Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đêm mưa, Dương Châu Tiết gia chịu khổ diệt môn. Tiểu nữ nhi Tiết Chỉ Lan may mắn chạy thoát sau, nữ giả nam trang, lên Thiếu Lâm khổ tu võ công. Mười năm sau, Tiết Chỉ Lan học thành rời núi, sửa tên Tiết Hạo Nhiên, bắt đầu rồi nàng giang hồ hành trình.Tag: Giang hồ ân oán, Duyên trời tác hợp, Nữ giả nam trangTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Tiết Hạo Nhiên ( Tiết Chỉ Lan ) ┃ vai phụ: Sở Di Huyên, Tô Nhược Yên, Đàm Tuyết Oánh, Diệp Uyển Linh ┃ cái khác: GL, Vân Thủy GianMột câu tóm tắt: Giang hồ nhi nữ, phong vân quỷ quyệt…
Một Hạ Diếp Thần giả vờ yếu đuối trước mặt Ứng Tử Sương, một Hạ Diếp Thần xử lý người không thấy máu, là kẻ lạnh lùng quyết đoán trên thương trường không một ai dám đến gần. Khi thân phận làm em trai hàng xóm , Hạ Diếp Thần chẳng khác nào con mèo vô hại, người khác tưởng hắn dễ chọc, nhưng khi mặt tối dần hạ xuống, bấy giờ Tử Thần mới xuất hiện, Hạ Diếp Thần đạp mạnh vào ba sườn của người nằm dưới đất, khẽ nhếch mép cười:" nói cho tao biết, muốn mộ của mày đặt ở chỗ nào?". Thể loại: Hiện đại, thanh mai trúc mã, tổng tài, siêu sủng, HE. Tác giả: Di Hoàn Nguyệt…
Thằng Phú chạy trước, tay vung vẩy cái nón lá đã thủng chóp, rách bên mép, vừa chạy vừa quạt cho mát như thể trời đang đốt lửa dưới chân. Đôi dép nó dính bùn, mỗi bước chạy là một tiếng "chụt chụt" nghe vui tai mà phát mệt.Tôi chạy theo sau, thở phì phò, vừa né mấy giọt bùn nó văng lại, vừa cố không để khoảng cách xa thêm. Mặt trời xiên qua lưng nó làm cái bóng kéo dài ngoằn ngoèo trên đường đất đỏ. Có lúc tôi tưởng sắp bắt kịp, nhưng nó lại chạy vọt lên như biết tôi sắp rờ tới.Tôi chẳng biết nó định chạy tới đâu. Nhưng tôi biết chắc mình không muốn lạc nó giữa buổi chiều này.Môi tôi bỗng mấp máy - Phú... chờ Thanh với...…
Từ Ngọc lần đầu xuyên không, trớ trêu thế nào lại xuyên vào tiểu thuyết đam mỹ cmn rồi.Người ta xuyên qua ít nhất cũng phải là nhân vật chính, đẹp trai lai láng, có vợ đẹp con ngoan, sự nghiệp thăng tiến như diều gặp gió.Còn hắn á, hắn "may mắn" làm tra công phong lưu, hư hỏng rồi. Không những đắc tội bé thụ Lục Từ dẫn đến nửa đời sau bị Phó Ngưng bón ngập hành, phế đi hai chân trở thành người tàn tật. Mà còn có " diễm phúc" trở thành một kẻ thối rách áo ôm, sống còn không bằng ăn mày.Ta vẫn còn trẻ, còn nhiều điều muốn làm, muốn đi du lịch healing khắp nơi. Và quan trọng nhất ta vẫn muốn sống.Biết trước cốt truyện, nắm trong tay thiên cơ có thể xoay chuyển cục diện. Nhân lúc ta còn chưa đắc tội Lục Từ, thì không bằng ôm chân hắn hưởng ké "hào quang nhân vật chính" chẳng phải là được rồi sao.Kẻ ngu muốn chết mới sống quang minh chính đại, còn ta sống hèn mọn cũng chẳng sao.Vậy là ta liền bắt đầu kế hoạch sống còn liếm cẩu mọi nơi cho hắn. Hắn không có nhà ở, ta dứt khoát dắt hắn về nhà nuôi bao ăn, bao mặc.Hắn muốn ở bên cạnh ta, ta liền trói hắn kè kè bên mình 24/7 không một ngày rời. Hắn học không được tốt, ta dù gì cũng là học bá xếp thứ hai toàn trường đều mỗi tối cùng hắn học đánh vần. Hắn luôn làm nũng với ta, mồm mép hắn đặc biệt dẻo quẹo nha.Một tiếng ca ca, hai tiếng ca ca ta nghe đến sắp siêu lòng rồi đây. 𓇼𓆉 𓆜 𓆢…
♉️Tác giả: Hoả Nguyệt La Di❤️🔥Thể loại: đam Mỹ, mạt thế, xuyên việt, dị năng, song hướng yêu thầm, tình hữu độc chung, cường cường, thăng cấp lưu, song tính ẩn, sinh tử, vả mặt, ngược cẩu độc thân, HE.❓Số chương: chưa biết ( không dài đâu :))))💖Văn án: Đã qua 30 năm kể từ khi virus zombie xuất hiện, con người từ lúc bối rối ban đầu trở tay không kịp đã dần trở nên mạnh mẽ hơn nhờ sự xuất hiện của một loại sức mạnh siêu nhiên, hiện tại được gọi là dị năng. Mặc dù dân số toàn thế giới chỉ bằng 1/7 ban đầu nhưng con người vẫn ngoan cường chống chọi và quyết tâm tiêu diệt hết zombie...Mạc Chi:... * đập bàn* Cái b***** gì thế này? Cậu chỉ đơn giản là muốn trải nghiệm cảm giác ở thời mạt thế, thế quái nào bây giờ lại xuyên luôn vào!?Cái game" Mạt thế Vương Giả" chết tiệt!Nhà sản xuất game chết tiệt!Mấy tên tiếp thị sản phẩm chết tiệt!An toàn ở đâu cơ chứ? Ông đây còn không phải nạn nhân đây sao? Bị giật điện lúc chơi game thực tế ảo liền xuyên? Trần đời chưa thấy ai oan ức như ông đây! Quá vô lý , quá mất mặt, quá...Wait a mi-nút...Xuyên rồi, xuyên...Này có nghĩa là: TUI ĐƯỢC GẶP TRỰC TIẾP NAM THẦN RỒI?!!Ờm thôi thì cũng được( nhếch mép). ------------:))-----------❌❌❌Lôi: sinh tử!!!!! Tác giả thích thiết lập này. Ai không thích quay xe gấp. Không chửi nhé.❌❌❌💘CP: Tạ Thời( mặt ngoài trầm ổn, nội tâm điên cuồng, thích mặt lạnh, mạnh mẽ chỉ huy công)x Mạc Chi( khẩu xà tâm "hướng thiện", chanh tinh, điên cuồng chiếm hữu cường thụ).❤️🩹 Đôi lời: Tui tay mới cũng có viết…
Chân sóng vốn mềm mại cứ chầm chậm tiến vào bờ như một cảm xúc đến nhưng không ồ ạt. Sương mờ thì nhẹ, mong manh và chẳng cách nào nắm giữ. Chúng... đều mang tới gam màu của những điều chưa đặt tên. Giữa hai thứ ấy có khi chỉ là một cái "chạm" lưng chừng - ở giữa hai thế giới có và không, gần và xa, ở lại hay rời đi, nắm lấy hay buông ra.Sương mù buổi sáng phủ xuống mặt biển, khiến mọi thứ đều hiện diện nhưng chẳng rõ ràng. Ta nhìn thấy được, nhưng không thật sự biết nó sẽ dẫn về đâu, tựa một mối quan hệ gần như nắm được nhưng lại chưa từng trọn vẹn.Trong lớp sương đó, những con sóng vẫn đều đặn vỗ vào mép bờ rồi rút ra xa. Có khi, chúng đến rất gần, tưởng như ở lại, rồi cứ thế lùi ra, lập đi lập lại như một thói quen khó rời. Cảm giác giống như ai đó luôn bước đến điểm mà ta tưởng sắp rõ ràng... rồi lại tan vào mờ ảo trước khi kịp nói điều gì chắc chắn.Và chính ở nơi chân sóng chạm sương mờ, điều đẹp nhất, nhưng cũng day dứt nhất xuất hiện: có cảm xúc, có rung động, có khoảnh khắc, nhưng chẳng bao giờ đủ mạnh mẽ để gọi tên.'Chỉ là... những dòng tin nhắn... giữa hai người 'dưng'. ... ngày ấy, nơi này, hai người... và một câu chuyện cũ... tựa như vòng lặp chẳng có hồi kết?Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…
Thể loại: Tất tần tật Số chương: Nhiều Link Full: http://vietwriter.com/threads/cau-chuyen-nho-trong-ngon-tinh.266/ Sưu tầm những câu chuyện trong ngôn tình Tất cả các bài đều là do mình sưu tầm từ các phương tiện --------------------------------- Facebook: https://www.facebook.com/diendanvietwriter Ola me: @lion.geirmi Các trang mạng: http://vietwriter.com Khi cop đi post nơi khác các bạn nhớ ghi nguồn Không chỉnh sửa các bài viết cũng như tựa đề hay tên tác giả có trong bài Các bạn muốn đọc nhiều hơn nữa thì bấm link full nhé #Nguồn: vietwriter.com…
Victor rất ngại giao tiếp, nên nói năng có phần không tốt, bù lại khi nhắn tin lại thuần thục, còn trả lời rất nhanh nữa. Vì thời cấp 2 để lại nỗi ám ảnh về giao tiếp, cậu không muốn kết giao, tất cả những tâm tư, những câu chuyện đều được viết dưới một cuốn nhật ký. Ấy thế mà không ngờ cấp 3 thật khác, Không phải trường nam sinh nhưng bọn họ đều tự mình bẻ cong, nữ sinh không kiếm bạn đời lại vui vẻ chụp đôi nam nam ôm nhau thắm thiết."Nói dối! Tôi là nữ có bạn trai rồi!"Eda nói, còn ôm bạn trai là Emil như khẳng định thêm. Victor gật đầu không cãi, phụ nữ nào có sai."Nói dối thật chứ chẳng đùa, tôi vẫn thẳng như cây thước đây"Naib tự tin nói, Victor thở dài, ngoài kia có bán cây thước kẻ dẻo, hôm nào rảnh liền mua tặng cho."Tôi nam nữ đều được, chỉ cần đối phương có tiền"Norton liếm mép, Victor đắc ý đoán ngay ông thầy dạy sinh."Chậc, đúng là hám tiền" Patrica nói, Victor lườm chị ta, rõ ràng chị vì không biết kinh doanh nên đang có ý đồ với Fiona sao?---Thể loại: hiện đại, comedy, School life,...Cp: NaibEli, LuchiNor, PatriFio, CarlJos, AntAnd, Lued, v...vTruyện viết nhằm giải trí là chính, Victor không nằm trong cp vì tác giả iu Victor :3Truyện được viết tại Wattpad nên hãy đọc tại watt để thả sao thể hiện tình iu dành cho tác giả nhen '∇')))…
Từ nhỏ, Triệu Ly Nùng đã được cha mẹ đặt nhiều kỳ vọng: Ly Nùng, con phải đi ra bên ngoài! Đừng giống như cha mẹ sống cả đời ở trong đồng ruộng.Triệu Ly Nùng đã làm được điều đó, cô học nhảy lớp và được nhận vào một trường đại học hàng đầu của một thành phố lớn. Mọi người trong làng đều giơ ngón tay cái lên khen ngợi cô là thiên tài.Kết quả là... Triệu Ly Nùng được chuyển đến trường Đại học Nông nghiệp.Không thể không đi học nên cô đành thu dọn hành lý, đi đến thành phố sầm uất dưới con mắt hâm mộ của người dân trong làng, lao đầu vào làm việc ở đồng ruộng vùng ngoại ô.Khoảng thời gian này kéo dài tận bảy năm!Triệu Ly Nùng đã quyết định, ngay sau khi tốt nghiệp cô sẽ thay đổi nghề nghiệp. Kết quả là gần đến ngày tốt nghiệp, khu thí nghiệm của cô bị phá hủy, không thể thu thập được số liệu thí nghiệm nên cô phải trì hoãn tốt nghiệp.! ! !Đêm hôm đó, Triệu Ly Nùng mượn rượu tiêu sầu, đứng lung lay trên mép đường bờ ruộng, chỉ lên trời mắng to ba tiếng, sau đó ngã xuống, khi tỉnh dậy thì đã là tận thế.Cô, Triệu Ly Nùng, có một thân phận mới - sinh viên năm nhất tại Căn cứ Nông học số 9.…
"Từ thuở xa xưa, toàn bộ Thiên Giới đã được cho biết và tôn thờ một vị "Thần". Ngài quyền năng, là đấng tối cao, kẻ tạo ra toàn cõi vụ trụ và người có thể dễ dàng thay đổi bất cứ thứ gì theo ý muốn của mình.""Ngài còn là vị Thần tự do tự tại, đi lang thang khắp cõi vụ trũ. Vô tình được loài người từ lúc hàng ngàn năm trước biết đến và được ghi lại một cách chi tiết ở trong một quyển sách cổ xưa. Quyển sách mà chỉ có người hoàng tộc mới có thể có quyền đọc được nó và còn là báu vật quý giá của Thiên Giới. Cũng là vật báu được bảo vệ nghiêm ngặt đến mức, trừ hoàng đế và các hoàng tử. Không ai có thể đem nó khỏi vùng cấm của hoàng gia trên Thiên Giới.""Erita.""Đó là cái tên độc nhất vô nhị mà Thiên Giới đã tôn kính cầu xin trân thành đặt cho ngài. Cái tên cao quý bất khả xâm phạm, chỉ duy nhất mình ngài có thể sở hữu.""Là vị Thần chúng Thiên Nhân Giới điên cuồng tôn thờ, như những con chiên sùng đạo và chỉ e tội danh mà ngài không hề phạm phải, tàn nhẫn sỉ nhục ngài. Tàn nhẫn đẩy ngài xuống Hạ Giới, cái nơi rác rưỡi chúng kinh tởm và khinh thường nhất."____Thể Loại: Np, Boylove, 1x???, Harem, OOC, Buff, Đánh nhau, Chửi Thề, r18, Trôn Có Lài, Mang Thai, Sinh Con, Phi Logic, Ảo Ma Canada, HE, Hài, Ngược, Sủng, Ngọt, Fanfic...v.v..vTrong truyện chỉ có allRudo, only allRudo. Không ship thêm bất cứ cp nào khác.Các nhân vật và Gachiakuta thuộc về má Kei, không phải thuộc về tác giả. Nhưng số phận của các nhân vật trong truyện sẽ ra sao như thế nào là do tác giả toàn quyền quyết định.…
Đây là list những tiểu thuyết và truyện ngôn tình mình đã và đang đọc. Gu của mình là sủng, sạch, ít ngược, HE nên đa số truyện trong đây sẽ thuộc thể loại trên và tất cả đều hoàn, mng khỏi lo nhảy trúng hố chưa lấp.Review mang tính chất chủ quan, nếu bất đồng ý kiến có thể lướt qua và xin hãy cmt lịch sự.…
Hỏa• Portgas D. Ace •Quyền bỗng nhiên một ngày nọ, 'đùng' một phát trở Mafia thực tập sinh trực thuộc Vongola Đệ Cửu, giờ đây lại 'rầm' một cái nữa thành giáo viên là cảm giác như nào? Bạn nhỏ Ace đáp: "Đó là một cái cảm giác gì đó rất déjà vu." Lớp E năm ba Kunugigaoka từng nhiều lần muốn phá nát cái cửa phòng của Asano ra mà bứt đầu ông ta dò hỏi:"Mấy người rốt cuộc nghĩ cái quái gì mà cho cái kẻ mất não này đi dạy chúng tôi hả??" Cái kiểu giáo viên quái gì mà đang dạy giữa chừng lại gục ngang ngủ?? Cái kiểu giáo viên dạy sơ trung năm ba quái gì mà lại lấy nhầm giáo trình cấp một để dạy-- Cái kiểu giáo viên quái gì mà bài học rõ rành rành ở trong sách toán thế kia lại đem sách quốc ngữ ra hỏi bọn họ ở trang nào?? ---Giáo viên quái gì mà đi dạy còn đem cả một đứa trẻ sơ sinh(?) theo kè kè bên người!?----Lớp E đây quả thực là chịu hết nổi cái ngữ này rồi!!Reborn tiên sinh bên đây bình tĩnh uống một ngụm trà nhẹ nhàng xin trả lời: "Online não hay không đều không quan trọng, quan trọng là Dame-Ace có đủ thực lực để ám sát tên bạch tuộc kia." - Vừa nói vừa nả liền hai viên kẹo đồng, một về phía Ace, một về phía Korosensei. Reborn cáu bẳn nhếch mép cười quỷ súc, trong lúc gã đang phải 'khổ sở' kiềm lại đám học trò lên cơn dại sắp cắn nát luôn cả nhà hiệu trưởng cao trung Kunugigaoka thì hai người này còn dám thảnh thơi ăn thịt nướng phủ sốt mayonnaise mix với trà thảo mộc à?._____.Khác: [Tống chủ AC] Từ Hải Tặc Đến Mafia, Giờ Lại Thành Giáo Viên Sơ Trung. Thể loại: BL, ĐN. Cp: ??? × Portgas D Ace.7.10.…
" Tiểu Ri, ngươi có biết trong truyện, thường nói khi Tổng tài có người yêu, tâm tính cư nhiên thay đổi. Hiền dịu hơn, cười nhiều hơn. Đặc biệt không bắt tăng ca , ngươi lại có thời gian xem phim nhiều hơn. Hảo tốt a."Lee Seung Ri ngậm bút suy tư, một lát lại nói " Được, tìm người yêu cho Kwon Tổng để anh em nhân viên công ty sống thoải mái hơn , không cần tăng ca,không cần tăng ca, không cần tăng ca..."...Anh nhếch mép cười , lí do mấy hôm nay bày trò là vậy" Hả? Tìm người yêu cho tôi, Lee Seung Ri vì cái gì em phải làm vậy?" " Chính là nhân viên công ty muốn thấy dáng vẻ tươi cười của Kwon Tổng, hảo đẹp trai." " Vậy tôi cười cho mình em xem được không? Thỏa mãn em, hử?"…
Trước khi ngủ, Sunghoon đã nói rất ít.Cậu ngồi ở mép giường, lưng thẳng, hai tay đặt lên đầu gối, trông giống như học trò đang chuẩn bị đối mặt với buổi khảo vấn hơn là một tân lang trong đêm động phòng. Khi Heeseung chủ động lên tiếng trước, giọng dịu dàng như mọi khi hỏi cậu có mệt không, Sunghoon đã vội vàng lắc đầu, rồi lại chần chừ một chút như đang gom góp dũng khí."Ta...ta biết tỷ," cậu nói, giọng khẽ khàng nhưng chắc chắn, "vốn không phải vì ta mà thành thân. Ta cũng sẽ không làm điều gì thất lễ."Sunghoon cúi đầu, vùng da trắng nõn ở tai nhanh chóng phủ lên sắc hồng nịnh mắt. "Nếu tỷ đã là người Park gia, ta sẽ dốc lòng đối tốt với tỷ, nhất định sẽ không để tỷ chịu thiệt."Heeseung nhớ mình đã mỉm cười khi ấy. Nụ cười được luyện tập suốt nhiều năm, dịu dàng và không chút sơ hở, vừa đủ để khiến người khác an tâm. Hắn gật đầu, nói rằng như vậy là tốt rồi, và rằng hãy cứ để mọi thứ thuận theo tự nhiên thôi.Nhưng khi đèn tắt, Heeseung lại không ngủ ngay được. Hắn quen với những đêm không ngủ.Từ rất sớm, hắn đã học cách nằm yên trong bóng tối, lắng nghe từng tiếng động nhỏ và phân biệt đâu là gió, là bước chân của cung nhân, đâu lại là âm thanh không nên xuất hiện ở nơi này. Đêm nay cũng vậy, chỉ là thay vì bức tường ngột ngạt nơi cung cấm thì bên cạnh hắn là một người trẻ tuổi, thẳng thắn đến gần như ngây thơ, đang ngủ rất say.Heeseung khẽ thở ra một hơi, rồi lần nữa đưa mắt nhìn Sunghoon.Cậu đã lớn rồi.Lớn hơn rất nhiều so với lần đầu tiên họ gặp nhau.…
Mặt Trong Của Bầu Trời - Intus CaeliBuổi sáng ở trường Kính Hà lẽ ra chỉ là một ngày bình thường. Cho đến khi bầu trời nứt ra như mặt kính, tiếng chuông vang sai nhịp, bóng người lệch khỏi chính họ, và hàng nghìn học sinh đồng loạt thức tỉnh những năng lực không nên tồn tại.Giữa ngày tận thế mở đầu ấy, Tạ Mặc nhận ra mình có một năng lực kỳ quặc đến mức bị xem là vô dụng: anh chỉ có thể làm "lệch" mọi thứ một khoảng rất nhỏ, như chỉnh sai một dòng chữ ra khỏi mép trang. Nhưng càng đi sâu vào Dị Thiên Địa, anh càng hiểu thứ mình chạm tới không phải vật thể, mà là đường biên của thực tại.Thế giới này không được xây bằng vật chất hay phép thuật. Nó được xây bằng khái niệm. Mỗi quy luật đều là một lớp chữ vô hình đang giữ mọi thứ đứng yên. Và ở đâu đó ngoài bầu trời, có những tồn tại cổ xưa đang nhìn xuống như thể cả vũ trụ chỉ là một bản thảo chưa hoàn chỉnh.Bên cạnh Tạ Mặc là Ninh Du, cô gái duy nhất khiến anh còn nhớ mình muốn trở thành ai giữa lúc mọi định nghĩa về con người đang dần sụp đổ. Nhưng một dòng chữ bằng chính nét bút của anh đã xuất hiện trong lớp học: Đừng để Ninh Du chết lần nữa.Khi sự thật dần mở ra, Tạ Mặc sẽ phải đối diện với điều đáng sợ nhất: có lẽ anh không chỉ là người bước vào thế giới này. Có lẽ anh là điểm mù của chính nó.…