Mùa thu và sự cô đơn hữu hạn
liệu chúng ta có đến được bên nhau không, hay là mãi mãi chìm trong đau thương và sự chia li không có gì có thể cứu vãn được. nếu cuộc đời cho em lần thứ hai để sống, người em chọn ở bên vẫn sẽ là anh.…
liệu chúng ta có đến được bên nhau không, hay là mãi mãi chìm trong đau thương và sự chia li không có gì có thể cứu vãn được. nếu cuộc đời cho em lần thứ hai để sống, người em chọn ở bên vẫn sẽ là anh.…
nội dung không đáng yêu như bìa của nó.…
Mình là 1 Ikun ,bạn nào là Ikun thì vào xem có giống mình không nha. Truyện viết về quá trình theo đuổi Khôn của mình.....…
Thế giới này vận hành bằng tiền, nhưng quy tắc của tôi vận hành bằng sự phục tùng. Em có thể là con tốt thí trên bàn cờ của kẻ khác, nhưng khi rơi vào tay Kim Taehyung, em là quân Hậu duy nhất được phép đứng cạnh Vua.----------© BẢN QUYỀN THUỘC VỀ GEMTHV. Vui lòng tôn trọng tác giả, KHÔNG REUP - KHÔNG CHUYỂN VER. Truyện chỉ đăng duy nhất tại Wattpad.🚫 Truyện là tài sản trí tuệ độc quyền. Mọi hành vi sao chép hoặc mang ra khỏi Wattpad đều là xâm phạm.…
câu chuyện là tình cảm của cả 3 người , như không được chấp nhận vì danh giới của bạn bè…
Taehyung×yn…
đây là một câu chuyện buồn tần xuất ra chap mới có thể ko thường xuyên nma mình sẽ cố gắng đưa bạn vào thế giới taekook với những hạnh phúc rồi nhấn chìm cảm xúc của bạn…
Truyện đầu tiên mik viết có j ad thông cảm…
Thanh mai trúc mã oan gia ngõ hẹp giữa Ngân Hà- một cô gái có đam mê với các hiện tượng thiên văn trên bầu trời và Gia Minh- một chàng trai không thích gì ngoài ổn định và ngủ nướng._trong đêm hè đầy sao, hai con người hai thái cực khác biệt cùng ngồi trên mái hiên, mắt dõi theo bầu trời xa xăm. Gia Minh cất tiếng nhẹ bẫng:-hy vọng mỗi năm tao với mày đều có thể ngồi ngắm sao như thế này nhỉ?Ngân Hà tự dưng cảm thấy rất buồn cười:-không phải mày ghét mấy hành động này của tao à-Không hiểu sao...-Gia Minh mắt vẫn dõi lên vì sao xa tít-tao ghét mấy việc này nhưng tao lại thích ngồi ngắm cùng mày...*truyện có tình tiết hài hước và cợt nhả, sử dụng xưng hô :tao-mày*…
Boylove…
Ở đây là NGƯỢC!NGƯỢC đến đau lòng!đau tân xương tủy!___________________Hanagaki Takemichi là một anh hùng của giới bất lương.Em đã cứu rất nhiều người, thay họ chịu đựng những nổi đau kia.Ấy vậy mà chỉ vì một lời nói của ả ta mà tất cả quay lưng với em?Tại sao? Tại sao? Em chỉ muốn một đời bình yên mà sống.Em giúp họ nhưng những gì họ trả là sự cô đơn, đau đớn tột cùng chả ai thấu được!Em hận họ!Em hận nếu biết như hôm nay em đã không cứu bọn họ!Em hận cô ả đó!Tất cả những gì họ làm em đều ghét đến thắm vào máu đỏ của em....(*trong truyện tôi sẽ khá là thiên vị Izana, Kisaki, Sanzu với lũ Top)(*lí do là 3 thằng này toàn vô vai người làm tổn thương Take cưng nhiều nhất nên là đành đi đẻ IzaTake,SanTake,KisaTake ngọt=) ) -Hạ Nguyệt Như⚘♡-📝OOC!Không theo cốt truyện 📝Cốt truyện có vài chi tiết không đúng!📝Truyện do tác giả suy nghĩ ra mà viết,nên sẽ lệch tuổi tác,hoàn cảnh, cách xưng hô!📌Không được mang đi đâu📌Mượn ý tưởng phải xin phép!📌Truyện được viết Wattpad không có ở Manga hay Novel,Internet,v.v…
nếu anh không còn ở đây cạnh em nữa thì những bản nhạc này em vẫn sẽ được nghe... dẫu rằng người đánh đàn không còn là anh, điệu nhạc của chúng ta sẽ ở lại với thời gian.-a woozi fan fiction-…
mỗi ngày 1-2 chap 🧚…
Taehyung phải hôn ai đó khi đóng phim, và bạn trai cậu, Yoongi, có vẻ ghen một chút xíu.Author: httptaegijoon / @Wynteear on AO3Original fic: https://archiveofourown.org/works/15898401 &https://www.wattpad.com/story/144416153-taegi-oneshotsBản dịch đã có sự cho phép của tác giả. Vui lòng không mang đi nơi khác!…
Nếu Blue Lock là một trường đại học bình thường hội tụ nhũng nhân tài mặn hơn muối biển và những tay anh hùng bàn phím trên confession sẽ như thế nào?Warning: Nhân vật có thể bị OOC!…
"Chúng ta đã từng có một bài hát rất đẹp, chỉ tiếc là không đúng thời điểm để hát cùng nhau."Câu chuyện là bản tình ca dang dở giữa hai nhạc sĩ trẻ từng yêu nhau bằng âm nhạc, và cũng đánh mất nhau trong chính đam mê ấy.Họ từng viết chung những bản tình ca, từng hẹn sẽ cùng hát nó trên sân khấu đời. Nhưng một người lại bước quá nhanh, một người lại mải lạc lối. Khi nhìn lại, bài hát năm ấy vẫn chưa viết nốt, và chúng ta đã không còn đứng cùng một sân khấu.Không ai rời bỏ ai.Chỉ là...họ đã đến trễ, mỗi người một chút.…
ở đây tớ nhận xét về tác phẩm của cậu, bất kể cậu là ai.…
Đây là tác phẩm đầu tiên mình edit :v rất mong mọi người ủng hộ mình sẽ cố gắng hết sức để thực hiện ^_^ Tiểu thuyết này thực sự rất rất cảm động :(((( mọi người nên đọc thật sớm nha :v…