Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tên truyện: Sát thủ nữ vươngTên gọi khác: Vữ vươngTác giả: Gà rán nhỏEdit: Xiao YunSố chương: 106 chươngThể loại: Đô thị tình duyên, tình chung hữu độc, hào môn thế gia, ngược thân, HENhân vật chính: Lạc Vũ, Lạc Hàn, Tịch Thất, Nam KỳNhân vật phụ: Lạc Nhất, Lạc Thập Tam, Lạc Thập Tứ…
- Nơi đây chỉ có ngọt ngào, đôi khi không ngọt lắm:)- Đoản văn nhé, vài mẫu truyện nhỏ đôi ba nghìn chữ.- Cảnh báo trước: tác giả siêu non tay, lần đầu viết truyện nên mọi người cẩn thận nhé ~…
Câu chuyện giả tưởng về thế giới game mới ra mắt của Mihozo: Honkai Star rail, với nội dung về những lần sp của main với các cô nàng NPC xinh đẹp ;)). Do truyện có yếu tố sp nên các bạn lưu ý khi chọn đọc nhé. Cám ơn mọi người đã quan tâm.…
⚠️Truyện huấn văn Nhân vật: Cao Nguyên Tùng x Lục Hạ Điệp Cảnh sát trưởng x Bác sĩ phó khoa ----"Muốn được thương trước hay bị phạt trước?" Nguyên Tùng nhẹ nhàng bế anh lên, ôm vào trong ngực, để anh ngồi đối diện với hắn. "Vẫn bị phạt sao..?" "Tất nhiên." Nguyên Tùng mỉm cười. Hạ Điệp chớp chớp mắt nhìn hắn, tai hơi đỏ nói "Thương trước." Thương xong thì hắn chắc chắn sẽ lười không muốn đánh anh nữa. Đúng là thủ khoa đại học y dược, rất biết cách nhìn xa trông rộng. Nguyên Tùng nhìn anh cười ranh mãnh. "Được. Vậy thì bị phạt trước." Nguyên Tùng giữ anh ngồi trên đùi mình, tay còn lại tháo khoá rồi kéo mép quần của anh xuống.…
Thể loại: Huấn Văn, BL, 1x1, hiện đại, đời sống, sủng ngọt, HE, 18+, H+, sp.Ôn nhu dịu dàng chung thủy thê nô công x giang hồ ngang ngược cọc tính độc mồm bạo lực thụ.Công cưng chiều thụ vô điều kiện, yêu thương chăm sóc hơn cả con, lo lắng từng ly từng tý, thụ độc mồm nóng nảy nhưng bản chất tốt bụng, dễ nổi cọc nhưng dựa dẫm vào công.....Trần Đoàn Đức có một tuổi thơ kinh hoàng nhất trong các loại tuổi thơ. Hắn cũng là sự kinh hoàng nhất trong cuộc đời của những kẻ từng tiếp xúc với hắn trong quãng thời gian tăm tối. Vật lộn mà sống cực khổ, ngày nọ được ông chủ quán bar nhận nuôi, sau khi ông chủ chết hắn kế nghiệp, trở thành ông chủ quán bar, qua nhiều năm rốt cuộc cũng có cuộc sống tử tế đôi chút.Một ngày khi đám đàn em cũ đi thu tiền bảo kê ở một quán cafe mới mở, hắn vô tình bắt gặp một người đàn ông. Anh ta dáng vẻ điềm đạm, rõ ràng thừa sức đánh trả nhưng lại ngoan ngoãn giao tiền. Thời gian sau anh ta tới đúng quán của hắn uống rượu giải sầu, hắn lại thêm một lần vô tình bị thu hút bởi người đàn ông này. Hắn cứ vậy mà sống, đâu biết mình vô tình đã có được một mái ấm, một nơi để trở về. Một kẻ hiền lành yêu hắn đến tận xương tủy, sẵn sàng dang tay ôm lấy hắn, ôm lấy đứa trẻ đầy thương tổn trong hắn. Một kẻ chăm lo cho hắn từng bữa ăn giấc ngủ, dạy dỗ hắn những gì mà tuổi thơ chưa từng được dạy. Có lẽ, anh ta là giấc mơ mà cả đời Trần Đoàn Đức mơ về, một món quà của cuộc đời tặng hắn để bù đắp những khốn nạn hắn đã phải nếm trải.…
Ở Nhạc viện quốc gia, nơi những thanh âm được mài dũa để trở thành nghệ thuật, có một lớp học không dành cho những người ưa nhẹ nhàng.Lâm Gia Bảo (20 tuổi), sinh viên năm hai khoa Biểu diễn violin - có năng khiếu, có sự nổi loạn, nhưng thiếu đi một điều: kỷ luật. Cậu tin rằng âm nhạc phải khơi từ cảm xúc, chứ không chịu bị bó buộc bởi những bản tập khuôn mẫu hay giờ giấc rập khuôn.Trịnh Hạo Phong (29 tuổi), giảng viên trẻ tuổi nhất khoa - lạnh lùng, nghiêm khắc, không tin vào "cảm hứng ngẫu nhiên." Với anh, chỉ có kỷ luật mới dẫn đường cho thành công.Họ gặp nhau như hai cung đối lập trong một bản giao hưởng. Một người dùng ánh mắt thay lời nói. Một người dùng cơn giận để lấp khoảng trống trong tim. Và giữa những buổi học đầy im lặng, những lần phạt bằng thước gỗ hay dây nịt, một mối quan hệ kỳ lạ dần hình thành - bắt đầu bằng sự không ưa, kéo dài bằng những va chạm, và thấm sâu bằng thứ cảm xúc không gọi được thành tên.Nhưng không bản nhạc nào kéo dài mãi ở cùng nhịp. Sẽ có lúc lạc phách. Sẽ có khúc dừng. Sẽ có chia ly.Liệu hai con người ấy - sau tất cả nghiêm khắc và tổn thương - có thể tìm lại nhau ở một cung trầm lặng lẽ mà bền bỉ?…
Âu Cẩn Du và Mục Thừa Vũ lớn lên ở 2 môi trường hoàn toàn khác nhau.Một người là con nhà tài phiệt lớn nhất nhì thành phố. Là đứa trẻ sinh ra đã ngậm thìa vàng. Mỗi bước đi đều có người nâng đỡ. Mỗi cái nhấc chân nhấc tay đều có người hầu hạ. Một người lại bình thường đến không thể bình thường hơn. Là cậu bé lớn lên từ một trấn nhỏ trong một gia đình phổ thông. Vốn dĩ họ không có điểm chung, nhưng đến cuối cùng lại là người thay đổi cuộc đời của đối phương.…
Lục Vấn Xuyên chưa bao giờ nghĩ đến việc có một ngày mình sẽ coi cái nơi đó là nhà của mình. Sẽ yêu thương, che chở, bảo vệ nó bằng cả mạng sống của mình.Một câu chuyện chậm nhiệt. Một Lục Tinh Bảo ngoan ngoãn đến đau lòng.Một Hứa Tịnh Nham mang đầy ôn nhu.Họ cứ từ từ chầm chậm mà bước đến. Cứ chầm chậm mà dạy Lục Vấn Xuyên cách làm ba, làm chồng. Cách yêu thương một người. Cách sống một cuộc đời đúng nghĩa.P/s: Đây có lẽ không phải kiểu chuyện mà mọi người thích. Nhưng là câu chuyện mà tôi thích.…
Lam Hạ đã đem trái tim của bản thân giấu đi, sâu đến mức chính cô cũng quên mất hình dáng nó thế nào. Cô tìm tới đau đớn từ đòn roi để giải phóng cảm xúc, mở ra cánh cửa dẫn đến khoái cảm và cảm giác tự do mà không cách nào khác có thể mang lại.Hải Yến là bạn thân, cũng là người Lam Hạ tin tưởng nhất. Nếu một ngày nào đó Lam Hạ thực sự tìm lại được trái tim, cô nghĩ sẽ đem nó trao cho Hải Yến. Nhưng còn Hải Yến thì sao? Tâm tư cô ấy dường như lúc nào cũng ẩn náu trong vỏ ốc dày, hiếm khi lộ mình trước ánh nắng.Giữa biển đời mênh mang sóng biếc, con thuyền nhỏ bé của họ có thể tìm về chung một bến đỗ, hay sẽ càng trôi càng xa, đến nơi không bao giờ nhìn thấy bóng dáng người kia nữa?…
Diễn Cốt của Tác giả Về Vân Yến ( tác giả bộ Nghich Phong Thiên Lý). Ra được 14c xong tác gia drop từ 2015, t sẽ edit từng chương sau đó viết đồng nhân tiếp, vì quá thích nhân vật cốt truyện mà không chờ được nữa! Bộ này siêu ngược! Viết để tự yy, vui lòng đọc cho vui, không gây hấn. Truyện chỉ giống truyện gốc 10% thôi nhé Nhắc lại là tui chỉ viết đồng nhân lại thôi nhé, link gốc mọi người lên Tấn Giang tìm nha.…