SỰ DÍ DỎM CỦA ANTI DÀNH CHO BLACKPINK
đọc và ủng hộ, còn không thì đừng phiền tôi.cho các bạn xem sự lòi lõm và dí dỏm của antidành nhóm BLACKPINK và EXO…
đọc và ủng hộ, còn không thì đừng phiền tôi.cho các bạn xem sự lòi lõm và dí dỏm của antidành nhóm BLACKPINK và EXO…
sinh mệnh tựa như cánh bướm, ôi hỡi hoàng đế ta mãi không thể chờ được ngày mà người chảy一 một giọt nước mắt…
Nhận idea từ mọi người (có cre)Idea nào của chế, chế tự cre cho riêng chế cuối truyệnCre của mọi người đầu truyện =)…
kể về một bạn trẻ(tôi) thích những vụ án kì lạ và rắc rối, trên hành trình tìm ra hung thủ còn có sự đồng hành của những người của bạn! CÙNG TÔI GIẢI MÃ VỤ ÁN NÀY NHÉ!!!…
Tác giả: Bánh TrôiCouple: Ôn Khách Hành x Chu Tử Thư…
Tôi tên là "Hanh" - "Hoàng Hanh Hanh" ai cũng nghĩ tên tôi mang nghĩa may mắn, tốt đẹp cả nhưng đâu biết rằng. Cái tên đó đã khiến tôi thất bại thảm hại và xui xẻo đến vạn lần.*Hanh: theo tiếng Hán mình tìm hiểu thì Hanh có nghĩa là hên ý chỉ may mắn, thuận lợi trong cuộc sống…
Chẳng phải 1plot nào cụ thể, đây chỉ đơn giản là 1 series giải mã những hiệu ứng "trìu tượng" của cặp đôi ý nghĩa xanh tím meanie🍬…
Em : một cô gái vừa tròn 15 dành tất cả tình yêu trao cho mối tình của mình Anh : một chàng trai khôi ngô tuấn tú dành hết tình cảm của mình chỉ trao cho mình em Hai số phận, hai trái tim mãi không hướng về nhau, trách ông trời chớ trêu không đôi đường không có một kết cục trọn vẹn…
Vì đôi này quá đẹp.…
một mối tình thơ mộng và nhẹ nhàng…
bỏ lỡ cậu một đời, tôi nợ cậu cả khoảng trời yêu thương. @chexrrypie…
À lúc đầu thì định viết để giải trí trước comeback. Mà giờ tui suy nghĩ lại rồi. Tui sẽ viết cái gì đó hay ho một tí để note lại những sự kiện cả fandom cùng trải qua trong những tháng này sau này.…
Zeke Jaeger - học sinh cá biệt, không thích bị ràng buộc. Thầy Levi Ackerman - người không quan tâm đến rắc rối.Nhưng Zeke lại thích nhìn thầy từ xa, từng hành động, từng ánh mắt lạnh lùng. Một cuộc chơi bắt đầu, khi những bước đi của cậu dần rút ngắn khoảng cách giữa họ.…
Xán Hiền &&&&&Máu hủ bỗng chốc tăng vọt nên tớ quyết định cho ra đứa con này :))))))))Vì là lần đầu dấn thân vào wattpad nên các cậu đọc rồi cho tớ xin cái cmt làm động lực nha nha nha :)))))…
Bộ này thuộc thể loại học đường, boylove, và có 'một xíu' bạo lực. Tính cách nhân vật khác hoàn toàn vs manga, anime, vv...…
Nụ cười của em đẹp lắm, tôi đã từng nói với em như vậy đấy, nhưng giờ ngồi bên cạnh em, tôi thấy ánh mắt em bỗng chỉ còn ánh lên những tia u buồn, nhưng rồi khi thấy tôi đang nhìn em, sự u buồn ấy lại chợt tắt, như thể đó chỉ là một ảo ảnh thoáng qua do sự mệt mỏi của tôi. Tự nhủ rằng em sẽ sớm khỏi bệnh thôi, nhưng tôi đâu thể biết cái ngày mà tôi nhìn thấy nụ cười đó của em cũng là ngày em rời xa tôi chứ?___________________________________________________________________Chủ yếu là một số oneshort về OTP của tôi trong BSD, fic này ăn chay nên không có H đâu nhé:)LƯU Ý:Kết chủ yếu là SECouples: Dachuu, Akuatsu, Teccjou (Suegiku), PoeranNhân vật thuộc về Asagiri senseiCó thể OOC, NOTP vui lòng lướtĐây là lần đầu tôi viết truyện nên có nhiều sai sót, mong các bác thông cảm và không coment toxic ạ, các bác nào muốn góp ý thì cứ bình luận để tôi biết còn sửa lỗi nhé^^…
tôi đói otp các bạn ạ, head canon BRUCE MULCIBER là cậu của Blaise Zabini.VÀ NHƯ AE AO3 HAY NÓI: NO BETA WE DIE LIKE VOLDY'S NOSE✨✨✨, KHÔNG CÓ BETA LẠI ĐÂU, TUI QUÁ LƯỜU BIẾNG…
Đây là một bộ fanfiction chẳng có drama gay cấn, nó chỉ là một bộ fanfiction nhẹ nhàng và ngọt ngào thui nè •.< tên các nhân vật mình sẽ Việt hoá nha như Sim Jaeyun(Thẩm Tại Luân) sẽ thành Trần Tại Luân, Enjin-Yến Trinh, Heeseung-Hi Xuân,...…
Tôi mười tám tuổi. Người yêu tôi hai mươi lăm.Giữa chúng tôi không có bi kịch lớn, chỉ có những ngày trôi qua rất bình thường - và chính sự bình thường ấy khiến tôi không biết mình đã đi lệch từ lúc nào.Câu chuyện này bắt đầu bằng một sự tò mò nhỏ và kết thúc bằng những cảm giác khó gọi tên: xấu hổ, hụt hẫng, và một nỗi buồn đến chậm. Tôi đã từng nghĩ mình đủ trưởng thành để yêu, nhưng hóa ra chỉ đủ để bước vào một mối quan hệ mà tôi không biết cách rời đi.Đây không phải là câu chuyện về đúng hay sai . Nó là một bản ghi chép tâm lý của một người trẻ, khi nhìn lại những lựa chọn đầu đời và nhận ra rằng: có những mối quan hệ không làm ta đau dữ dội, nhưng khiến ta buồn rất lâu.Tôi ghét người yêu mình. Nhưng tôi không thể bỏ anh ta.Không phải vì tôi còn yêu, mà vì tôi vẫn chưa hiểu hết điều gì đã giữ tôi ở lại.…