Em đi rồi !! Liệu anh sẽ tìm em chứ
đọc rồi biết ~~~~…
đọc rồi biết ~~~~…
Tác giả : Hi Đại Tiểu Thư Văn án :Lần đầu gặp nhau trước thánh giá, Nhạc Hoành là quý nữ của Tĩnh Quốc Công phủ, tài cung tên làm nao lòng người. Còn y, chỉ là một người bình thường may mắn được chiêm ngưỡng phong thái uy nghi của nàng.Khi gặp lại, Nhạc Hoành nước mất nhà tan, lòng đầy thù hận. Còn y, quyền cao chức trọng, lòng đầy vui mừng.Ta báo thù cho nàng, nàng trao trái tim cho ta, được không?…
Chỉ là những cái m thấy hay thui, ta cop từ nhiều nguồn, mà ta hay quên nguồn nên nguồn nào thấy của mình có thể cmt để ta ghi vào ạCảm ơn các nguồn ta đã cop ❤️❤️❤️❤️…
Chợ sớm hôm ấy đông hơn thường lệ. Từ tờ mờ sáng, Liên Y đã bày ra vài chiếc khăn tay thêu bằng chỉ ngũ sắc. Nắng đầu ngày rọi qua mái lá, hắt lên những sợi chỉ óng ánh như phủ một lớp sương mỏng. Nàng ngồi bên góc chợ cũ, dáng người gầy guộc, đôi mắt sáng chăm chú dõi theo từng bước chân khách qua đường.Một bóng người cao lớn dừng lại trước sạp nhỏ. Áo xanh giản dị, nhưng từ cốt cách đã toát ra khí chất bất phàm. Liên Y thoáng ngẩng đầu, tim khẽ dừng một nhịp, rồi vội vàng cúi xuống như thể sợ ánh mắt kia chạm phải mình.Người ấy nhặt lên một chiếc khăn, đưa ra ánh sáng. Hoa văn "mai ẩn trong tuyết" hiện rõ từng đường kim mũi chỉ, tinh tế đến mức khó tin được do một cô thôn nữ nghèo khó tạo ra."Cô nương, đây là do tự tay nàng thêu sao?" - giọng nam trầm thấp, vang lên như lẫn cùng tiếng gió.Liên Y khẽ gật đầu, bàn tay vân vê mép áo. Nàng chưa kịp mở lời thì cơn gió bất chợt ùa qua, cuốn chiếc khăn khỏi tay vị khách, thả xoay vòng trong không trung rồi rơi xuống dòng suối nhỏ cạnh chợ.…
Đam mỹ tiểu thuyết, mạt thế, chủng điền, dị năng, tuỳ thân không gian, thăng cấpVăn án:Triệu Bình Thường giống hệt cái tên mà cha mẹ hắn đặt, là một người cực kì bình thường. Bỗng một ngày con mèo vàng nhà y chết, từ đấy y luôn mơ thấy ác mộng. Tai nạn giáng xuống, xuất hiện một loại virut kì lạ, người ăn thịt người, động thực vật biến dị, lòng người độc ác. Trên đường chạy nạn Triệu Bình thường vô tình cứu được Tạ Lan từ đây cùng nhau đánh quái, thăng cấp.…
Đọc sẽ biết 😈😈😈…
2 mọi người.Hôm nay mều chính thức sẽ đăng mẩu chuyện nhỏ này cho các chế xem nha.Thực sự thì cái fic này cx gọi là xàm xí đú ý mà nên Mều cx ko có quan tâm mấy đến số lượng người đọc đâu. Nhưng mà đã vô đây rồi thì cố gắng mà đu đi nha mấy thím!Yêu mấy thím😚…
Mạt Viễn sau khi chết bị hố cha hệ thống quấn thân, kiếp đầu để lại quá nhiều hối hận cùng yêu thương cố gắng hoàn thành 9 kiếp còn lại đổi lấy 1 lần trở về.Tình nguyện bỏ qua trả thù cuối màn hung thủ đổi lấy 1 lần trọng sinh yêu ngươi sủng ngươi đời đời kiếp kiếpP/s: Chuyện tự sáng tác có dựa trên vô số truyện đã đọc chỉ đơn giản là mình muốn sủng sủng sủng theo kiểu của mình thôi.Viết để tự thỏa mãn bản thân nên ai k may lọt hố mà k thích xin rời đi k ném đá nhé><…
vl t muốn xoá truyện mà quên mk =))))…
Văn ánĐích nữ phủ Anh Quốc công xinh đẹp khuynh thành, vốn dĩ là đóa hoa kiêu sa vạn người ngưỡng vọng. Nhưng sau một đêm, gia tộc sa sút, phụ thân bị cuốn vào vụ án mưu phản. Để bảo toàn tính mạng, Vệ Xu Dao buộc phải bước vào Đông Cung."Xin điện hạ thương xót..."Thiếu nữ quỳ gối dưới bậc thềm, thân ảnh mảnh mai, hàng mi dài khẽ run rẩy dưới làn nước mắt. Nam nhân chỉ nhàn nhạt liếc mắt một cái, giọng điệu chậm rãi mà vô tình: "Muốn bổn cung che chở ngươi? Vậy phải xem... ngươi có gì để đánh đổi."Nghe vậy, Vệ Xu Dao ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt đen thẳm quen thuộc.Nàng kinh hoảng nhận ra- Tiểu người câm từng bị nàng trêu đùa trong lòng bàn tay, nay đã trở thành người mà nàng không thể đắc tội. Thuở nhỏ, Tạ Minh Dực lưu lạc bên ngoài, bị khinh rẻ, bị giày xéo, sống trong bóng tối. Chỉ có thiên kim nhà họ Vệ từng dịu dàng quan tâm, mang đến cho hắn một tia ấm áp hiếm hoi. Người đời ca tụng Thái Tử ôn nhu nho nhã, ngày sau tất sẽ là minh quân. Nhưng chỉ có những kẻ trong Đông Cung mới biết, khi đêm xuống, vị Thái Tử ấy hoàn toàn khác-lạnh lùng, nguy hiểm, tàn nhẫn. Mà người duy nhất từng khiến hắn dao động lại nhẫn tâm quay lưng bỏ đi, không chút lưu luyến. Mãi đến khi hắn sắp đăng cơ, có kẻ hao hết tâm tư, dâng nàng trở về bên cạnh hắn.Mỹ nhân như ngọc, dịu dàng mềm mại, run rẩy lùi về phía sau, trong mắt tràn đầy kinh sợ. Nam nhân lười biếng nâng một lọn tóc đen của nàng, khẽ nghiêng người, giọng nói trầm thấp ghé sát bên tai:"Từ nay về sau, ngày ngày đêm đêm, trong mắt nàng chỉ có thể có ta…
Có những điều không thể buông, nên ta học cách mang theo.Mỗi mẩu chuyện ở đây là một đoạn dừng nhỏ -cho những người vẫn đang đi tiếp trong im lặng.…
Truyện tranh về tâm linh…
[...]Anh ấy là thiên sứ với đôi cánh trắng không nhiễm bụi trần, hắn muốn bẻ gãy đôi cánh ấy, để máu tươi của anh nhuộm đỏ cơ thể hắn. Nhanh thôi, hắn sẽ giết sạch lũ sâu bọ ngoài kia, và rồi hắn sẽ giam anh lại, anh sẽ như chú mèo nhỏ khép mình bên cạnh hắn, không màng đến thế giới ngoài kia, anh chỉ còn hắn. Hắn yêu anh, yêu đến điên dại. [...]…
Tác giả: Báo Nhỏ Cầu DưaThể loại: Hệ thống, xuyên nhanh, nữ phụ, ngôn tình, sảng văn, 1v1Nhân vật chính: Chiêu Diêu, Thẩm Khanh-------------------------------- ° Văn án:Ta là một công dân tốt, đang mang tâm trạng vui sướng vừa đỗ trường Đại học như ý về nhà thì gặp tai nạn giao thông, sau đó còn bị một hệ thống bắt cóc đi làm đủ loại nhiệm vụ. Thực không ngờ tới thứ như hệ thống cũng có đồng nghiệp...."Nương tử, chúng ta đã thành thân hơn một tháng rồi đó, nàng để ý ta chút đi.""Để ý cái gì, để yên bổn cô nương tập trung làm nhiệm vụ."..."Tiểu Diêu~""Sao trán chàng lại sưng to thế kia? Đám công tử đó lại bắt nạt chàng phải không? Mau đưa ta đi giáo huấn bọn chúng!"......Truyện tác giả tự sáng tác 100%, yêu cầu không bê đi nơi khác mà không hỏi.Báo mới viết truyện nên sẽ có những chỗ kiến thức thiếu sót, câu cú lủng củng, dùng từ không hợp lí, mong mọi người góp ý nhiệt tình và văn minh để tác giả cải thiện ạ.Cuối cùng, các chi tiết trong truyện đều là tác giả xàm xí, nhận hoa không nhận gạch.Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhaaaaaa.…