[Bác Quân Nhất Tiêu] Đoản Văn - Nhẹ
Vương Nhất Bác x Tiêu ChiếnNhẹ nhàng, đời thườngViết theo cảm xúc…
Vương Nhất Bác x Tiêu ChiếnNhẹ nhàng, đời thườngViết theo cảm xúc…
"Tôi thích em.""Đàn ông với nhau mà cũng yêu được à?"Tôi không tin vào tình yêu sét đánh, đấy là cho đến khi tôi gặp em. Có lẽ em chính là ngoại lệ."Bống này. Tôi vẫn thích em lắm.""Còn em yêu anh."Tôi cứ nghĩ có lẽ chuyện tình đôi ta sẽ là chuyện tình đẹp nhất. Thế nhưng trần đời thì làm gì có thứ được gọi là bình yên..."Cậu là ai thế?""Anh Diệu..."Xin lỗi nhưng mà, trước đó chúng ta từng quen biết nhau sao?"Làm ơn Bống ơi, xin em đừng bỏ anh.""..."Anh nhớ ra rồi Bống ơi nên xin em... đừng bỏ anh lại một mình. ......."Giống quá...""Sao ạ?""Không có gì. Chào em, tên anh là Phạm Anh Duy.""Em là Trần Đăng Dương, nghệ danh của em là Dương Domic. Rất vui được gặp anh."Hôm nay tôi đã gặp một người rất giống em. Cảm xúc tôi lúc đó... vẫn y hệt như ngày đầu tôi và em gặp nhau."Tên ở nhà của em là Bống à?""Vâng ạ. Sao thế anh?"Không phải chỉ là giống nữa đâu, thật sự chính là em rồi. Định mệnh lại một lần nữa đưa hai ta đến với nhau.Liệu tôi và em sẽ tiếp tục có một chuyện tình đẹp hay lại phải chia xa đây...------Warning-----Couple: Trần Đăng Dương( Dương Domic) x Phạm Anh Duy.Không có couple phụ.Thể loại: fanfic, BL.Rating: MLưu ý: Mọi việc trong truyện hoàn toàn không có ngoài đời thật!Xin đừng nhầm lẫn giữa fanfic và đời thực.Sản phẩm chỉ là trí tưởng tượng, vui lòng không đem đi nơi khác.…
- Ở đây, Chimchim bé nhỏ của chúng ta là Công, là Công, là Công nhé! " Đây là những dòng mà anh sẽ chôn giấu thật kĩ, chỉ là viết ra nhưng em sẽ chẳng bao giờ em đọc được! Em phải mạnh mẽ, không được khóc vì anh nhiều nữa, việc gì đến, bắt buộc phải đến, chắc là mai, hoặc mốt, hoặc 1 ngày bình thường nào đó, nhanh thôi! Anh sẽ đi..." Định mệnh sắp đặt cho ta gặp nhau, yêu nhau nhưng không đến được bên nhau và rồi xa nhau... .HE nhé! Đừng lo...…
Trang - 1 cô gái năng động, nhiệt huyết, bước vào ngưỡng cửa lớp 12 cô ấy dần trở nên khép kín và ít nói bởi những suy nghĩ tiêu cực về chính ngoại hình của mình. Khi Trang loay hoay khoác lên mình chiếc áo khoác to, rộng để che đi vòng 1 phát triển, cánh tay to cùng vòng eo bánh mì của mình thì có 1 cậu trai nắm lấy cánh tay cô không ngừng thích thú với lớp mỡ nhỏ nơi cánh tay ấy là mềm mại. Câu chuyện tình đơn phương của cô nàng Chubby cũng bắt đầu từ đây. (Truyện kể theo ngôi thứ nhất, dưới góc nhìn của nhân vật chính)…
mình anh bên những tháng năm âm thầm đổi thay…
"Tình yêu ? Nó như một cuộc chiến vậy ! Sau tất cả chỉ còn lại đống đổ nát......từ tim em "…
"Anh đang làm cái gì" - Jennie hốt hoảng "Cô bị mù à? Tôi và cô ấy đang hôn nhau" - Sehun thản nhiên nói ."Anh là đồ tồi tệ" - Nói rồi Jennie bỏ đi .Và một cuộc tình nữa lại được bắt đầu .…
"Có những người dành cả thanh xuân để nhớ một người. Còn cậu, lại dành cả thanh xuân để được người ấy nhớ lại."Hứa Trạch và Lâm Thu từng là hai người bạn không thể tách rời từ thuở nhỏ. Họ đã cùng nhau hứa rằng dù sau này có ra sao cũng sẽ không quên đối phương. Nhưng biến cố chợt đến, rồi MỐI QUAN HỆ này Là GÌ?…
dẫu cho tình ta đã tàn...…
Chuyện CP Quang Phàm từ một tỷ tỷ bên Trung viết ~ mình đem về trans một phần là muốn thử sức với trans chuyện, một phần là vì đam mê và còn muốn đem những mẩu chuyện hay về với các bạn fans ở Việt Nam Mong mọi người ủng hộ ❤️…
Đây là bản dịch của mình về cuốn sách 《Trưởng thành không phải là hư cấu》 của ba đứa. Mong mọi người sẽ thích. Cảm ơn đã đón xem!!!Hẹn ước mười năm, các cậu không rời, chúng tôi không bỏ🧡🧡🧡…
"i wanna play a game, do you wanna play with me?"…
Truyện này nhảm lắm nếu các bạn không thích thì đừng đọc.Anh ơi, anh có biết đối với em anh là cả thế giới.Là người em yêu nhất và là người quan trọng nhất với em.Là người mà không ai có thể thay thế được đối với em.Em đối với anh rất tốt, vì anh em có thể làm mọi thứ.Vậy sao anh nỡ... đi thích người khác bỏ mặc em.Anh ơi.... em đau lắm.Có vẻ nhạt nhỉ, xin lỗi mọi người nha!…
"Một ngày thu non sông chiến khu vềĐường vang tiếng hát cuốn dòng người..."Ngày Giải phóng Thủ đô, Nam với chiếc mũ nan đính sao vàng, bước từng bước chân vững chãi theo đoàn quân tiến về tiếp quản Hà Nội. Trên tay các anh chiến sĩ là những bó hoa tươi thắm.Dưới bóng cờ đỏ rợp trời, Trung cầm sẵn bó hoa trên tay, ngó theo đoàn quân tìm người chiến sĩ thân thiết, cũng là người anh hằng thích thầm. Đợi đến lúc tim bỗng "thịch" một cái, anh vội vã chạy đến, quàng tay ôm Nam thật chặt như để nói rằng "Cậu đã làm tốt, cảm ơn vì đã luôn đồng hành cùng tôi". Sau đó lại vội vã giúi bó hoa tươi vào tay cậu nhóc, rồi chạy mất.Cứ thế, anh lặng lẽ nhìn theo chiếc xe đưa Nam cùng đồng đội về tiếp quản Nhà tù Hoả Lò, chỉ ngay ngõ phố bên kia thôi. Bóng cậu cứ khuất dần, khuất dần...Chính ngày ấy đã thực sự mở ra một trang sử mới cho đất nước!---------------------------------------Một câu chuyện tình cảm nhẹ nhàng và chậm rãi trong thời chiến...…
"Đêm giáng sinh của tuổi 17, những bông tuyết đầu tiên tự lúc nào đã rơi từng đợt nhẹ nhàng ngoài trời. Jisoo lặng im nghe câu tỏ tình từ Taehyung - cậu bạn cô thầm mến, mà người nhận được lời bày tỏ ấy lại không phải là cô. Jisoo năm 25 tuổi chợt ngỡ ngàng nhận ra rằng con tim mình, sau ngần ấy thời gian, lại khẽ khàng thổn thức vì người con trai năm xưa, cũng vào một ngày tuyết rơi thật trong trẻo. Đó, là những bông hoa tuyết đầu mùa. "_Tác giả: Xay (@_wannabewu_)_Truyện dành cho những ai yêu mến V x Jisoo, nếu không thích có thể rời đi._Fic là của tớ, dù chưa được hay nhưng cũng là của tớ, nên xin đừng đem fic ra ngoài nếu chưa được sự cho phép từ tớ._Mong các cậu ghé đọc ^w^ nếu thích thì hãy fl và comment góp ý cho tớ nha 💜Cover design by Si @Fruit_team…
đã không tử tế thì xin đừng đẹp trai !??…
Ngày ấy, em đưa anh một trái chanh, nói anh hãy ăn nó và cho em biết anh cảm thấy như thế nào?Lúc đó anh nghĩ, chắc chắn ngoài việc thấy nó chua, đắng và hơi tê tê ra thì anh sẽ "toang" cả hàm răng nữa. Liệu em có rời bỏ anh khi anh bị móm quá sớm không? Vì anh lo rằng, một nụ hôn quá thoáng đãng khi thiếu đi những chiếc răng sẽ không được ngọt ngào. Nên anh cắt nó làm đôi, vắt vào 2 chiếc cốc, thêm mật ong, thêm nước và chút đá, khuấy lên...Em cười lớn, knockout cốc nước đó, rồi hôn anh... Anh không thấy vị chua nào cả, chắc là do anh đã lỡ tay bỏ nhiều mật ong vào quá rồi??? Mà không phải, chính là anh đã bỏ nhiều tình yêu vào đó quá rồi...…
chỉ là em nhớ anh…
vị thám tử đa nhân cách…