Dấu Chấm
…
Trường đại học Yeongjin nằm tách biệt khỏi thành phố, bị rừng già bao phủ và sương mù nuốt chửng mỗi khi đêm xuống. Người ta đồn rằng ký túc xá cũ phía sau khu học viện đã bị niêm phong sau một vụ mất tích tập thể cách đây mười năm nhưng không ai biết chính xác chuyện gì đã xảy ra.Lee Sanghyeok, sinh viên năm cuối, lạnh lùng, lý trí, luôn đứng đầu mọi bảng xếp hạng, chưa từng tin vào ma quỷ. Cho đến khi cậu buộc phải chuyển vào khu ký túc xá bị bỏ hoang ấy... và gặp Choi Hyeonjoon, cậu sinh viên năm hai ồn ào, lạc quan, nhưng lại là người duy nhất nhìn thấy "thứ đó" từ trước.Khi những cái chết bắt đầu lặp lại theo cùng một cách, khi tiếng chuông vang lên lúc 3 giờ sáng, khi gương không còn phản chiếu con người... họ buộc phải cùng nhau lần theo bí mật bị chôn vùi dưới nền trường.Giữa ranh giới sống - chết, thật - ảo, Sanghyeok nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là quỷ dữ... mà là cảm xúc dành cho Hyeonjoon ngày càng vượt khỏi tầm kiểm soát.Nếu đêm đó không có lối về...Anh vẫn sẽ nắm tay em chứ?…
"Tình đầu là người mình crush đầu tiên hay là người đầu tiên mà mình hẹn hò."…
nghe bảo diễn viên choi hyeonjoon rất thân với rapper lee sanghyeok à ? hình như nhầm lẫn rồi.…
nhăng nhăng bạn cùng nhà dễ thương thế?…
ánh mắt của công tước lee có thể thiêu đốt em từ trong ra ngoài. [regency abo au]…
❛ nơi bình phẩm giới thiệu về các tác phẩm trong bầu trời tín ngưỡng chanrose ❜…
Hình như tôi nghe được tiếng lòng của crush…
giữa người với người liệu có bao nhiêu tương tự, bao nhiêu khác biệt?lee sanghyeok x choi hyeonjun…
cẩn thận đấy! bạn của tao toàn là lũ vô học thôi.…
giữ cho thế giới ổn định là công việc của họ - giữ được nhau thì (có lẽ là) không.written by @minidoran…
Tất cả đều là trí tượng tượng, không có thật, không có thật, không có thật.…
viết cho những ngày còn có nhau của anh mèo đen và em chít bél…
dance with me in the moonlightand even when the moon fades.…
đâu ai chuẩn bị cho sự chia ly, em hay anh đều vậy.lee sanghyeok x choi hyeonjun…
đớn đau ấy là dành cho ai?…
Mọi thứ loăng quăng chả vào đâu lúc vui lúc buồn dập dềnh vô định. có lẽ đây cũng chính là cảm giác của mọi đứa tuổi đôi mươi hay chỉ mình tôi. hoạ chăng ai biết ?????? Đây là nhật kí mình viết sau này mình muốn đọc lại hi vọng mình sẽ duy trì thói quen này thật lâu. Nhật kí là thứ mà mọi người cất giữ thật kĩ nhưng mình muốn những người vô tình và con cháu và cx chính là mình sau này có thể nhìn thấy ngô nghê tuổi trẻ. Sẽ thật tuyệt nếu bạn biết h này năm ngoái bạn đang làm j phải ko nào mặc dù đơn giản chỉ là ăn ngủ game giúp bố sửa cái vòi nước và cả nhà ăn cơm cùng nhau hehe!…
Written by: Cẩn Du"Nếu có một ngày ta được bên cạnh nhau."…