[26][jungwon] Siro mơ ngâm
Quả thực sau ngày hôm qua đúng là có cặp đôi mới ra đời, tuy nhiên lại chẳng phải một cặp trông đẹp đôi như mọi người (trừ Jungwon) mong muốn._250110/happybirthdaytome_…
Quả thực sau ngày hôm qua đúng là có cặp đôi mới ra đời, tuy nhiên lại chẳng phải một cặp trông đẹp đôi như mọi người (trừ Jungwon) mong muốn._250110/happybirthdaytome_…
Ở phần trước ta có các Cp chính thành đôi, phần này ta có Cp cho Chủy đệ đệ - người còn độc thân duy nhất ở Cung Môn tới vũ trụ hiện đại với tiểu tỷ tỷ Vân Hiểu Tâm.…
" Ở đây có bán trà sữa và cà phên không chủ quán?"" Ở quán của mình có bán mà còn bán cả những chiếc ly xinh xắn kia nữa."" Những chiếc ly đẹp thật! Mình thấy trong thực đơn có bán và mua những câu chuyện vui lẫn buồn nữa."" À cái đó thì ....."…
One shot ngắn về OTP của mình.Vì mình lần đầu viết truyện, nên nếu có bất cứ sai sót gì, mong mọi người hãy góp ý cho mình nha. Mình sẽ cố gắng hoàn thành sớm oneshot để các bạn có những trải nghiệm tốt hơn khi đọc truyện. ^^…
Khi con người săn lùng các siêu năng lực gia? Khi cả thế giới bị AI tiêu diệt? Liệu Black phải làm sao, khi việc anh làm trong quá khứ đã đẩy nhân loại đến bờ diệt vong? Liệu trở về quá khứ có phải là cách hay nhất?Mời các bạn đón đọc và ủng hộ…
Lần đầu trong đời mình thích một người lâu như vậy.Đọc thử di…
Em ơi em nói em từ bỏ mà em lại nuối tiếc em nói em từ bỏ mà sao em lại buồn rầu…
Thôi Nhiên Tuấn bị mất ngủ nhưng nhờ tiếng sáo diều của một người lạ nào đó đã ru Tuấn ngủ mỗi đêm.…
0202 <3 2410Truyện được lấy cảm hứng từ cover của chapter 1Krystal: 18 tuổi. Nó mang trong mình một nhiệm vụ, nhiệm vụ mà nó đã tự mình đặt ra và thề sẽ hoàn thành thật tốt. 12 năm, suốt 12 năm qua nó chưa từng quên nhiệm vụ này. Nó chưa một lần nghi ngờ bản thân sẽ không thể hoàn thành, chưa từng.......Bàn tay Krystal run run "Tôi đang làm gì thế này"Victoria: 21 tuổi, sinh viên năm cuối. Thanh niên gương mẫu, lớn lên nhờ tình thương của sơ Claudy. Cô giống như vầng dương lạc quan nhẹ nhàng sưởi ấm người xung quanh. Có mỗi đau nào mà không thể vượt qua chứ, hãy vui vẻ đi........Đứng trước gương, cô khẽ nở nụ cười. Không còn ánh nắng nhàng nhạc khi xưa, tất cả chỉ là đau thương và tột cùng đau thương.…
Những gì trong chuyện do mình tự nghĩ ra nhưng không có yếu tố kì ảo.Địa danh hoàn toàn là mình tưởng tượng ra ,xin lỗi vì có sự trùng hợp nào. Chuyện không mang nội dung dạy dỗ,thù địch .Có 2 câu chuyện ngắn .…
Link fic gốc:https://archiveofourown.org/works/27073501Fic dịch chưa có sự cho phép của tác giả nên đừng mang đi chỗ khácSummary:"Nó sẽ bị thâm đấy"-Anh chàng nhân viên coffee đẹp trai cất giọng.Anh ta chống khuỷu tay lên quầy và cười. Keigo nhíu mày, vẫn chưa thể dời cơ thể ra khỏi mặt đất."Huh?" "Đầu của cậu đó,chim nhỏ"anh nói.Và điều đó khiến các lông vũ sau lưng của Keigo dựng ngược hết cả lên.Hai bên má của cậu nóng lên khi anh với tay lên chạm vào đầu của cậu và giật nảy lên khi ngón tay anh nhấn xuống quá mạnh"Chết tiệt"cậu thì thầm,nhìn lại vào người đàn ông người trông có vẻ hoàn toàn hài lòng khi nhìn thấy cậu phải chật vật trong đau đớn.Keigo thở dài,nghiêng đầu sang một bên,đôi mắt tìm kiếm thanh ghi thẻ tên nhưng không tìm thấy cái nào trên người anh ta.Cậu cau mày."Này, quản lý của mấy người không bắt phải có thanh thẻ tên hay gì đó khác sao ?"cậu hỏi.Và đó thực sự không phải chủ đề chính mà cậu muốn đề cập nhưng thôi kệ.Cậu ngồi dậy khi anh trai kia cười khẩy,nghiêng người về phía cậu."Thì sao?Cậu cần tên tôi cho việc gì à ?"--aka nơi mà hai người họ rơi vào lưới tình tại một quán cà phê sách…
Em dành những năm tháng thanh xuân của mình chờ đợi anh... Anh dành những năm tháng thanh xuân ấy của mình, rũ bỏ bao tình cảm em dành cho anh... Anh khiến em cười, khiến em khóc, anh cho em nhiều kỉ niệm khó nhạt phai... Nhưng... Đến cuối con đường, em chỉ xin anh một điều... Don't go...…
Hoa anh đào ở đâu?…
Đời em tuy tăm tối, bế tắc nhưng may thay em gặp được anh, dương quan của em.…
Một câu chuyện có thật của chính bản thân tôi...…
- phòng chat đầy nhảm nhí của ' tumoreu bai tudoreo '…
Trong tiếng thét gào là lời nói khàn khàn đầy tang thương hoà lẫn nước mắt cùng màn mưa:"đang ở đâu,anh đang nơi nào ,em rất nhớ anh,rất nhớA có bt em ...".......chờ anh,chờ lâu từ ..bắt đầu.......e cx ko bt nữa…
có ai thoát được mình rakhỏi chân lý trong tình yêu…