[Trans-Longfic][Meanie] Fanservice
Title: FanserviceAuthor: seokjinicalTranslator: RanGenre: angst, dramaPairing: MeanieFIC ĐƯỢC DỊCH CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ. VUI LÒNG KHÔNG MANG RA KHỎI BLOG NÀY…
Title: FanserviceAuthor: seokjinicalTranslator: RanGenre: angst, dramaPairing: MeanieFIC ĐƯỢC DỊCH CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ. VUI LÒNG KHÔNG MANG RA KHỎI BLOG NÀY…
Bạn sẽ chẳng phải lo lắng về việc cậu bạn thân dần xa cách mình nếu cậu ấy không có người bạn nào khác ngoài bạn, chỉ bạn mà thôi.…
" Cái gì ?tôi có thai ?"" Đúng vậy, theo như kết quả khám thì có vẻ cậu đang có thai ở tuần thứ 5 rồi" Bác sĩ cố gắng giải thích cho Omega đang hoảng hốt ngồi đó. ------FadelStyle - Sinh tử văn "Mầm Sống - một sự sống mới chớm nở, là hy vọng và tình yêu dù trong hoàn cảnh đau thương, khó khăn."…
Con xin lỗi nếu điều này làm bố mẹ phiền lòng, nhưng đây là cảm giác thực sự của con lúc này. Con không muốn về nhà. Có lẽ vì xa nhà quá lâu mà sợi dây kết nối với ngồi nhà con được sinh ra và lớn lên quá lỏng lẻo chăng? Khi ai cũng háo hức tết về được chăm sóc và được bố mẹ chăm sóc sao con lại thế? Lên xe về nhà con thực sự thấy buồn lắm.Bố mẹ biểu hiện cho con tình thương vừa đủ khi ở nhà. Có lẽ cũng lẽ thường tình tâm lý người lớn tuổi. Nhưng suốt những năm tháng học xa nhà, đôi khi con thấy bản thân bị bỏ rơi, thấy lạc lõng tự thương xót mình. Càng lớn, cảm giác ấy càng mạnh mẽ. Con khôn lớn trưởng thành không có nghĩa con không dễ tổn thương. Đơn giản là cuộc sống xa nhà dạy con phải nuốt nước mắt lại, xù gai nhím ra để bảo vệ cô gái nhỏ vẫn luôn tự ôm lấy mình. Nỗi bất an vì một tương lai bất định, nỗi cô đơn vì một tình yêu đã đi xa không phải lỗi của bất cứ ai khác. Nhưng những cảm xúc ấy, những nỗi hoang hoải ấy khiến con gái bỗng nhận ra mình lạc lối mất rồi.…
PastPresentFuture, who's know?Hãy yêu khi còn có thể, hãy sống như chỉ có 1 ngày để sống. Based on story of my life, enjoy.…
"Giáng Sinh vui vẻ!""...Ừm, Giáng Sinh vui vẻ."────────────Vì quá cay cú chính câu truyện mà tôi viết, tôi nấu chiếc side story này cho Unexpectedly Heartbreaking. Không có đau lòng gì ở đây, chỉ có sự wholesome khi mà mọi người không ngủm củ tỏi (và họ yêu nhau).Not canon btw. Trước khi tôi có thể làm tổn thương mấy người, tôi phải làm tổn thương tôi trước đã.…
You left, but somehow you're still the loudest thought in my quietest moments...…
Tựa gốc: Bất Ái Giang Sơn, Ái "Thái Giám" Tác giả: Tiểu Tiểu Chu Trợ. Thể loại: Cổ trang, Cung đình, 1x1, Cường nhược bá đạo ôn nhu công x thông minh xinh đẹp đế vương thụ, chút ngược, sinh tử, HE. ****Văn Án*****Em thụ là con tướng quân, có mẹ là đệ nhất mỹ nhân được hoàng thượng si mê nên bị hoàng hậu ghen ghét giết cả nhà. Ôm đứa con còn mang tã trên đường chạy trốn, mẹ em liền đem em đến gửi gắm chỗ thái giám tổng quản, may ông này cũng tốt bụng nên đồng ý ôm "của nợ" này về. Em đi theo công công đáng lẽ ko thoát khỏi kiếp bị thiến, nhưng chắc lúc đấy tại kê kê em còn quá nhỏ, tìm cắt cũng hơi khó nên được ổng cho giữ lại mà nuôi =)))Lớn hơn 1 chút thì em gặp đại hoàng tử, chưa đủ thời gian mút xong cây kẹo, 2 bạn nhỏ đã nắm tay nhau thề thề thốt thốt, rằng tương lai nếu thành hoàng đế, anh nhất định sẽ phong em làm hậu :"> Đến tuổi thiếu niên, em được phái tới chỗ anh theo hầu, anh giờ mới biết ẻm là thái giám, đành ngậm ngùi gác lại lời hứa hẹn trước kia. Tuy vậy, những xúc cảm anh đối với em lại chẳng hề phân biệt giới tính, dù đã bị lý trí nhiều lần răn đe nhắc nhở, con tim vẫn bướng bỉnh tai ngơ mắt điếc, đập mạnh thì vẫn cứ đập mạnh, ghen thì vẫn cứ ghen =)))Sau anh đúng là thành hoàng đế, em vì không muốn anh bận tâm nên xin đến phòng bếp làm việc, anh ân chuẩn nhưng cũng ích kỷ không cho phép ai được gặp. Nhìn cảnh em bị ức hiếp, bạn Nhị vương gia nhịn ko được tức quá, bất chấp kháng chỉ lôi ẻm đi luôn. Anh công trong cơn ghen nổ óc cũng nhận ra em quan trọng với mình thế…
Tình yêu bất ngờ đến với một kẻ thờ ơ. Là định mệnh hay sắp đặt? Một cái kết tưởng đẹp nhưng còn sự thật ẩn giấu. Sự thật đó là gì?Love arrived when I least expected it.Was it fate, or something carefully planned?The ending seemed perfect-until the truth began to unfold.And that truth changed everything.…