My Artbook
Tranh của tớ lúc có màu lúc không(lười) nên chất lượng hơi kém và hầu như là digi (thật ra tớ có tradi nhưng camera Vivo chất lượng kém lắm chụp không ăn ảnh)…
Tranh của tớ lúc có màu lúc không(lười) nên chất lượng hơi kém và hầu như là digi (thật ra tớ có tradi nhưng camera Vivo chất lượng kém lắm chụp không ăn ảnh)…
vui nhộn của thời học trò giữa lớp trưởng và một cậu con trai nhà giàu kiêu ngạo lạnh lùng từ cuộc đính hôn của hai gia đình nó và diễn biến như thế nào hãy đọc truyện mk nhé nữ chính : nhất Ngọc vy vui vẻ cá tính ngày nào ko chửi hắn là ăn ko yên ngủ ko ngon nam chính : Trần Mạc đẹp trai nhất trường được nhiều người con gái vây quanh nhưng kinh bỉ lạnh lùng, kiêu ngạo yêu nó nhưng ko nói chỉ thích chọc nó là niềm vui hiên hiên bạn thân nó biết thông cảm cho nó đồng thời làm tổ trưởng tổ nó trương nhất thiên bạn thân hắn đẹp trai cũng là hotboy của trường nhưng thua hắn nhưng nó cũng làm lớp trưởng lớp hắn nghiêm nghị....…
Đây không phải là artbook.Cũng không phải chỗ để đặt ảnh.Không phải chỗ để nói những chuyện linh tinh đời tư.Không phải chỗ để tổ chức event.Càng không phải chỗ để giới thiệu nhân vật.---Đây sẽ là một câu truyện do tui tự vẽ ra!!!Sẽ chẳng hoàn thiện được là bao...Chỉ là muốn quyết tâm làm cho được một câu truyện nghiêm túc đầu tiên từ nhỏ tới bây giờ thôi.----Tui không giỏi về phần miêu tả tác phẩm cho lắm...Đại đa số các tác phẩm trước, phần miêu tả đều dùng để nói nhảm.Và biết rằng chẳng mấy ai sẽ đọc miêu tả đâu.;-;…
Tác giả: Kiều Minh GiangThể Loại: Hài hước, Tình cảm, Phi thực tếHương Ly là một cô bé hướng nội tài năng. Cô sống trong một thế giới nơi có một quy tắc kì lạ, đó là phải tuân theo chỉ định của một thứ tự xưng là 'hệ thống'. Năm nay, nhiệm vụ của cô là sống cùng với một ai đó trong một căn hộ bất kì. Không biết may hay rủi, khi cô được chuyển tới ở cùng Trí Bách - hotboy của trường cô, một người không quá quen cũng chẳng quá lạ. Câu chuyện của cô bắt đầu chuyển biến từ đó [...]…
⛔️ Truyện không có thật và chỉ là trí tưởng tượng của tác giả⛔️ Đây là truyện 18+ nên hãy cân nhắc khi đọc nếu bạn chưa đủ tuổi. Xin cảm ơn📍 Vì quá yêu thích SmartBoom và cũng để thoả mãn trí tượng tượng của bản thân, mình có lên vài con fic đọc an ủi tâm hồn thôi nà, cũng như góp 1 phần nhỏ cho mấy bạn "đói" fic ngoài kia cùng nhau tận hưởng những giây phút chữa lành 🫶🏻✨…
thổi hồn vào một cô gái 🌸☡ cách 2 ngày sẽ ra 1 chap mới mong mọi người ủng hộ…
- Reader Reader ra đây xem nè _ Tôi- gì vậy? _ Reader 1 / tiến lại/- tôi đang vẽ artbook nè _ Tôi- nhìn cũng đẹp nhỉ ? ( ỚwỜ) _ Reader 2- hì hì ( ^▽^ ) _ tôi- ê mấy đứa kia qua đây, mang cả mấy gói bim bim nx _ Reader 1 - fufu ~ có ngay đây fufu ~ _ Reader 3- cho miếng nèy _ Reader 4- nhăm, êy tập trung vào xem tôi vẽ nek _ Tôi- oki/oke _ all Reader/ chạy đến/…
Nói về cái chết của một cậu bé và hành trình đi tìm nguyên nhân cái chết ấy cùng với người cậu ấy trân quý!!…
Là cô cháu gái duy nhất giữ đàn cháu trai nhà họ Hoàng ...…
Tên truyện: Yêu em là điều tuyệt nhất Tác giả: Mèo Biết Bay Thể loại: hiện đại, ngôn tình, np Lời tác giả: - Truyện này np. - Sẽ không có H. Văn Án: Mang danh Nhị tiểu thư của Từ gia, uy quyền đầy mình khiến người người ngưỡng mộ, ghen tỵ... Thế nhưng số lần cô xuất hiện trước công chúng chỉ đếm trên đầu ngón tay, tư liệu hình ảnh về cô thì càng ít ỏi... mãi mãi cũng không bằng người chị thiên sứ vạn người mê kia. Người mẹ quá cố đã qua đời cô khi cô vừa tròn năm tuổi... Ba ruột không yêu thương Từ Tử Du hay thậm chí là nhìn mặt cô... Phu nhân Từ gia căm ghét cô và mẹ, mỗi ngày đều sống trong sự nhục mạ... Chị gái cùng ba khác mẹ, âm hiểm, xảo trá, vô cùng thủ đoạn... ' Nhị tiểu thư ' chỉ có trên danh nghĩa, thực chất không ai kính trọng cô cả... Đến cuối cùng Từ Tử Du chỉ mong mình là một người bình thường, thoát khỏi cái thế giới thượng lưu có vẻ ngoài hào nhoáng nhưng bên trong thì đầy rẫy âm mưu đó... Một ngày kia, Từ Tử Du phát hiện cái chết của mẹ không phải vì bệnh, từng bước hé lộ ra sự thật bị che giấu bao năm nay... Trái tim vốn đã lạnh giá, hoa đào cứ nở đầy trời khiến cô không khỏi bị xoay như chong chóng Hắn, hắn, hắn và hắn.... thế nào lại nhiều hắn đến thế ??!!Cuộc sống sau này của Từ Tử Du liệu có được yên bình như cô muốn ?…
Sen tàn, máu nhỏ nhuộm mơ,Tân lang thế mạng mở bờ u linh.Tơ hồng se giữa lệ sinh,Một dòng máu đổ - nàng nhìn thấy chăng?Nốt rơi nuốt trọn hồn phăng,Nghiệp xưa trả đủ, ai bằng trách ai?Gương đồng giữ bóng lâu đài,Kẻ giải lời chú cũng hoài nguyền ta.Ai trong chúng ta cũng có một linh hồn đang quan sát mình từng ngày.Có thể là vì yêu, vì hận, hay vì một mối dây dưa chưa từng gọi thành tên.Dù là gì, họ vẫn ở đó - bên cạnh bạn, lặng lẽ như gió đêm lướt qua gáy mà chẳng ai hay.Trần Diệu An từng là một người không tin vào những câu chuyện kỳ quái, dù bạn của cô ấy là người béng duyên với tâm linh từ lâu. Cho đến một ngày, một nhành sen trắng xuất hiện trong căn phòng khóa kín.Từ khoảnh khắc ấy, thế giới quang của An bắt đầu rạn nứt:Những giấc mơ không thể thức dậy,Những nghi lễ không ai dạy mà vẫn biết,Những món đồ cô chẳng nên chạm vào, lại tự tìm đến tay cô.Có ai đó đang đi cùng cô, dõi theo cô từng ngày.Một giọng nói, một hơi thở, một linh hồn cô không thể gọi tên.Và mỗi bước chân cô tiến về phía sự thật, lại có một phần nào đó trong cô bị kéo về nơi tối tăm nhất của kiếp người.Đây là một khúc nguyện cầu cho những kẻ lạc đường giữa nhân quả, nghiệp duyên, và những linh hồn không thể yên nghỉ.…
Có những đêm không ngủ được, nằm nghĩ về những chuyện đã qua, những người đã gặp, tôi chợt nhận ra: Có rất nhiều người đã từng thân thiết, từng trò chuyện thâu đêm suốt sáng, thậm chí coi nhau như người thương thực sự. Nhưng chỉ bằng đi một thời gian, họ bỗng trở nên xa lạ mà chẳng cần bất cứ lý do nào cả. Tôi gọi đó là người đi ngang đời nhau. Đến bất chợt, dừng lại đôi phút, rồi ra đi cũng như cách họ đến, không để lại một lời nói hay một vết tích. Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có đôi lần gặp những lần như vậy, nhưng có lẽ, ta sẽ không trách móc họ được. Bởi chính ta cũng là người đi ngang qua đời ai đó ngoài kia. Câu chuyện bắt đầu năm tôi 16 tuổi...P/s: Truyện đầu tay mong mọi người ủng hộ và góp ý với ạ, cảm ơn nhiều nhiều.* Truyện hơi buồn *…
Ôm lấy chân của mình, lưng thì dựa vào người Nguyên. Tôi để im lặng nhấn chìm mọi nỗi đau, sự xấu hổ và cảm giác rát buốt ở trên da thịt. Những mảng đen ngòm xung quanh giờ đây trở nên rõ ràng nhờ ánh trăng trong đêm. Dù cũng chỉ là những cái cây ngọn cỏ, nhưng khi vác lên mình cái áo choàng màn đêm, trông chúng nó lại đáng sợ hơn gấp nghìn lần. Tôi tự hỏi nếu bây giờ có ai đó đột ngột tấn công tôi thì sao? Lỡ như hắn cầm theo một cái bao lớn và nắm chân chúng tôi bỏ vào trong. Ai là người sẽ giúp chúng tôi giữa nơi trống vắng cô độc thế này? Ai là người sẽ chấm dứt những kẻ xấu xa đang ẩn nấp để tấn công ngoài kia? Dù là đêm nay hay đêm mai. Trong nhà hay ngoài nơi vắng vẻ. Dường như vẫn chỉ có chúng tôi mới mang lại sự an toàn cho nhau. À, với tôi là vậy. Nguyên còn có mẹ của nó. Nhưng tôi cần Nguyên là một điểm sáng soi tỏ cho con đường tôi đi. Nguyên có lẽ chỉ cần là ánh trăng giúp tôi thấy bóng hình của thứ xung quanh, giúp tôi định vị được đâu là nơi tôi có thể đặt chân vào. Tôi không muốn tàn phá Nguyên như hôm nay nữa, nó vốn dĩ đã sống bình yên hơn nếu không có tôi trong đó rồi. ==Bối cảnh truyện đa phần ở miền Tây, có những mặt tối gây khó chịu cho người đọc, cẩn thận trước khi ấn vào.TAG: bạn hồi thơ bé, từ bạn bè thành người yêu, có tình tiết buồn, có tình tiết gây ức chế, tình cảm lãng mạn, có tình tiết lạm dụng trẻ em (bạo lực, @u d@m, kiểm soát)...…
Giới thiệu nvật nha!!!-Dương-hs lớp 7. Thích màu vàng, yêu sự tươi mới. Fan cuồng TFBOYS, lúc nào cũng TFBOYS🍀TFBOYS🍀đặc biệt là Vương Nguyên. Biết quan tâm, giúp đỡ người khác. Khá nhút nhát, hay "ngại"😅ít tiếp xúc với "zai lạ". Trong truyện xưng hô đại từ "cô" nha-Hắn: mối tình đầu của cô, đơn phương đk 1 năm👌hơn cô 2tuổi. Học cùng trường với cô🙂tốt, hoà đồng, dễ bắt chuyện😃-Anh: anh chàng "hotboy 9b" cũng hơn cô 2t. Học khác trường. Mối tình mà đến bây giờ thì cô vẫn đem lòng đơn phương. A ấy là người khiến cô quên đk mối tình đầu. Vẻ ngoài thì khá lạnh lùng và trầm, nhưng tiếp xúc thì thấy anh ấy cũng hoà đồng và thân thiện☺️Liệu cô có được tình cảm từ 2 mối tình, hay cũng chỉ là sự đau khổ, vụn vỡ mà cô sẽ phải chịu. Mời các cậu đọc FIC của tớ nhé😊Chúc các cậu đọc fic vui vẻ. Mong cc đừg ném đá tớ ạ😢xin trân thành camon(cảm ơn)😂…
Ánh Kim vừa nhai miếng bánh quy dâu thơm lừng, vừa hỏi bâng quơ :- "Nguyên này, công nhận cậu khéo tay thật đấy. Chắc là nhiều người thích cậu lắm nhỉ ?"Nguyên dừng tay, khẽ liếc nhìn cô bạn đang nhai nhóp nhép miếng bánh trong miệng . Giọng cậu bỗng trầm xuống, pha chút hờn dỗi vu vơ mà chính bản thân cũng không hiểu nổi :- "Ừ, nhiều lắm. Vậy mà có người vô tâm đến mức chẳng thèm để ý đến tớ đây này."Ánh Kim không nhận ra sự thay đổi đột ngột này của Vũ Nguyên , cô vẫn vô tư chọc ghẹo cậu bạn cùng bàn .- " Thật à , ai dám ngó lơ cậu bạn vừa đẹp trai vừa đảm đang của tôi vậy?"- "Cậu thực sự không biết, hay là đang giả vờ thế?" - Nguyên đột ngột xích lại gần , hương vani nhè nhẹ trên người cậu bay thoảng đến mũi cô , một mùi hương dễ chịu và có chút thân thuộc bấy lâu .Ánh mắt cậu lúc này như xuyên thấu qua lớp vỏ bọc vô tư của Kim, khó hiểu và đầy tâm tư đến mức Ánh Kim tưởng rằng cô đang đối diện với một cơn mưa giông cuối mùa hạ , chẳng biết khi nào dừng ...…
Mỹ nhân ngốc nghếch bệnh tật thiếu gia" giả" công × tự hủy kế ngờ nghệch thụTang Trì Thanh × Quan Dẫn…
đây là chỗ mà tui nhồi nhét mấy cái tui vẽ :v ( vẽ chơi có, vẽ đàng hoàng có, vẽ bậy cũng có :v )Nahhh~ bây giờ click vô đi ♡ hope you like it~♡…
Vẫn mô típ xưa như trái đất, học sinh chuyển trường, hotboy đình đám này nọ đủ hết. Truyện nói về mối tình của những học sinh có nhan sắc và cái tôi không hề nhẹ trong clb kịch nói của trường cấp ba. Tác phẩm đầu tay, gạch đá thoải mái a~~…
Đây là một bộ truyện khác của Âu Dương Mặc Tâm - tác giả của bộ truyện Về Phủ Khai Phong Làm Nhân Viên Công VụVăn án:Phạm Lam là nhân loại duy nhất thành thần trong suốt 500 năm qua, cô thấy áp lực rất lớnThổ địa đại nhân đứng đầu đơn vị là thần tượng trong lòng vô số Thần tộc tam giới, xinh đẹp thích ra dáng đáng yêu nhưng thật ra lại là lão quang côn tám vạn nămTáo thần đại nhân - phó lãnh đạo đơn vị,có tài nấu ăn tinh vị, đẹp trai mặt lạnh, nhưng vậy mà lại là một lão xã khủng tám vạn nămTệ nhất là miếu thổ địa này lại là đơn vị nghèo nhất tam giớiPhạm Lam: Mục tiêu phấn đấu hàng đều của miếu thổ địa của cô chính là -- thoát khỏi nghèo khó vĩnh viễn!Bà thổ địa lười nhất VS Ông thổ địa nghèo nhất/đẹp nhấtCẬP NHẬT 3-4 CHƯƠNG/TUẦN…