Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Motip thanh xuân vườn trường. Tình yêu, xã hội, tâm lí ,bạo lực học đường, tình cảm gia đình,.... những vấn đề thời hiện đại. Những ước mơ hoài bão của tuổi mới lớn.lãng mạn có, ngọt ngào có và đau thương, day dứt cũng có, tất cả đều trọn gói trong "Anh! Năm ấy đã thích ai?" ,như một câu chuyện kể lại. giữa NV chính. không tiếc lộ kết đâu nhé!…
Tôi viết câu chuyện này vào một buổi chiều khi trời chuẩn bị sang đông.Viết cho một quãng thanh xuân như mây trời, trôi xa theo miền kí ứcViết cho thời thiếu niên đã vẽ nên câu chuyện của chúng ta mặc dù nó vỗn dĩ chẳng có gì đặc sắc, nó vốn dĩ chỉ là một câu chuyện bình thường như bao câu chuyện khác mà thôi.Nhưng tôi muốn viết ra để nó không chỉ là câu chuyện của riêng tôi mà còn là của cả chúng ta...…
🔅 Tên truyện: [ZHIHU] Có Duyên Ắt Sẽ Gặp Lại.🔅 Editor: Cố Bắc Như Sơ.🔅 Thể loại: Hiện Đại, Ngôn Tình, Sủng, Ngọt, Đoản văn.🔅 Độ dài: 03 phần.🔅 Tình trạng bản gốc: Đã hoàn thành [Full].🔅 Tình trạng bản chuyển ver: Đang tiến hành [On-going].🔅 Nguồn: Cố Bắc Như Sơ.…
Author : 𝘾𝙪̛̉𝙪 𝙇𝙞𝙚̣̂𝙩 𝙐𝙚̂́ Character : 𝙏𝙨𝙪𝙠𝙞𝙨𝙝𝙞𝙢𝙖 𝙆𝙚𝙞 𝙭 𝙍𝙚𝙖𝙙𝙚𝙧 𝙭 𝙃𝙖𝙞𝙠𝙮𝙪𝙪 𝘾𝙝𝙖𝙧𝙖𝙘𝙩𝙚𝙧Thể loại : 𝙁𝙖𝙣𝙛𝙞𝙘, 𝙉𝙜𝙤̣𝙩, 𝙎𝙪̉𝙣𝙜, 𝙔𝙚̂𝙪 𝙡𝙖̣𝙞 𝙩𝙞̀𝙣𝙝 𝙘𝙪̃, 𝙃𝙀Cốt truyện thuộc 𝙇𝙞𝙚̣̂𝙩 𝙐𝙚̂́, nhân vật là chính 𝙧𝙚𝙖𝙙𝙚𝙧 và các nhân vật trong 𝙃𝙖𝙞𝙠𝙮𝙪𝙪.Warning : OOC, mình xin phép xưng Y/n ( Your name ) là "cô" vì nghe hay hơn "bạn".…
Kha Minh Thiên và tôi là thanh mai trúc mã của nhau đã lâu, tôi chưa từng nghĩ rằng anh ấy chỉ xem tôi như một người em gái. Ấy vậy mà tôi không đâu lại lỡ trót yêu nhầm cái tên "anh trai mưa" đó. Thôi được rồi, chấp nhận sự sắp đặt của số phận, tôi sẽ lấy danh nghĩa "bạn thân" để thử tán đổ anh ấy xem sao! Cùng đợi đến cái ngày hắn ta phải nói câu: Hứa Xuân Thanh, anh yêu em" nhé?…
Từng cánh hoa khẽ rơi, một mùa hạ khẽ trôiChúng ta có thể gặp nhau phải chăng là ĐỊNH MỆNHDù vậy, tháng năm thanh xuân của hai ta cũng đã thật đẹpĐẹp vì đã có nhauKhông biết rằng sau này, ta còn có thể gặp lạiNhưng thứ tình cảm ngây ngô, vụng về đó có lẽ sẽ còn mãi bên ta.Mối tình đầu đẹp nhất!…
"Mùa hè năm ấy, tôi rời đi. Mùa hè năm ấy, tôi học cách buông bỏ... nhưng chưa từng quên. Một ngày hè lại trôi qua, giữa ly cà phê lạnh, một lời xin lỗi chưa từng nói, và một trái tim vẫn đập vì người kia. Mỗi mùa hè trôi qua, em đều nhớ anh. Giữa một mùa hè không còn ai chờ đợi, câu hỏi ấy lặng lẽ tan vào mưa: Mùa hè năm ấy... anh còn yêu em không?"…
Cùng là con người tại sao cô phải chịu khổ cực trong khi người ta vô cùng sung sướng. Cùng là phụ nữ, tại sao cô bị vùi dập, tại sao cô chịu phũ phàng trong khi người khác được nâng niu. Cô thật không hiểu, nghĩ mãi đến cùng cô cũng không hiểu. Và rồi cô gặp anh. Có lẽ đi hết cuộc đời này cùng anh, cô cũng không hiểu cái gì gọi là công bằng, cái gì gọi là tình yêu nhưng cô hạnh phúc. Có một người như anh ở bên, cô không hề thấy an toàn. Nhưng chỉ có anh mới làm cho cô tất cả. Và rồi, sau cái vòng quay cuộc sống, yêu nhau... lựa chọn rời xa nhau hay yêu nhau... lựa chọn ở bên nhau, đâu mới là một tình yêu đúng nghĩa.…
" Trăng dưới nước là trăng trên trời, Người trước mặt là người trong tim. Hướng đến tim là tim người lạ, Người xa lạ là người trong tim".Ngoài kia, tiếng sóng biển dạt dào, ầm ầm. Tia nắng ấm áp chiếu xuyên qua ô cửa sổ của lớp 12A. Dưới cái nắng oi ả của buổi chiều tháng 5, tôi nghiêng đầu đặt áp má xuống bàn, đôi mắt hướng về phía cậu chàng trai kế bên.- Này! Cậu có hiểu ý nghĩa của câu : " Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt" không?-..._ Cậu không trả lời, đôi mắt vẫn chăm chú vào cuốn sách ôn luyện tiếng anh.- Khoảng cách xa nhất trên thế giới này không phải là hai điểm cực của Trái Đất, mà là tớ thích cậu, nhưng cậu lại chẳng hay.Nhật Hạ - Đông PhongTưởng chừng chỉ là hai đường thẳng song song không có điểm chung, bỗng chốc gặp nhau trong ngày tuyết tháng sáu!❄️…
Nếu. có một lần nữa em sẽ chẳng bao yêu... AnhHôm ấy lại là ngày âm u trước mặt em là anh và cô ấy hứ cái ngày mà .... có lẽ ko bao giờ em quên đi được cố gắng để nước mắt chảy ra nhưng tại sao nước mắt lại chảy ngược vào trong đôi môi cắn bật đến nổi chảy cả máu cổ họng nghẹn ứ trong không khí im lặng một câu hỏi van lên anh chọn em hãy cô ấy, ko chừng chừ gì " song tử " hai tiếng " song tử " lạnh lùng buôn xuống đến lạnh người, lúc ấy tim xử nữ như đã xé toạc ra dù đã biết trước câu trả lời nhưng vậy ngu ngốc đem hết hi vọng, sự tin tưởng thật đa tình, cũng ngay lúc ấy trời bắt đầu mưa, nhưng ngay lúc này nước mắt của xử nữ mới trào ra mưa càng ngày càng nặng hạt nước mắt hoà lẫn vào nhau xử nữ tự hỏi :"sao lúc ấy không khóc để anh có thể thấy mình đâu khổ thế nào, mà mưa mới khóc khóc như vậy thì thật là ... aaaa " thiên yết cứ như vậy mà đi để mặt cô gái mảnh mai yếu ớt khụy gối trước cơ mưa to thế. Hình ảnh của yết mờ dần cũng là lúc xử nữ thấy mơ hồ nhất đâu ốc lân lân rồi đần mất đi ý thức .... em sẽ chẳng. bảo giờ yêu a.n.h .. .bịch…
Tên truyện: Như Hạ, Như Xuân Hệ liệt: TúyTác giả: Len Thể loại: Hiện đại, thanh xuân vườn trường, trọng sinh, 3s, em gái của hung thủ và em trai của nạn nhân. Tình trạng: Đang raGiới thiệu: Chết vì bệnh hiểm nghèo, sống lại vì tình chưa nguôi. Lần cuối trước khi chết, Phong Nhược có gặp một người. Người đó vì cô mà chờ đợi, vì cô mà cãi lại gia đình, vì cô mà phản bội cả anh em.Ánh mắt người đó nhìn cô, vừa đau khổ lại vừa bi thương."Nhược, cuối cùng em vẫn không yêu tôi." Phong Nhược oà khóc, tự trách bản thân mình quá ngu ngốc. Cô lúc nào cũng cảm thấy mình không xứng đáng đón nhận tình yêu của anh, vì anh trai cô là người đã giết cháu trai và có ý định sát hại chị dâu và anh trai của Tần Dương. Thanh xuân em vì anh mà có thêm vui vẻ nhưng thanh xuân của anh có em thì ngày càng tối tăm. Cô muốn được sống, muốn được ở bên cạnh anh đến răng long đầu bạc. Cô muốn sinh con cho anh, muốn nhìn thấy ngôi nhà nhỏ cùng anh và những đứa con đáng yêu của hai người bọn họ. Nhưng thời gian đã không cho phép cô thực hiện nhiều ước mơ như vậy. Chỉ cho cô thời gian để nói lên hết tất cả. "Em nợ anh."Nợ một mùa xuân ấm và một mùa hạ mát. Như Hạ, Như Xuân. Hạ mát, Xuân ấm. Hạ mát vì có gió, xuân ấm vì có ánh dương.…
Câu chuyện là viễn cảnh của một xã hội màu xám, mục nát, khốn khổ. Hiện lên giữa bối cảnh tăm tối đó là hình ảnh hai con người với hai tính cách, hai sinh mạng, đều là những kẻ cô đơn, nhưng chung một niềm tin tưởng, hướng tới cái đẹp, tình cờ họ lại tìm thấy nhau.Trần Niệm, một cô bé có tật nói lắp, luôn trầm lặng, là một học sinh thuộc kiểu không quan tâm ai và không ai quan tâm trong lớp. Cuộc sống của cô mỗi ngày luôn ngập trong sự cô đơn và bí bách. Ước mơ lớn nhất của cuộc đời cô chính là cố gắng thi đậu Đại học, rời khỏi Hi Thành - thành phố hiện tại cô đang sống để đến với Bắc Kinh.Trong thế giới tăm tối mà Trần Niệm đang phải sống ấy, Bắc Dã bỗng xuất hiện, như một bàn tay thô ráp mà dịu dàng, thắp lên ngọn lửa soi sáng tâm hồn đang run rẩy của cô bé.Bắc Dã như là con người đến từ thế giới đối lập hoàn toàn với Trần Niệm - con gái nhà lành, học sinh giỏi, xinh xắn, ngoan hiền. Cậu là thành phần cá biệt trong trường nghề, đầu gấu, bất hảo, tương lai mờ mịt. Những tưởng giữa hai đứa trẻ chẳng có sự tương đồng nào, nhưng không, cuộc sống của hai cô cậu đã giao nhau ở cùng một điểm: họ đều là những đứa trẻ cô đơn.…
Thế giới của cô ngập tràn yêu thương, như khu vườn mùa xuân luôn ươm mầm hy vọng. Đôi mắt trong veo lấp lánh ánh sáng, mỗi nụ cười đều mang theo cả nắng ấm. Cô xinh đẹp, nhiệt thành, tốt bụng, lúc nào cũng tràn đầy sức sống hồn nhiên của tuổi trẻ.Thế giới của anh, ngược lại, là những trận đòn roi hằn sâu từ thuở bé thơ. Đôi mắt anh, lẽ ra phải long lanh như mọi thiếu niên mười sáu tuổi, giờ chỉ còn lại một màu đục ngầu, nặng trĩu những toan lo về miếng ăn, chỗ ở, và đứa em trai bé bỏng mười tuổi. Họ, như hai đường thẳng song song lặng lẽ trôi qua đời nhau. Thế nhưng, vào một đêm gió nổi, khi nỗi thống khổ xé nát lòng anh, cô bất ngờ bước vào. Nhẹ nhàng như một cơn gió sớm, cô mang theo hương thơm của sự sống, len lỏi vào thế giới lạnh lẽo của anh, khẽ khàng vẽ lại những mảng màu tươi sáng lên bức tranh xám xịt đó.Lần đầu tiên trong cuộc đời thống khổ ấy, hiện lên một tia nắng rực rỡ - một tia nắng ấm áp đến lạ lùng, xuất phát từ đôi mắt hạnh mềm mại kia. Ánh mắt ấy không chỉ nhìn thấy vết thương anh che giấu sau lớp vỏ cứng cỏi, mà còn dịu dàng ôm lấy từng góc tối mà chính anh cũng đã buông xuôi.Thể loại: ngược nam, 1x1, thanh xuân vườn trườngCp: Đặng Tiến Long x Trần Minh Nguyệt…
Thanh xuân của em giống như một cơn mưa đầu mùa, lất phất đắm say lòng người, và khi đó em đã vô tư, mơ mộng và sống hết mình.Còn anh.... chính là toàn bộ thanh xuân của em, người em từng tin sẽ yêu em hết cuộc đời. -Hạ Vy-Thanh xuân của anh như một chiếc cầu vồng rực rỡ, được tạo nên sau những cơn mưa đầu mùa, không có mưa sẽ không có cầu vồng.Còn em.... giống như thuốc phiện, dính vào một lần là mãi mãi không dứt ra được, đợi anh, anh sẽ khiến em tin tưởng lần nữa- người con gái mà anh yêu suốt cuộc đời. -Hàm Dương-..............................Họ không phải hai mảnh ghép bù trừ cho nhau, mà họ là những tinh thể sống cộng sinh cộng diệt, dựa dẫm, quấn lấy nhau mãi mãi không xa rời.---------Lời tác giảĐây căn bản là câu chuyện của một đại sắc lang và một tiểu bạch thỏ cố gắng giả trang thành hồ ly nhưng luôn thất bại, cuối cùng bị ăn sạch sẽ.…
Ai nói Rapper không hát tình ca? Chàng ca nhạc sĩ trẻ gặp khủng hoảng trong sự nghiệp, mất niềm tin vào con người, tình yêu thì gặp được cô gái đặc biệt khiến mình muốn yêu thêm lần nữa. Thế nhưng tình yêu còn chưa chớm nở, anh chàng đã phải đối mặt với đứa con trai "từ trên trời rơi xuống" tìm đến. Vốn cho rằng đứa trẻ là kế hoạch bắt vạ của cô nhân tình nào đó đã bị mình bỏ rơi nên thẳng tay xua đuổi, đến khi biết được tên mẹ đứa trẻ cùng bản di chúc đặc biệt thì đã chấp nhận đón nhận đứa con xa lạ của mình, bắt đầu hành trình khiến đứa trẻ nở nụ cười hạnh phúc để nhận được toàn bộ tài sản. Từ đây mở ra câu chuyện tình yêu thanh xuân vườn trường trong quá khứ khiến anh chàng ca nhạc sĩ lần nữa đứng trước lựa chọn sống còn của đời mình.…
Tên truyện:( Xuyên sách) Bạn trai tôi là nam phụ!!Tác giả: Vân YThể loại: xuyên sách,ngôn tình,thanh xuân vườn trường,nam nữ cường,1 vs1Nam/nữ chính: Doãn Mặc Tưởng/Cẩn Lục Kiều Cẩn Lục Kiều vì một lần đọc truyện ngôn tình có nữ phụ tên giống mình mà lại xuyên không. Trong cái rủi có cái may. Khi xuyên,cô có gia đình,có người yêu thương mình thật lòng, được hưởng đãi ngộ mà kiếp trước cô không có. Xem ra,xuyên không cũng không hẳn là xấu.. Cẩn Lục Kiều cố gắng tránh xa nam nữ chủ,bảo vệ người thân của mình. Nhưng ai mà ngờ được tránh nam chủ,cô lại gặp nam phụ. Đã thế còn cùng anh ta lên duyên nữa chứ. Thôi kệ đi,sống yên ổn là được rồi..…
Lạc Thiên từ nhỏ đã bị chính cha ruột mình vứt bỏ ,nhưng nhờ duyên số đưa cậu đến với Thành Hiên một cậu bé có tính cách trầm mặc ít nói ,liệu hai người có thể sống chung hòa thuận với nhau trên một mái nhà hay không?Cha mẹ của Lạc Thiên sẽ hành động như thế nào khi Lạc Thiên quay về nhưng họ đã chăm sóc một đứa trẻ khác thay cậu nhận hết phần ân sủng mà 16 năm qua cậu bị bỏ rơi?Aphal trúc mã của cậu sẽ bảo vệ như thế nào để cậu không phải chịu đựng những áp lực từ gia đình của cậu?...Trích dẫn:Lạc Thiên:Ca~ em có thể ăn thêm một que kem không ạ?٩(◕‿◕)۶ nha~~Thành Hiên:Không thể, em đã ăn một cây rồi nếu ăn thêm sẽ bị đau bụng đó.Ngoan,ngày mai ca sẽ cho em ,được không nào ,tiểu Thiên.Lạc Thiên:Nghe lời ca ạ , ca ca là tốt nhất~~…
Tên truyện: Ngày ấy khi em trở lạiTình trạng: Đang lếtTag: Boylove, học đường, trọng sinh, tình yêu, ngọt, ngược.***Văn ánKhải Nguyên nhớ như in cái hình ảnh đó, khi cậu đứng ở vỉa hè, bên cạnh là dòng người ngược suôi hối hả vội vã cùng những tiếng hét trói tai vang vọng khắp không gian, lên đến tận các tòa nhà cao lớn rồi lại chảy xuống mạnh mẽ vào não bộ. Trước mắt cậu lúc đó là thân thể của một chàng trai trạc tuổi cậu, cả người đều là một màu đỏ lặng im dưới lòng đường nóng rát của mùa hạ, y như một rải lụa chói mắt. Thật không muốn nhìn cảnh tượng đau buồn đó, nhưng Khải Nguyên lại không ngừng dừng lại đôi mắt của mình, vì thân thể kia, chính là cậu.Chết thật rồi, cậu không còn sống nữa, nhưng cậu vẫn ở đây nhìn thấy cảnh bản thân ngã xuống lòng đường, cả người không còn hơi thở, cảnh tượng này thật kinh khủng, dường như có thể tồn tại mãi mãi, nhưng vậy mà mới vừa chợp mắt một cái, cậu đã thấy bản thân ở một nơi khác, nơi cậu chỉ mới còn là một thiếu niên, được một cậu trai khác ôm vào lòng, dỗ dành an ủi, xoa dịu đi tất thảy trái tim.***Chết thì sẽ cảm thấy như thế nào nhỉ? Khải Nguyên đã nghĩ câu hỏi đó mình sẽ chờ rất lâu, rất rất lâu về sau mới có câu trả lời, vậy mà đến năm 22 tuổi cậu đã được cảm nhận nó. Cái thứ đầu tiên ập đến là cơn đau, cũng không biết nơi nào là đau nhất, vì cả cơ thể chỗ nào cũng như vừa bước từ địa ngục lên." Hết rồi, hết thật rồi. "Khải Nguyên đã nghĩ như thế trước khi thiếp đi, ấy vậy mà cậu lại …
Kết thúc ở đâu không có nghĩa là một kết thúc cho một tình yêu đã vỡ. Kết thúc ở đây có nghĩa là một kết thúc lãng mạn đầy mãn nguyện. Câu hỏi đặt ra là "Liệu..." : liệu điều ước của cô học sinh cuối cấp có điểm hồi kết, những mối quan hệ sẽ đi đến đâu, cô có gạt bỏ sự nhút nhát của mình để có thể có được người cô mong nhớ hằng đêm...?…
Giữa quyền lựa và tình yêu? Mười phần thì có chín phần lựa chọn quyền lực...Liệu giây phút cô mong đợi, hắn sẽ lựa chọn bỏ đi quyền lực để hạnh phúc cùng cô? Hay hắn sẽ lựa chọn quyền lực mà dùng tình cảm để đánh đổi...…