Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Thương Cho Chiếc Lá Rơi Bên Kia Đường kể về kỉ niệm tươi đẹp tuổi học trò của bộ ba: Hoàng Anh - Thanh Thảo - Uyển Nhi cùng những người bạn khác. Hồn nhiên, ngây thơ tươi đẹp dưới mái trường cấp ba đầy màu sắc. Nó không hẳn là một cuốn tiểu thuyết... nó giống như là Hồi Ký về Thanh Xuân của tác giả vậy.…
"Tôi từng nghĩ mùa hạ chỉ có nắng và tiếng ve. Cho đến khi gặp cậu - người khiến trái tim tôi lỡ nhịp bởi những điều nhỏ xíu nhất."Tôi gặp cậu ấy vào một sáng đầu năm lớp 10 - cái ngày mà tôi muộn học, tóc rối tung, mặt chưa kịp rửa kỹ, và phải tranh chỗ ngồi với một người... chẳng thèm nở nổi một nụ cười.Phạm Nguyễn Gia Huy - bạn cùng bàn bất đắc dĩ, mặt lạnh, nói chuyện cụt ngủn, chữ viết nghiêng nghiêng đẹp như in - là kiểu người mà tôi không bao giờ nghĩ mình sẽ để ý.Nhưng rồi, bằng một cách nào đó, tôi lại dần thuộc lòng những điều rất nhỏ ở cậu.Cách cậu viết Văn nghiêm túc như đang viết cho riêng mình. Cách cậu trả treo rất khẽ mà khiến người ta phải bật cười. Cách cậu ngồi im nghe tôi nói đủ thứ chuyện trên đời mà chưa từng tỏ ra khó chịu.Không ai nói ra điều gì. Không ai chủ động trước. Nhưng hình như, cảm xúc là thứ dù cố giấu cũng sẽ lộ qua ánh mắt...Và trong tất cả những điều tôi từng viết vào nhật ký - có những dòng tôi ước gì cậu đọc được.Hay ít nhất... nghe được."Hạ Vị Thanh Âm" là bản tình ca không lời của tuổi mười sáu - nơi tôi kể về một người khiến mùa hạ của tôi không còn chỉ có nắng."…
Xin chào đằng ấy, thật cảm ơn đằng ấy khi đã chọn vào đọc câu chuyện của tui giữa hàng ngàn tác phẩm hay ngoài kia nha!Bộ truyện nhẹ nhàng, ngọt ngào thôi, không có drama gì mấy, đại loại là kể về hành trình yêu nhau của 2 con người nơi đất khách quê người và câu chuyện hường phấn thường ngày của 2 bạn trẻ, cảm hứng của bộ là từ 1 chiếc phim siêu chữa lành tui mới xem mấy ngày nay.Tui viết bộ này một cách ngẫu hứng, với mục tiêu ban đầu là để chữa lành chính mình, cũng như muốn tạo ra niềm tin vững chắc với một tình yêu đẹp cho bản thân. Lúc viết xong tầm mấy chương đầu thì tui cũng muốn đăng lên đây cho những ai cùng hoàn cảnh, cùng sở thích để mọi người cùng đọc . Mong là câu chuyện của tui sẽ giúp đằng ấy chữa lành vết thương không phải đằng ấy gây ra, hay đơn giản chỉ là thư giản sau những một ngày mệt mỏi, mong những dòng chữ của tui sẽ là bến đổ cảm xúc cho đằng ấy.…
Hướng dương ngược nắng là một câu chuyện đam mỹ, thanh xuân, thơ mộng, lấy bối cảnh Trung Quốc những năm đầu thập niên 90.Trình Dụ Nhiên, 17 tuổi, là một nam sinh rụt rè, sợ xã hội, có ngoại hình thư sinh và đôi mắt buồn. Cậu thường bị bắt nạt vì đã từ chối lời tỏ tình của hot girl trường - Lưu Yển Uyên.Thẩm Tư Ngôn là nam sinh mới chuyển vào lớp cậu. Anh cao ráo, điển trai, năng động và rất ấm áp. Là con trai của một gia đình khá giả, Tư Ngôn nhanh chóng kết bạn với mọi người nhưng lại đặc biệt quan tâm đến Dụ Nhiên, quyết tâm chơi thân với cậu dù bị né tránh.Dần dà, Dụ Nhiên mở lòng hơn và hai người trở thành bạn thân. Thế nhưng, Dụ Nhiên lại phát hiện bản thân không giống những bạn nam khác, cậu có tình cảm đặc biệt với Thẩm Tư Ngôn, nên lặng lẽ viết nhật ký để giấu đi cảm xúc đó.Một ngày, cậu vô tình để quên nhật ký trong hộc bàn. Khi các bạn nam khác lật ra đọc, Thẩm Tư Ngôn thấy được và giật lấy. Nhờ vậy, anh biết được tình cảm của Dụ Nhiên... và từ đó, những rung động đầu đời giữa hai cậu thiếu niên bắt đầu nảy nở.>
Truyện ngắn Tác giả: thu_viet_tieuthuyet Thể loại: Girl Love (HE)Tên Truyện: Người Ở Sau Lưng Cậu Lâm Tịch Nghi chưa từng nghĩ rằng thích một người lại có thể kéo dài suốt cả thanh xuân.Từ năm lớp 10, cô đã yêu An Khuê -từ khoảnh khắc An Khuê đứng dậy vỗ tay khi cô suýt bỏ dở buổi biểu diễn guitar đầu tiên.Nhưng với An Khuê,Tịch Nghi chỉ là bạn thân.An Khuê thích Minh Triết.Minh Triết lại trở thành bạn trai của cô.Còn Trần Gia Huy -người luôn ở bên cạnh Tịch Nghi -lại là người yêu thầm cô.Một vòng tròn cảm xúc không ai đứng đúng vị trí.Tịch Nghi yêu thầm.An Khuê chạy theo rung động của mình.Gia Huy kiên nhẫn chờ đợi.Minh Triết vô tình trở thành trung tâm của mọi lựa chọn.Thanh xuân của họ không ồn ào,nhưng mỗi bước đi đều khiến trái tim lệch nhịp.Có những người ở rất gần,nhưng lại không thể chạm tới.Và có những người...phải mất cả một đoạn thanh xuân đau đớnmới nhận ra rằng:người mình yêu nhấtđã luôn ở phía sau lưng.…
Tác Giả: Huyền Nguyệt Băng Đồng Thể Loại: Ngôn tình, xuân vườn trường, ngược nhẹVăn án: Em thích anh nhiều đến thế, anh quay lai nhìn em một lần được không!Lý Ngữ Đồng ghét nhất không phải là Phong Khải Hàng, mà là số phận cứ trêu đùa cô khắp mọi nơi.Năm năm tuổi, Lý Ngữ Đồng mất đi ký ức, đổi tên đổi họ, có gia đình mới, bạn bè mới, cuộc sống mới.Nhưng cô không hề hay biết, từ rất lâu trước đó, đã có một người khắc sâu hình bóng cô vào tận đáy lòng.Thật bi kịch thay, người đó không biết cô của hiện tại chính là cô của ngày xưa, còn cô thì lại không hề hay biết người khiến cô ghen tị điên cuồng, kỳ thực lại chính là bản thân mình.…
•Tên tác phẩm: Dưới bức màn đen của vũ trụ và bầu trời xanh. •Tác giả: Nguyễn Ngọc Quỳnh ( nttq )•Thể loại: Thanh xuân vườn trường, đời thường, tình yêu đôi lứa, lãng mạn. •Nhân vật trong cốt truyện: Huyền Thư Mẫn, Thiên Nguyệt Dạ, Lam Lâm Kiên, Lưu Bùi Nhạc Sâm, Quách Vĩnh Bân, Hoắc Kiều Hạo Lân,...•Tóm gọn: Mẫn là một cô gái nghèo đến mức không thể có tiền đi học. Nhưng vô tình hay do ông trời thương mà từ một cô gái bán rau cùng mẹ vô tình trở thành một bé gái được cưng yêu chiều chuộng. Phía sau đó còn có thêm nhiều câu chuyện khác nhau. Hãy cùng chờ xem đó là gì nhé!-Gửi độc giả thân mến- -Chào bạn thân yêu, tớ là tác giả của bộ truyện này. Tuy đây chẳng phải tác phẩm đầu tay của tớ nhưng về mảng văn phong thì tớ vẫn còn khá chập chững trong cách hành văn. Từ ngữ cũng chưa được phong phú lắm nhưng tớ sẽ cố hết sức mình để viết nên những chương truyện thật hay với mục đích là để phục vụ cho nhu cầu đọc truyện của các bạn-•Tác giả xin chân thành gửi lời cảm ơn thân thương nhất đến các bạn đọc giả.…
Thể loại : truyện ngắn nhiều thể loại: có thanh xuân vườn trường . Cổ Đại. Hiện Đại. Thanh mai trúc mã. lâu lâu cũng có thể là những câu nói hay mình sưu tầm được. còn lại đa số là do mình tự viết. mình sẽ cố gắng viết nhiều thể loại cho mn cùng xem. Tình Trạng : Đang tiến hành (sẽ không có số chương hay lịch ra cụ thể đâu.!) Con người thật ra loài vật đơn thuần nhất. chẳng hạn , khi Bạn chỉ vì nghe được một câu nói mà cười vui vẻ đến cả ngày. cũng có thể vì một câu nói ủ dột cả 1 ngày. Bạn từng vì ai mà trở nên ngốc nghếch như vậy chưa?!. Thật ra ngốc nghếch một chút cũng không sao cả. tôi hy vọng một ngày nào đó, bạn sẽ tìm được một người đem lòng yêu bạn, yêu luôn cả tính khí khó chịu của bạn. Khi bạn ngốc nghếch như thế anh ấy sẽ luôn sẵn sàng dang rộng đôi tay ôm bạn vào lòng và nhẹ nhàng nói với bạn :" Anh chính là yêu cái tính ngốc nghếch này của em ". Hy vọng bạn sẽ sớm gặp được người muốn gặp. người sẽ gặp.người nên gặp ấy. Để có thể ở bên họ . Là ở bên họ đến cả 1 đời. ______________________Hai truyện mình đang viết. Mình sẽ ngừng một thời gian. Dạo gần đây tâm trạng không tốt nên không có tâm trạng viết :))). Xin thứ lỗi!!!…
Tên truyện: Dẫu cho anh chưa từng gặp emTác giả: Tạ SơDịch giả: qiuhuaiThể loại: Tình yêu vườn trường, lãng mạn Nhân vật chính: Lâm Mộ Thiển, Ninh Trí ViễnNhân vật phụ: Đậu Đậu, Mạn Mạn, Ôn Lai, Triệu Tử LongVăn án:Lần đầu gặp mặt, Mộ Thiển chỉ hỏi Ninh Trí Viễn hai câu: "Anh có phải người Trung Quốc không?" "Anh có phải người tốt không?"Bốn năm sau lại một lần nữa gặp gỡ, anh là sinh viên xuất sắc của học viện vật lý, cô là tài nữ của học viện văn học."Tôi không phải cao tăng, cao tăng không có thất tình lục dục nhưng tôi có." Nói xong, anh nhìn cô, trong mắt chứa đầy tình cảm dịu dàng không thay đổi."Archimedes có một câu danh ngôn 'Hãy cho tôi một điểm tựa, tôi sẽ nhấc bổng cả Trái Đất', đối với anh mà nói, một mình em là đủ để anh có thể nhấc bổng cả Trái Đất, em chính là điểm tựa của anh." Xem, thâm tình như anh, khiến cô không kìm được mà rung động.Cô nói với anh: "Tương truyền 'Con người sau khi chết, nếu như trái tim nặng hơn lông vũ, thì sẽ phải xuống địa ngục'."Anh lật quyển tạp chí trong tay, nhàn nhạt trả lời:" Vậy thì cân nặng của em chính là vận mệnh sau khi chết của anh rồi."…
Tô Tương Tương là một nữ sinh cấp Ba, một nhân vật gây phong vân ở trường hội tụ đủ thứ trốn học, đánh nhau, không để ai vào mắt Một ngày Tô Tương Tương nhìn thấy học sinh mới chuyển trường Dư Nhiên đang đọc sách trong lớp cô liền cảm thấy tim đập loạn xạ không bình tĩnh lại đượcTừ đó mọi người liền nhìn thấy nữ quái Nhất Trung điên cuồng đọc sách không còn hư hỏng mà ngoan ngoãn làm cái đuôi nhỏ đi theo Dư NhiênTô Tương Tương : Dư Nhiên bài tập này làm thế nào vậy ?Tô Tương Tương : Dư Nhiên cậu xem tớ học đến mắt cũng đã có quầng thâm rồi này Buổi tối mùa hè, sau khi kết thúc lớp học thêm Tô Tương Tương lôi kéo Dư Nhiên đến bể bơi của trường Tô Tương Tương : Nhiên Nhiên nhân lúc trường không có ai cậu biến thành người cá bơi qua bơi lại vài vòng cho tớ xem được không ? Dư Nhiên : Muốn xem ? Nằm mơMọi người đều nghĩ học thần thành tích tốt, cao lãnh như thế sao lại để mắt đến Tô Tương Tương. Nhưng không ai ngờ được một hôm Tô Tương Tương tranh chấp với một nữ sinh đến đánh nhau Dư Nhiên nhìn thấy mặt lạnh đi đến bên cạnh cô hỏi " Tay có đau không ? " sau đó nhẹ nhàng xoa tay rồi khẽ hôn lên mu bàn tay của cô…
Thể loại: Đam mỹ, thanh xuân vườn trường, ngược, đơn phương, chia ly, tiếc nuối.Năm 19 tuổi Hoàng Đức Duy là học bá của trường, lúc nào cũng đứng đầu bảng xếp hạng thành tích.Anh là niềm tự hào của thầy cô, là ánh sáng trong mắt bạn bè, nhưng cũng là người mà Quang Anh không bao giờ với tới.Nguyễn Quang Anh là một học sinh năm hai bình thường, không thông minh, không nổi bật, chỉ biết lặng lẽ dõi theo bóng lưng Đức Duy giữa sân trường rộng lớn.Cậu thích học bá ấy, thích đến mức dù chỉ là một lần được Đức Duy gọi tên, cũng đủ để khiến cậu vui cả một ngày.Nhưng Đức Duy chưa bao giờ quay đầu nhìn cậu.Trong thế giới của anh, cậu chỉ là một người xa lạ lướt qua nhau giữa hành lang là một chấm nhỏ trong đám đông ồn ào của những năm tháng thanh xuân.Quang Anh chưa từng hy vọng xa vời, chưa từng nghĩ sẽ có một ngày Đức Duy thuộc về mình. Nhưng ai mà ngờ được, thời gian rồi sẽ đưa cả hai đi xa đến mức ngay cả cơ hội để chào nhau một lần cũng không còn nữa."Đức Duy nếu ngày đó em dám đứng trước mặt anh, có lẽ...chúng ta đã không là quá khứ."…
"Tìm thấy rồi! Phong ơi! Chị tìm thấy rồi! Ở đây này!" Đó là tiếng thét của Thùy Linh. Tuy không phải đồ của nó, mà nó mừng như trẩy hội. Tuấn Phong nghe được liền chạy lại chỗ nó. "Đúng cái móc chìa khóa này không? Cute khủng khiếp luôn ý! Với cả nó ở dưới gầm ghế cơ nên em tìm mãi không thấy là đúng rồi." "Vâng ạ. Em cảm ơn chị nhiều lắm!" Vừa nói, Phong vừa cúi gập người để thể hiện sự biết ơn. Lần này, thằng bé nở một nụ cười rất tươi, khác xa với sự điềm tĩnh và có chút khó gần của nó. "Sau này, em nên cười nhiều hơn nhé." Linh xoa đầu nó, nhìn nó với một ánh mắt đầy thiện cảm và cưng chiều."Tại sao ạ?" "Vì em cười đẹp lắm luôn! Mà đôi khi, điềm tĩnh quá người ta lại cho rằng em khó gần đấy!" "Nhưng em vốn vậy mà..." Vẻ mặt Phong có chút trầm xuống."Khó gần đâu mà khó gần? Chị thấy em dễ thương mà?" Nghe được lời khen như thế, đột nhiên nó ngại ngùng quay đi, không dám nhìn thẳng vào mắt Linh nữa. "Em cảm ơn chị." "Ừm." Thùy Linh mỉm cười, một nụ cười tỏa nắng và rực rỡ khiến ai ngước nhìn cũng phải đứng tim.…
Năm mười bảy tuổi, chúng ta là bạn thân.Chỉ là bạn thân - dù tớ đã thích cậu rất nhiều.Thích đến mức chỉ cần một cái ngoảnh đầu, một nụ cười của cậu... cũng đủ khiến tớ giữ mãi trong lòng suốt tuổi thanh xuân.Nhưng tớ im lặng.Cậu cũng im lặng.Và mùa chia tay trôi qua như một buổi chiều nhiều nắng, không lời hứa hẹn, không lời tạm biệt đủ sâu.Lần cuối gặp nhau là đầu năm lớp 12 . Tớ định nói:"Nếu đây là lần cuối... thì cậu có từng thích tớ không?"Nhưng rốt cuộc, tớ chỉ mỉm cười.Và quay đi.Chúng ta đã bỏ lỡ nhau, không phải vì không yêu - mà vì quá sợ mất đi tình bạn.Chín năm sau, khi gặp lại, tớ nhìn thấy cậu giữa phố đông mà tim bỗng thắt lại.Cậu không thay đổi nhiều, chỉ là đôi mắt buồn hơn.Lần này, tớ không còn im lặng nữa."Tớ đã từng đợi cậu, Huy à. Rất lâu. Nhưng tớ không biết... mình có quyền được đợi."Cậu nhìn tớ, giọng khàn đi:"Tớ biết...Ngôi sao xanh của tớ, năm mười bảy tuổi tớ đã để lạc mất.Nhưng lần này, tớ sẽ không để cậu đi nữa.Nếu cậu chưa từng có một vì sao cho riêng mình... thì tớ sẽ hái cả bầu trời sao cho cậu.…
Thẩm Y Y sinh ra với đôi mắt hạnh nhân, má hồng, vóc dáng thon thả. Tề vương phi muốn ép nàng vào tay Thế tử Tề làm thị nữ, định lợi dụng nàng để quyến rũ Thế tử. Thế tử Tề có địa vị cao, tướng mạo bất hủ, trong sáng như tuyết trên đỉnh núi. Đáng tiếc, tính tình hắn lạnh lùng ít nói, không hề hứng thú với phụ nữ. Hắn thậm chí còn chưa từng liếc mắt nhìn sự quyến rũ cố ý của nàng, thường xuyên khiển trách và cảnh cáo nàng. Khi chiếc hộp được mở ra, bên trong lộ ra một cái đầu người đàn ông đầy máu. Y Y trợn tròn mắt nhìn đôi bàn tay đầy máu của mình, sắc mặt tái nhợt.Người đàn ông lặng lẽ đứng sau lưng cô và thì thầm nhẹ nhàng nhưng lạnh lùng vào tai cô: "Một món quà dành cho nàng, Y YÁnh mắt Y Y đột nhiên tối sầm lại, cô im lặng ngã vào vòng tay của Ngụy Huyền. "Vẫn chạy à?" hắn hỏi với một nụ cười. "Không, nô tỳ không dám." Y Y co rúm người lại trong vòng tay hắn, nghiến răng ken két và nói bằng giọng run rẩy. *Nam chính là một bông hoa cao ngạo (bề ngoài), điên khùng và là một con chó *Kiếp trước giữa hai người có hiểu lầm, nam chính không cố ý làm xấu. * Cướp bóc, kịch tính kiểu cũ, ai bị sốc thì phải cẩn thận,Tự edit để đọc…
"Thanh xuân của chúng ta, có những bí mật chỉ gió trên sân thượng mới biết." Có những ký ức của tuổi mười bảy vẫn ở lại, dù người ta đã rời đi từ rất lâu. Có những mảnh ghép tưởng chừng rực rỡ, nhưng khi chạm vào mới biết đã nứt từ thuở nào. Trên sân thượng một penthouse nhìn xuống thành phố sáng đèn, bốn đứa trẻ lớn lên bên nhau - cười nói, cãi vã, va vào những rung động đầu đời. Một nơi tưởng như an toàn tuyệt đối, nhưng hóa ra lại là nơi cất giấu nhiều điều không ai đủ can đảm gọi ra. Thanh xuân của họ, đẹp như ánh chiều tà chạm lên phím đàn, mà cũng mong manh như tiếng thở dài bị gió cuốn mất. Ai thương ai, ai rời đi, ai ở lại - chẳng ai dám gọi tên. Và có lẽ, điều đau lòng nhất của thời thanh xuân...không phải là yêu sai người, mà là nhận ra nhau quá muộn. Để rồi nhiều năm sau, khi trở về với ánh hào quang chói mắt của chính mình, quá khứ cũng theo đó quay lại, đòi họ phải đối diện. Thanh xuân của họ... liệu có còn đường quay lại?…
Tại trường Trung học số 1, ai cũng biết Trình Viễn là một "đóa hoa tuyết" không thể chạm tới. Học giỏi đến mức biến thái, lạnh lùng đến mức vô tình, cả thế giới của anh chỉ xoay quanh những con số và linh kiện máy móc khô khốc.Cho đến khi Lạc Dao xuất hiện, mang theo một "âm mưu" to lớn: Tiếp cận Trình Viễn theo lời gửi gắm của anh trai cô.Lần đầu gặp mặt, cô dàn dựng một cú ngã "giả trân" để bắt chuyện. Trình Viễn thản nhiên bước qua: "Mắt có vấn đề thì nên đi khám, đừng cản đường."Lần thứ hai, cô mặt dày xông vào Câu lạc bộ Robot, vỗ ngực tự xưng mình là "Chuyên gia bôi trơn bánh răng". Trình Viễn ném cho cô một ánh mắt khinh bỉ: "Cút."Tuy nhiên, sự kiên trì và tính cách độc đáo của Lạc Dao dần làm lay động "đóa hoa tuyết" Trình Viễn. Giữa những giờ học căng thẳng và những dự án robot đầy thử thách, một mối quan hệ đặc biệt bắt đầu nảy nở.Một câu chuyện thanh xuân đầy nắng, vị cam chanh và những rung động ngọt ngào nhất của tuổi trẻ.…
[TÁC GIẢ]: TripleX[THỂ LOẠI]: Thanh xuân vườn trường, Trúc mã, Học đường, Ngọt sủng, HE.[LỜI MỞ ĐẦU]:Giờ ra chơi, nắng sân trường X gay gắt đổ xuống khung cửa sổ. Duy nằm gục lên bàn, miệng lầm bầm mấy công thức đạo hàm khó nhằn. Bỗng một luồng mát rượi ập đến, Hoàng chẳng biết từ lúc nào đã đứng bên cạnh, một tay cầm quạt giấy phe phẩy cho cậu, một tay đặt vào gáy Duy, nhẹ nhàng bóp nhẹ.Duy ngước lên, đôi mắt hơi hoe đỏ vì buồn ngủ, dỗi hờn nói: "Tại cậu hết, tối qua bắt tớ thức giải đề Toán đến 12 giờ, giờ tớ không học nổi Lý nữa rồi!"Hoàng không nghe rõ lắm vì cậu vừa tháo máy trợ thính để lau, nhưng nhìn khẩu hình và cái mỏ chu ra của Duy, cậu cũng đoán được tám chín phần. Hoàng hơi cúi xuống, khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn vài centimet. Cậu dùng thủ ngữ, tay di chuyển rất chậm để Duy nhìn rõ:"Học xong tớ đưa đi ăn kem. Đừng dỗi, tớ thương."Duy đứng hình. Mặt cậu đỏ lựng lên còn nhanh hơn cả tốc độ Hoàng giải phương trình bậc hai. Kẻ lạnh lùng này, sao lúc nào cũng biết cách khiến tim người ta "quắn quéo" như vậy chứ!…
Thanh xuân như dòng nước suối mát trong chảy qua làn cỏ xanh rì, lấp lánh những tinh thể dưới ánh mặt trời ấm áp.Tình yêu tuổi trẻ chính là vị ngọt của cảm giác chớm nở đầu đời, vị thanh khiết trong veo xuất phát từ trái tim còn ngây ngô, khờ dại.Tình yêu là thanh xuân, mà thanh xuân là dòng chảy.Dòng chảy của nước suối thanh mát, bền bỉ và dài lâu, miên man một cảm giác rạo rực khó nói nên lời. Có một cảm giác khi cuốn vào dòng chảy ấy, mãnh liệt và trường tồn. Cho dù có tảng đá phủ rêu xanh ngăn chặn vẫn không thể làm ngưng đi sự luân chuyển mãnh liệt. Cái cảm giác ấy, chính là sự e thẹn, bồi hồi của cô thiếu nữ, là gò má hây hây đỏ của chàng thiếu niên. Là những cảm xúc mang tên 'rung động'.Nụ cười hòa tan vào nắng, rồi lại rót xuống dòng nước mát thanh, đưa mọi tâm tình trở về nguồn cội mang tên kí ức.Mà em, tình yêu đối với anh còn mãnh liệt hơn dòng nước chảy xiết. tiếc thay lại có tảng đá phủ rêu xanh ngăn chặn, bờ cỏ héo tàn... Liệu dòng chảy có vượt qua? Dòng nước muốn trở về nguồn, liệu nguồn có chờ nước không?…