Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Vừa mới đi vào xa lạ triều đại liền lập gia đình làm vợ cũng liền thôi; Vừa mới nhân thê tức làm mẹ người?! Được rồi, được rồi, này cũng có thể nhận-- chúng ta không làm công chúa bạch tuyết nàng mẹ kế là có thể. Nhưng là, của nàng “Bọn nhỏ” Có phải hay không tuổi có chút quá mức quá lớn?!Thượng có cha mẹ chồng, hạ có nữ nhân, cộng thêm một đám như hổ rình mồi thiếp thất, xem Hồng Thường một cái đến từ hiện đại nữ nhân, đại cổng lớn lý củi gạo du muối cuộc sống.…
Vấp ngã không phải là yếu đuối, mà để rút kinh nghiệm cho những lần sau. "Đứng dậy sau nỗi đau" là những câu chuyện của tôi và mọi người xung quanh để từ đó rút ra bài học cần phải làm gì để sống tốt hơn. Mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn thôi!.…
Đây là đoản văn, các bạn lưu ý trước khi đọc.Điều cấm kị:- Bôi nhọ danh dự tác giả.- Không bôi nhọ nội dung truyện, còn những lời góp ý thật lòng mình rất vui vẻ tiếp thu.…
Mai Phương là một diễn viên, trãi qua nhiều gian nan trong cuộc sống, khi sự nghiệp đang ở đỉnh cao thì bệnh ung thư rồi qua đời. Thế mà cô được xuyên qua. Xuyên đến một nơi mới khởi nguồn của sự sống. Mọi thứ đều không có nhìn hoàn cảnh trước mắt cô đỡ trán, nhưng không sao được sống đã là một phần thưởng lớn rồi. Hãy cùng Mai Phương tham gia những phiêu lưu và thử thách trong xã hội mới mà cô sống_xã hội nguyên thủy đấy nhé!…
các bài viết này đều do mình lấy ý tưởng từ các trích dẫn của anh Hoàng Nguyên.mình định không ghi cre của Hoàng Nguyên đâu vì nghĩ hắn sẽ quay về nếu biết có con ất ơ nào đó lấy trích dẫn của hắn không ghi nguồn. nhưng mình sợ lắm, không làm được đâu. =))mỗi bài viết được đăng tải là một lần đi xem lại danh sách bạn bè và stalk, đọc lại trích dân của Hoàng Nguyên.Hoàng Nguyên là sếp của mình. hắn off được 3 năm rồi. không biết mình có được xem là biến thái không nữa, nếu mọi người cũng thấy vậy thì mình sẽ dừng series này lại.chữ của mình, văn của mình, dù hay hay dở cũng là của mình. mong mọi người hãy đối xử với nó một cách lịch sự.cảm ơn mọi người. mình là W, chào mừng mọi người đã đến với vườn hoa này.…
lần đầu gặp nhau anh như ánh nắng sưởi ấm trái tim cô, làm cô yêu anh say đắm. những ngày làm vị hôn thê của anh là những ngày đẹp nhất đời cô, nhưng sau đó những ngày sau khi cưới lại là phút giây tăm tối nhất đời cô, nhân sinh nếu như lần đầu gặp gỡ cô nguyện không gặp được anh...…
Chỉ là truyện ngắn do chính tôi sáng tác, có thể xem đó là nhật ký cũng được. Hầu hết đều là những câu chuyện xuất phát từ cuộc sống của tôi, có thể nói đời sống của tôi chính là nguồn cảm hứng để viết bộ đoản này.Vui lòng không mang đi khi chưa có sự cho phép của tác giả.…
Thể Loại : Đoản văn, ngược, ... Tác giả : Vương Khúc Tử NghịTrên đời này có hoạ ắt có báo Có nợ ắt có trả Có duyên ắt có phận Vậy tại sao ! tam đời kiếp hồng trần lại còn có tam đời kiếp nạn nối đuôi nhau mà vẫn không dứt, vẫn không có được cơ duyên trong lòng người .Ta, chủ nhân của ngọn núi Huyễn Bạch ngày ngày vui trăng say rượu mà chẳng phải bận tâm gì đến tam giới, chẳng bận tâm gì đến chốn nhân gian. Thế nhưng người đời vẫn cứ biết đến ta mỗi độ trăng cao lại dứt, có không ít người đến gõ cửa nhà ta mà hàn huyên, nghe chuyện chúng sinh .Tuy đã không còn dính liếu đến chuyện hồng trần, nhưng ta lại có sở thích lưu lại những câu truyện của mọi người trong thiên hạ. Truyền thuyết, huyền thoại, thần thoại,...không có gì là ta không thông biết . Hễ ai muốn biết chuyện trong thiên hạ chỉ cần đến hỏi ta, đến ngọn núi Huyễn Bạch này. Nơi có trăm cây hoa đua nhau nở, có bầu trời xanh uốn lượn qua từng đám mây bay lên đến tận trời cao, nơi có mùa xuân ấm áp nhất ... cũng là nơi có lòng người bi ai, có cảnh vật thuê lương nỗi buồn day dứt đến lạ thường ....Không ai đi qua nó mà không ngáng chân lại, nén được nỗi bi thương khó tả.Ngươi muốn biết chuyện gì trong thiên hạ này ? Muốn biết thì đến ngọn núi Huyễn Bạch này tìm ta, cùng ta trao đổi, không tiền, không bạc, lại càng không chi vinh hoa phú quý . Ta chỉ cần một giọt máu của ngươi, chỉ thế thôi !Ngươi ... có muốn đến không ?…