Con trai ta muốn thao ta
H nhẹ nhàng thôi, đừng mong chờ vào ta :>>…
H nhẹ nhàng thôi, đừng mong chờ vào ta :>>…
Tử Di , Một người con của Trấn Phượng Hoàng Cổ, địa danh nổi tiếng mà mọi người hay gọi là tiên cảnh. Cô 22 tuổi, gia đình buôn bán nhỏ sinh sống qua ngày. Cô mang một vẻ xinh đẹp thoát tục, nhỏ nhắn ,tóc dài, da trắng như bước ra từ tuyện tranh . Vương Tuấn Khải, một nghệ sĩ nổi tiếng quyền lực bật nhất làng giải trí Hoa Ngữ. Anh 28 tuổi, cao ráo, thông minh và mang một vẻ đẹp lạnh lùng đầy ma lực.Định mệnh sắp đặt là khi anh chọn nơi tiên cảnh này để ở lại nghỉ ngơi sau một thời gian dài nhiệt huyết cho công việc. 1 tuần ngắn ngủi nhưng đủ để Anh "vô tình" đem lòng yêu nơi hoang vu êm đềm này và cũng yêu luôn cả nét trong sáng ấm áp của một người con gái. Thế nhưng có lẽ cái "định mệnh" đó đến với anh và cô chỉ vỏn vẹn được 2 năm. Bao nhiêu bi kịch xảy đến khiến cả hai phải xa người mình thương yêu nhất, một khoảng cách xa xôi mà không thể đo được bằng địa lí, không thể đo được bằng không gian và thời gian....…
Thể loại: Boylove, cường công, trước ngược công sau ngược thụ, thụ khiết, ABO...Thuộc tính công/thụ:Dịu dàng, trầm tính B x (trước) hồn nhiên, ham chơi/(sau) thâm tình, chiếm hữu O, thanh mai trúc mã, --------------------Câu chuyện về một B đem lòng thầm yêu thiếu gia của mình. Bởi vì khoảng cách giới tính và gia thế, B chỉ biết lặng im dõi theo và dần dần dùng sự tự ti trôn vùi tình cảm niên thiếu mà không hề hay biết, O từ lâu đã dâng trọn trái tim mình cho anh....--------------------*Báo lôi: Công không khiết, cẩu huyết, hào môn thế gia…
Nếu như ngày ấy ta không gặp nhau, nếu như ngày ấy ta không mắc nợ nhau... Thì có lẽ, mọi chuyện sẽ khác. Em sẽ không phải trải qua nỗi đau đớn, sự tuyệt vọng hay bất kì ánh mắt vô tình nào của anh. Nhưng tại sao ? Tại sao anh lại vô cảm đến vậy ? Chán ghét em đến vậy ? Có phải là do em... không đủ tốt ? Rốt cuộc thì em vẫn chẳng thể có câu trả lời... chẳng thể có hy vọng và động lực... Vậy mà em vẫn rất tin. Tin rằng trong mắt của anh. Em. Thực sự quan trọng...…
Ái tình là gì? Là thứ hạnh phúc hay đau đớn, là ly biệt hay trùng phùng. Là bi thương hay thống khổ? Lưu Khải, ta vẫn đợi huynh dù trầm luân vạn kiếp, đợi đến ngày thiên hoang địa lão, đó là những lời cuối cùng trước khi Vân Nam trút hơi thở cuối kết thúc một kiếp người bi thương....…
Truyện này mình chuyển thể từ truyện tranh nha Nhân vật của Đường Gia Tam Thiế Kí hiệu 🐢🐢…
CHƯƠNG I :Nguyễn Đỗ Ngọc Tường , một cậu học sinh lớp 10 , sống cùng cha từ nhỏ vì mẹ nó mất sớm nên từ khi hiểu chuyện nó đã cố gắng học làm việc nhà , nấu ăn , vvv….. nó luôn nghĩ cuộc sống của nó sẽ cứ như vậy bình thường trôi qua . Cho đến một ngày cha nó nói với nó là ông đang yêu một người phụ nữ và ông cần ý kiến của nó vì ông muốn kết hôn cùng bà ấy , nghe được tin này nó rất vui vì nó luôn muốn cha nó tìm được một người bầu bạn lúc về già , mẹ nó cũng đã mất lâu lắm rồi mà . Nó vui vẻ cổ vũ cha nó tiến tới , nhận được sự chấp thuận của con mình ông rất vui . Một ngày cuối tuần sau khi đã ấn định lễ kết hôn ông dẫn người phụ nữ sắp trở thành mẹ nó về nhà , cô ấy thực sự rất đẹp ,cô trẻ hơn cái tuổi 38 của mình rất nhiều , theo như ấn tượng của nó sau lần gặp đầu thì cô ấy là một người rất hiền , cô nói là cô có một người con trai 18 tuổi hiện đang đi nghỉ hè cùng bạn nên không thể tham dự cuộc gặp mặt này được . Nó cũng chả quan…
*Lưu ý: tất cả nhân vật trừ đứa dẫn truyện trong đây đều thuộc về Omniscent Reader's Viewpoint**BÙM!*quả bóng sắt đó nổ tung, mọi thứ tối đen đi.Cảm giác như người bị xé ra thành mấy mảnh. Nói chung là đau vcl ra.Vậy mà giờ sao tôi lại trên cái tàu điện này?Tôi nhớ là từ trước đến giờ mình có bước lên tàu một lần nào đâu???Bên cạnh tôi là hai người cực quen, hình như hơi giống mấy nhân vật trong Omniscent Reader's Viewpoint mấy bữa nay đọc ấy nhể.Hểeeee????Vậy đây chính là chuyển sinh trong truyền thuyết sao trời?!...Aigoo, cuộc đời đầy đau khổ của tôi...Chúng mày có cần thiết phải đưa đẩy đến có đó không hả trời...?…