác truyện ở trường. Câu chuyện sẽ kể về cuộc sống của các cô cậu học sinh trong năm tháng ở dưới mái trường. Thuộc thế hệ đầu của 9x. Nó là những thử thách, rung động của đầu đời. Thực sự cuộc đời học sinh của tôi không được như vậy. Nhưng tôi viết câu chuyện này thay cho lời kết tuổi học trò mà tôi từ mong muốn. Nó là những tình bạn bè đẹp, những rung động đầu đời nó bước qua cuộc đời của mỗi người nhanh như cơn gió mùa hạ,....Hi vọng các bạn thích.…
Câu chuyện nói về chuyện tình cảm ngây thơ của cô gái thiếu nữ dành cả thanh xuân để yêu một người, không ai khác đó chính là anh bạn thân. Anh ấy cũng biết tình cảm của Zoe dành cho anh thế nhưng gặp nhiều sóng gió ngăn cản tình yêu của hai người.... Chúng ta thường nói :" Thanh xuân của chúng ta đẹp khi mang tên một ai đó nhưng liệu thanh xuân của ai cũng tươi đẹp?! " Cô gái ấy đã nói rằng: " Cảm ơn anh đã xuất hiện trong độ tuổi tươi đẹp nhất của em và cảm ơn anh đã cho em biết yêu đơn phương một người là như thế nào!! Em yêu thầy tình cảm này chỉ một mình em biết..." " Lưu Thần em yêu anh" Lời nói của cô gái xinh đẹp trong sáng khi mới 17 tuổi.…
Không biêt mô tả truyện 😖😖…
Cốt truyện không mới chỉ viết theo cảm hứngKhông hay mọi người cứ nói ạ…
Câu chuyện tuổi học trò…
"Thanh xuân giống như một cơn mưa rào, dù có bị cảm lạnh thì người ta vẫn muốn đắm mình trong đó một lần nữa. Thứ đáng giá nhất trong những năm tháng cuối cùng của thời học sinh chính là một giấc chiêm bao lộng lẫy.Nhất niên như mộng - một năm sống dưới cùng một bầu trời, hít thở cùng một bầu không khí, hóa ra lại trôi qua nhanh đến thế. Họ đã dành cả mùa hạ để nói lời chia tay, nhưng lại dành cả đời để nhớ về những điều chưa kịp nói. Giấc mộng ấy tan đi khi tiếng ve vừa dứt, để lại những mối tình dở dang và những kỷ niệm vĩnh viễn nằm lại ở ngăn bàn năm ấy."…
nhạc hoa…
giấc mơ giành cho Trịnh Hoàng Cảnh và Nguyễn Quốc Việt. Ngắn…