Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
truyện viết về hai vị tướng trong LQMB là Nakroth và Tel'Annas. Cốt truyện không liên quan hay tác động đến cốt truyện nhân vật. Có vài chi tiết thiếu sót do lần đầu viết truyện. Ngoài ra truyện còn là nhiều đoạn truyện nhỏ tạp thành do có ý tưởng ngắn và lười viết truyện. Nếu có thể hãy góp ý giúp mình hoàn thiện sp hơn ạ !…
Ở Nhạc viện quốc gia, nơi những thanh âm được mài dũa để trở thành nghệ thuật, có một lớp học không dành cho những người ưa nhẹ nhàng.Lâm Gia Bảo (20 tuổi), sinh viên năm hai khoa Biểu diễn violin - có năng khiếu, có sự nổi loạn, nhưng thiếu đi một điều: kỷ luật. Cậu tin rằng âm nhạc phải khơi từ cảm xúc, chứ không chịu bị bó buộc bởi những bản tập khuôn mẫu hay giờ giấc rập khuôn.Trịnh Hạo Phong (29 tuổi), giảng viên trẻ tuổi nhất khoa - lạnh lùng, nghiêm khắc, không tin vào "cảm hứng ngẫu nhiên." Với anh, chỉ có kỷ luật mới dẫn đường cho thành công.Họ gặp nhau như hai cung đối lập trong một bản giao hưởng. Một người dùng ánh mắt thay lời nói. Một người dùng cơn giận để lấp khoảng trống trong tim. Và giữa những buổi học đầy im lặng, những lần phạt bằng thước gỗ hay dây nịt, một mối quan hệ kỳ lạ dần hình thành - bắt đầu bằng sự không ưa, kéo dài bằng những va chạm, và thấm sâu bằng thứ cảm xúc không gọi được thành tên.Nhưng không bản nhạc nào kéo dài mãi ở cùng nhịp. Sẽ có lúc lạc phách. Sẽ có khúc dừng. Sẽ có chia ly.Liệu hai con người ấy - sau tất cả nghiêm khắc và tổn thương - có thể tìm lại nhau ở một cung trầm lặng lẽ mà bền bỉ?…
Gả vào phủ tướng quân - người ta nói, đó là phúc phần mà bao người mơ ước. Nhưng với Hạ Dung, tiểu thư quen sống tự do, việc ấy chẳng khác nào bị nhốt vào lồng son, nơi mỗi bước đi đều phải rập khuôn theo lễ nghi và gia quy.Tướng quân Lý Trạch, người chồng do thánh chỉ ban hôn, lại nổi danh nghiêm khắc, sống chuẩn mực từng khắc, từng lời. Trong phủ của chàng, có roi, có thước, có hương án để quỳ, nhưng cũng có sự bao dung lặng thầm ẩn sau ánh mắt lạnh lùng ấy.Giữa phủ lớn nghiêm trang, hai con người tưởng như đối nghịch ấy dần chạm vào trái tim nhau. Không phải bằng những lời mật ngọt, mà bằng sự dạy dỗ, sự cố gắng, và những khoảnh khắc nương tựa tưởng chừng rất nhỏ.…
Huấn văn gia đình.Bối cảnh miền quê, thôn xã, và một thị trấn nho nhỏ ở nước Pháp của những năm nghèo khổ. Có thể nghèo nàn về vật chất, nhưng ở đây luôn có tình yêu thương gia đình. Dì Anne - em gái của mẹ Charlie, người đã nuôi dưỡng thằng bé suốt những năm tháng cha Jo của nó lên thành phố làm ăn, tuổi thơ của nó không có hình dáng của mẹ và cha, nhưng nó đã có dì Anne và cậu út Liam, còn có em họ Alex và Olivia lắp đầy.Series này là phần bên lề của phần chính truyện.by kassly.…
Lần đầu mình viết truyện, có gì sai sót mong các bạn góp ý để mình rút kinh nghiệm nhé! Lưu ý: truyện thuộc thể loại huấn, sp ( bạn nào kì thì hay chưa rõ nên cân nhắc trc khi đọc nha)…
Tiêu đề tớ viết đại vậy thôi, chứ hổng có liên quan gì đâu. Đây chỉ là cái ổ nho nhỏ để chủ nhà sìn OTP trong bộ manhua "19 days" của tác giả OldXian. Bao gồm fanfic, doujinshi,... mà tớ dịch, cũng có thể là hàng tớ tự đẻ nếu quá vã :'(Chủ nhà OTP Trình Khâu, hardship Đen Cam, Dâm Bạo, cũng ship và sp 1 số cp tà đạo khác (sẽ ghi rõ cp ở mỗi chap để tránh mìn).…
Cổ phong, phụ tử, ngọt. Thiên sp hơn là huấn.Khi ta xuyên qua thành hầu phủ con một, phát hiện mỗi ngày muốn dựa bị đánh tới tục mệnh khi, hệ thống lại bắt đầu đem thời gian tuyến chơi thành mảnh nhỏ.Nhưng cái kia vốn nên giơ chưởng phạt ta cha, lại ở mỗi cái hỗn loạn thời không đều lựa chọn ôm chặt lấy ta.Hắn nói: "Đau đớn sẽ đi qua, ác mộng cũng sẽ tỉnh, nhưng cha này đôi tay, vĩnh viễn sẽ không buông ra ngươi."Đương lạnh băng máy móc âm cùng ấm áp lòng bàn tay đồng thời xé rách thời không, chúng ta mới phát hiện --Trận này nhìn như tàn khốc 10 ngày hình phạt, nguyên là vận mệnh ban cho chúng ta nhất long trọng cứu rỗi.…
"Xin cho em một lần, được làm ngọn hải đăng thắp sáng tình yêu trong anh."Hải Đăng ân cần cúi đầu xuống, dịu dàng hôn lấy từng giọt nước mắt buồn tủi lăn dài trên gò má Hoàng Hùng._________________________Hải Đăng Doo x Gemini Hùng Huỳnh Đỗ Hải Đăng x Huỳnh Hoàng Hùngsp theo cảm hứng, hong áp đặt lên người thật…
Có những con người được lớn lên giữa ánh đèn thành phố, nhưng trong lòng lại chỉ toàn giông gió.Nam Hải, 18 tuổi, sở hữu một "hồ sơ cá nhân" mà nếu đem nộp vào đâu, có lẽ người ta sẽ mỉm cười chua chát rồi lắc đầu:- Bị đuổi khỏi trường nghề vì đánh nhau.- Gây gổ với bảo vệ siêu thị vì chuyện vặt.- Và từng thử... trộm tiền mẹ để mua vé concert của thần tượng.Lẽ ra, cuộc đời cậu sẽ tiếp tục trượt dài và kết thúc trong một trung tâm giáo dưỡng lạnh lẽo. Nhưng mẹ cậu - với thứ hy vọng vừa bền bỉ vừa ngốc nghếch mà chỉ những người mẹ Á Đông mới có - lại chọn một lối rẽ khác: gửi con trai về quê ngoại, một làng chài nghèo kiết xác ven biển, nhờ cậy một người đàn ông xa lạ "dạy lại cho tử tế". Không phải người nhà, chẳng có quan hệ máu mủ, nhưng từng nhận lời với mẹ Hải rằng: "Cháu sẽ không nuôi nó, nhưng nếu nó chịu ở lại, cháu sẽ dạy."Ngư Vỹ, 30 tuổi, là thuyền trưởng trẻ nhất làng. Anh không có gì nổi bật ngoài:- Kéo lưới giỏi.- Phạt người đúng lúc.- Và sống một mình mà chẳng thấy buồn.Anh không la mắng. Không răn đe. Không dạy đạo lý.Chỉ nói một câu, dứt khoát như tiếng sóng đập vào ghềnh đá: "Ở đây không ai cần cậu. Nếu muốn ở, thì làm đúng luật."Luật không dài, chỉ có ba điều:→ Thức dậy lúc 4 giờ sáng.→ Không phá làng phá xóm.→ Và nếu vi phạm ba lần, sẽ được nhận roi mây đầy đủ - không miễn giảm, không nương tay.Không đe dọa. Không thương hại.Ở làng này, người ta không uốn cong gió, chỉ dạy cách chèo thuyền thẳng trong bão.…
Cháttt một tiếng, bàn tay thẳng cánh bay ngang qua khuôn mặt xinh đẹp của một vị tiểu thư.- Này, em quậy đủ rồi đó!Cô nàng một vẻ mặt bất cần, liếc khẽ người nào đó rồi hất cằm cười một cái, liếm khẽ khóe môi, ây dà, còn nhẹ, không có máu nha, sau đó lưu loát phả ra một hơi thuốc cùng lúc đôi môi kề bên mặt người phụ nữ thanh lịch vừa tát mình kia.- Chị bây giờ, là đang lấy thân phận gì để quản tôi đây? hả, chị?Chỉ thấy người kia chẳng nói chẳng rằng, thô bạo kéo cô gái một mạch ra xe.Thật lạ là cô gái không có chống cự, người ta còn thấy môi cô nhếch một nụ cười." Là... trở về rồi sao? "- cô nói, chỉ để mỗi bản thân nghe thấy.****Vậy đó, họ chỉ là chị chồng em dâu của nhau mà thôi, chỉ vậy thôi.Đơn giản như vậy thôi?***Bhtt- girls love- huấn văn. Viết dở.…
"Nghèo hèn giữa chợ ai chơi.Giàu sang trong núi nhiều người tới thăm""Số lũ tụi mình nó khổ mày ơi..."------•Thể loại: Huấn văn•Vui lòng biết huấn văn là gì trước khi đọc•CP: Không cp, đơn giản là cái cuộc sống khốn khổ che mờ con mắt. Mò mẫm nương tựa nhau mà sống. Nếu có tình cảm thì cũng chỉ thoáng qua của tuổi trẻ nhỏ dại. Đề cập duy nhất đến huấn văn và cốt truyện. •Tác giả: TantichcuaJun•Chỉ đăng duy nhất tại wattpad, nói không với chuyển ver hay bất cứ hành vi bê tác phẩm đem đi nơi khác.…