Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"anh có muốn ăn chút kẹo socola ếch nhái và uống bia bơ với em không?""...cậu, biến đi giùm"-------"ê, ravenclaw không dạy cậu cách ứng xử hả? tự dưng kéo người ta vào phòng tối này khiến tôi ngại lắm á""choi beomgyu, tôi đấm một cái thì mai anh ở phòng y tế trường liền"------"trời ơi, thú dị ghê."…
Người ta mặc định chúng tôi là gia đình, nhưng từ lúc nào, tôi đã còn không rõ trong định nghĩa gia đình có hai từ đố kị hay không nữa.Họ nghĩ năm trừ một bằng không.Tôi thì nghĩ năm trừ bốn bằng tôi.Chỉ cần được tỏa sáng, tôi vốn dĩ tìm đến buổi thử giọng là vì điều này.-----WARNING + Fanfic viết dưới mục đích giải trí, vui lòng không nghiêm trọng hóa các tình tiết ra ngoài đời.+ Au không có sự hiểu biết nhiều về kiến thức chuyên sâu, chỉ lấy tư liệu từ phim ảnh, google và sự hiểu biết của bản thân. Nếu có sai sót mong bạn hãy comment ngay một cái thiệt to để au chữa cháy kịp thời (mình không ngại toxic và mình sẵn sàng toxic lại nếu bạn góp ý với mục đích không hợp lí).+ Mình vẫn đang trong quá trình tập trau chuốt ngôn từ nên không thể tránh việc câu văn dài ngoằn với quá nhiều dấu phẩy. Không gì hơn ngoài mong bạn kiên nhẫn chờ mình lên tay nha.Chúc bạn đọc vui ❤️…
Kim JiWon: a.k.a Bobby, sinh viên năm cuối của trường đại học YG. Đẹp trai, được nhiều gái trong trường theo đuổi. Cười răng thỏ sẽ xuất hiện ^////^ Koo JunHoe: sinh viên năm nhất của trường đại học YG. Cao, đẹp trai mỗi tội hơi khó ở :))Tác giả: Hope…
"Em đánh giày cho cậu sạch lắm, cậu dẫn em đi theo cậu được không." ... Tú Bân sau chuyến đi học hỏi dài đằng đẳng ở Mỹ thì quay về VN, vì một số chuyện trong quá khứ mà giấc mơ trở thành một quân nhân không thể trở thành được nữa. Tự cảm thấy bản thân có tài năng về viết lách, nên Tú Bân quyết định từ bỏ ước mơ của mình để hướng sang một trang khác. Không còn sống trong ánh hào quang, mà quyết định trở thành một con người bình thường...liệu anh đã đi đúng hướng hay chưa ? Nhiên Thuân lớn lên trong một khu ổ chuột giữa Sài Gòn, chỉ nghe rõ được một bên tai, và hai ngón tay ở tay phải bị tật. Vốn dĩ nơi đầy màu sắc ấy không chứa nổi em, chỉ có thể hằng ngày xách theo một hộp gỗ lớn, đánh giày cho người qua đường. Cho đến một ngày có ai đó vô tình điểm vào sắc đen trong cuộc đời em một áng mực trắng tinh khôi. Hai con người cùng với hai xuất phát điểm như thế sẽ đi về đâu, liệu cuối con đường họ bước là gai góc hay cành hoa trải dài. ______Bối cảnh: Sài gòn 1930WARNING ❗️❗️❗️Không đề cập đến chiến tranh, không lấy ý tưởng lịch sử, chỉ lấy bối cảnh không lấy hoàn cảnh. Nếu nhạy cảm về lịch sử xin đừng đọc fic của mình, lượng kiến thức hạn hẹp của mình sẽ vô tình khiến bạn khó chịu. Có chi tiết phi logic, xin đừng xoáy sâu vào sạn trong fic. KHÔNG LẤY Ý TƯỞNG LỊCH SỬKHÔNG LẤY Ý TƯỞNG LỊCH SỬKHÔNG LẤY Ý TƯỞNG LỊCH SỬCre ảnh bìa: 1209sby, Sbjunit, Yeonbinlab…
Tác giả: Vyvy_BTS1306Edit: HopeEdit đã có sự đồng ý của tác giả" Tại sao khi ở cùng em thì anh lại vô sỉ đến vậy. Máu lạnh thường ngày của anh đâu."" Vì khi ở cùng em... Máu đó sợ quá chạy đi đâu mất tiêu rồi...."---------------------------" Khi nào thì anh mới chịu lớn hả"" Em cứ từ từ... Cái gì cũng có cái quá trình của nó cả."link truyện gốc: https://www.wattpad.com/story/140254529-khi-t%E1%BB%95ng-t%C3%A0i-b%C3%A1-%C4%91%E1%BA%A1o-s%E1%BB%A7ng-v%E1%BB%A3…