Thơ
Nay fb xóa ghi chú làm mình chợt nghĩ liệu một ngày nào đó mất fb mất thì muốn đọc lại thơ mình từng viết thì tìm đâu…
Cô và anh đã từng là một cặp vợ chồng rất hạnh phúc tưởng chừng như chẳng có gì có thể chia cắt họ nhưng ông trời thật trớ trêu từng chuyện buồn cứ rơi vào vợ chồng họ muốn biết chuyện gì xem truyện đi(^3^) nào ~…
Với những trang cá cược khác thì việc đăng ký tài khoản cũng mất khá nhiều thời gian và yêu cầu bạn nhập khá nhiều thông tin gây ra khá nhiều phiền phức và đôi khi là khó khăn để tham gia. Tại Letou khi đăng ký tài khoản chỉ yêu cầu bạn nhập 3 thông tin vô cùng đơn giản và chỉ mất của bạn chưa đến 30s, hãy cùng tìm hiểu dưới đây:…
không có…
Truyện về tình cảm đơn phương của nữ 9 dành cho n8 rồi đến n9, nhưng mỗi lần thương là lần đau, người thu người hạ..Cuối cùng không thể hạnh phúc..…
Tâm tư của một con người hoang tưởng , lý do gì kiến cô ấy đi tới con đường này???…
một người iodo bị súc phạm …
Đọc ik r bt nhí, Ahihi…
Chiến tranh mang đến bao thương vong, gác lại chuyện tình đôi lứa, trai tráng cùng nhau chung sức giành lại hòa bình cho đất nước, sự hi sinh, mất mác là điều không thể tránh khỏi, giữa chốn binh đao loạn lạc cậu trai trẻ tuổi đôi mươi lựa chọn bảo vệ nụ cười của cậu trai khác lấy tình yêu cả hai làm niềm tin gắng gượng chiến đấu mang lại bình yên cho dân tộc.…
Câu nói yêu thích nhất của tôi: Sống chậm lại, nghĩ khác đi, yêu thương nhiều hơn!…
Gặp em vào một mùa hè, đầy nắng, gió và nụ cười của em…
Cái éo gì cũng có…
Vào một buổi sáng xấu trời, Thảo Nguyên đang lén lén lút lút ôm cặp đi vòng qua cửa sau trèo tường. Đen đủi làm sao hôm đó sao đỏ trực cổng rất đông, nếu bị phát hiện thì đó sẽ là lần thứ n trong tháng cô bị phạt đi học muộn rồi.Đang hăng say trèo tường thì cô đụng mặt hot boy trường Phạm Hoàng Huy.Lúc ấy anh ta doạ cô một phen hú hồn hú vía, đến mức cô có cái nhìn khác về anh hot boy siêu nổi tiếng này.Đến cuối tiết một, tiếng loa từ nhà phát thanh của trường vang lên một giọng nam trầm ấm."Bé Trần Diệp Thảo Nguyên học lớp 10A2, sáng nay bé có đánh rơi bài kiểm tra 0 điểm môn Toán chỗ anh, muốn lấy lại thì qua lớp 11A1 gặp anh Phạm Hoàng Huy nhận lại nhé""..."Nghe được như vậy chắc là mọi người đều dấy lên sự tò mò đúng không?…
ugh, định điên vì tình tới bao giờ đâymột đoạn tình cảm ngu dốt của tôi, hỗn loạn, mê muộià quên, cre ảnh bìa là Pinterest nhaaaaaa…
Trời nắng, len qua tán cây , rọi thẳng vào biển số lớp 12D...Biển số lớp - 12D..bảng tên lớp đã bị nhìu đứa kết thêm chữ "Ê" vào sau chữ"D" --> 12DÊLâm vác cái cặp nặng trịch vào , nó quăng cặp lên ghế rồi úp mặt xuống bàn mà ngáy như sấm...[Lâm - siu sao bóng rổ của khối !]...UI!...Lâm quát lên khi ai đó cú một cái thật mạnh vào đầu nó -" Thèng nèo mà láo zậy ! hok thấy tao đang "angiấc" hở? "- Tao nè ! đc hok? - Thằng Hải đứng chễnh chệ trước mặt Lâm...Lâm cười xoà...*gãi đầu*...-" à há ! "dê trưởng" zô sớm thế !Cách gọi của Lâm khiến Hải cũng cười..đẩy gọng kính..[ Hải - lớp trưởng của lớp 12Dê(12D)...đc lũ "dân đen" trong lớp đặt biệt danh là Dê trưởng !]Hai thằng đang 8 chuyện vụ bóng hômtrước thì một bàn tay xoè ra trước mặt Lâm...Giọng Hà vang lên -" Lâm ! đóng tiền quĩ ! nhanh! lần này hok nợ nần ghi sổ gì nữa nhá !"Lâm gãi đầu -" Kìa dê quĩ !Làm khó Lâm quá ! đã nói để năm sau đóng luôn một lần mà !"Hà đẩy gọng kính , nhăn mặt.....[ Hà - Thủ quĩ của lớp "Dê"..đc gọi tắt là Dê…
"Em tin trên đời có vận mệnh không?""Vận mệnh? Thế nào gọi là định mệnh?""Hmmm, định mệnh là khi hai con người xa lạ gặp nhau và yêu nhau.""Ví dụ như?""Như là... hai con người ấy vốn chẳng liên quan gì đến nhau, vậy mà vận mệnh lại buộc họ lại với nhau, gặp nhau mười kiếp, yêu nhau mười kiếp và chờ nhau mười kiếp.""Vậy, sau mười kiếp họ có đến được với nhau không?""Hmmm, họ..."...Khúc Y Nguyệt ngồi trên sân thượng, hai chân đung đưa, ánh mắt nhìn xa xăm.Bỗng, một người đàn ông xuất hiện sau lưng cô, trên tay còn cầm theo đóa hoa hồng đỏ rực. Anh ấy ngồi xuống chỗ trống bên cạnh, chìa đóa hoa trước mặt cô: "Tặng em."Khúc Y Nguyệt mỉm cười, đưa tay nhận lấy, hỏi: "Vì sao tặng em?""Vì em và nó giống nhau." Người đàn ông trả lời mà không bận tâm suy nghĩ."Giống thế nào?" Khúc Y Nguyệt nghiêng đầu, chờ đợi đáp án từ người đàn ông."Em và hoa đều xinh đẹp."Khúc Y Nguyệt cười thành tiếng: "Không ngờ anh cũng rất biết cách nói chuyện.""Anh chỉ biết cách nói chuyện với mình em thôi." Người đàn ông dừng lại vài giây, sau đó cất giọng trầm trầm: "Y Nguyệt, phải nhớ luôn luôn phải mỉm cười, khi em cười lên rất xinh đẹp, cho dù ở đâu anh cũng luôn nhìn thấy."Khúc Y Nguyệt cúi đầu, khoảnh khắc ngẩn lên xung quanh cô trống rỗng. Không có hoa, chẳng có anh, thứ trò chuyện với cô chỉ có không khí.Cô nhìn lên bầu trời xanh thẳm, mỉm cười: "Em nghe lời rồi, nếu anh nhìn thấy... anh trở về được không?"Nơi đăng full: https://enovel.vn/cho-nhau-muoi-kiep.15748/…