Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
[ Đây là tiểu thuyết hư cấu ]Tác giả: Harujangg ( Giang Hạ Du ).Edited by Long Vân Trà QuánTiếp tục với bối cảnh của thế giới ngầm khốc liệt, nảy lửa và hoành tráng của Thế Thân.Sau hai mươi bốn năm gia tộc bị diệt vọng, sự xuất hiện của viên Ngọc phỉ thúy Châu Long chính thức mở đầu cho những phiên tòa đẫm máu và những mưu đồ bất chính.Con sông ngầm cứ chảy xiết rửa sạch những đồng tiền bẩn từ buôn vụ ma túy, đạo mộ và cướp cổ vật. "Từ giờ em là Hậu; trên bàn cờ của tôi, mất Hậu là đồng nghĩa với đầu hàng."…
"Thật mừng vì chúng ta đã yêu nhau một cách trọn vẹn dù tình mình dở dang. Và nếu giờ đây em vẫn còn muốn biết thì tôi xin trả lời, vũ trụ của tôi ngày ấy chính là em."…
Đây là truyện của mình hy vọng các bạn có ý định mang đi nơi khác hỏi ý kiến mình trước . Định mệnh ta là của nhauCp: OhmNanonThể loại: Đam mỹ, ABO, Công cường ngạnh, bá đạo, cố chấp; Thụ mạnh mẽ, đáng yêu,....cưới trước yêu sau. Nội dung: Ohm Pawat là cậu ấm của tập đoàn Chittsawangdee kinh doanh bất động sản lớn mạnh ở Trung Quốc. Ohm đẹp trai, con nhà giàu, lại là một Alpha vượt trội, có tài kinh doanh, chỉ mới 25 tuổi đã là tổng giám đốc đồng thời cũng là một kẻ trăng hoa, không xem trọng cái gọi là tình yêu.Nanon korapat trước đây từng là cậu ấm của tập đoàn Korapat có hàng loạt chuỗi nhà hàng, khách sạn trên khắp cả nước Thái Lan.Cả 2 gia đình vốn đã có hôn ước từ đời trước nhưng do Kirdpan Korapat và ông Ahm pawat đều là Alpha trội nên họ không thể thực hiện hôn ước, nhưng lời hứa vẫn còn giữ cho đến khi 2 bên gia đình sinh được Alpha v Omega sẽ liên hôn.Mọi chuyện sẽ êm đêm nếu như không có một biến cố lớn đã đến với gia đình Korapat. Ông Kird Korapat bị chính anh ruột của mình hảm hại, đoạt lấy tất cả khiến gia đình lâm vào cảnh phá sản, ông Kird vì chịu không nổi mà đã lâm trọng bệnh qua đời. Từ đó cuộc sống của Nanon và mẹ vô cùng khổ cực. Cậu phải nghỉ học đi làm lo cho mẹ. Cứ tưởng cuộc sống cứ thế êm đềm trôi qua.Nhưng rồi một ngày ông Ahm pawat quyết định trở về Thái Lan mở rộng thị trường kinh doanh. Tìm lại người bạn cũ thực hiện hôn ước. Cuộc gặp gỡ lần đầu của 2 đứa trẻ trong tình huống dở khóc dở cười, 1 kẻ hóng hách, bá đạo, 1 người trầm tỉnh, nghiêm túc…
"Ngài Pawat, cuối cùng chúng ta cũng gặp lại nhau rồi." Sau ngần ấy năm gặp lại, Nanon đã thay đổi quá nhiều, cậu nhóc luôn tò tò theo sau tôi cũng không còn vẻ ngây ngô và đáng yêu nữa. Người trước mặt tôi bây giờ, có chút lạ lẫm. "Em đã ở đâu trong suốt thời gian qua?"Tôi còn nhiều câu muốn hỏi, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu, có lẽ một câu hỏi thăm sẽ tốt nhất trong lúc này. Nanon nhìn tôi, đôi mắt sâu thẳm như đại dương, chứa đựng nhiều cảm xúc phức tạp. Em nở nụ cười với tôi, nhưng nó không mang ý vui vẻ, giống như em chỉ kéo khỏe miệng của mình lên, miễn cưỡng cười cho có."Ngài có thật sự muốn biết em ở đâu và trải qua những gì không?"…
Không rõ từ khi nào, Chimon đã luôn là bông hoa hướng dương ẩm ướt trong sương một mực hướng về ánh mặt trời em hằng yêu thích.Càng không rõ từ khi nào, Nanon đã luôn muốn chỉ mỉm cười thật rạng rỡ hướng tới người cậu yêu bằng cả tính mạng.…
"Người ta bảo, khi mình mơ thấy ai đó, nghĩa là người ấy sắp quên mình rồi."Sáu năm bên nhau hóa thành một cái gật đầu nhẹ bẫng, hai năm xa cách gói gọn trong những đoạn ghi âm tiếng mưa từ nửa vòng Trái Đất. Giữa Seoul lạnh lẽo và Melbourne nắng cháy, có hai kẻ từng chọn rời xa vì sự nhạt nhẽo của thói quen, để rồi nhận ra: Có những người, dù cố quên đến mấy, vẫn hiện hữu trong từng nhịp thở.Inspired by: Lừa gạt - Verkwan @grinflauwor (đã xin phép)Cốt truyện và một số tình tiết đối thoại được lấy cảm hứng từ fic Lừa gạt - Verkwan. Cảm ơn tác giả đã tạo ra một ý tưởng quá đỗi dịu dàng.(Lưu ý: ko phải chuyển ver, chỉ mượn ý tưởng từ chap End trong bộ Lừa gạt để viết mới, tính cách, hoàn cảnh ko giống fic gốc)…
genre(s): lovers to enemies, OOC, human version, BL, tragedytrope: Harry Potter AU⋆。˚ ☁︎ ˚。⋆。˚☽˚。⋆Nếu ta có thể gặp lại nhau, liệu cậu có thể tha thứ cho tôi được không?…