Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
-Đề này khó quá, không giải được!-Vậy để tôi giải giúp cho.Trong không gian lớp học vắng lặng ấy, chỉ còn lại hai bóng lưng cặm cụi giải bài. -Vậy mong từ giờ về sau, đều nhờ cậu nhé? - Được.Vậy cả đời này của tôi, chỉ cho mình cậu nhờ!…
_Tên Hán Việt: Thùy gia đích yêu nghiệt khoái đái tẩu_Tác giả: Khuẩn Vĩ_Tình trạng sáng tác: Hoàn thành_Nguồn convert: _Số chương: 38_Tình trạng edit: đang lăn :<_Editor: Hinn a.k.a Tuộc_Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Khoa học viễn tưởng , Huyền huyễn , Báo thù , Mạt thế , Dị năng , Ngọt sủng , Trọng sinh , Tùy thân không gian , Chủ thụ , Nhẹ nhàng , Ngược tra===============================_Văn án:Thư Sam vốn tưởng nếu rằng mạt thế đến, dựa vào thân phận bác sĩ của mình cũng có thể sống tốt, nhưng trăm triệu không ngờ rằng tới thời khắc nguy nan lại bị chị và người yêu dùng mình để uy tang thi. Có lẽ là ông trời nhìn thấy Thư Sam thật đáng thương nên đã cho cậu cơ hội sống lại báo thù, ngược những kẻ đã hãm hại cậu trước kia đến mức hận không thể tự sát, không chỉ vậy cậu còn được tặng cho một cái không gian tuỳ thân, những tưởng kiếp này vậy là có thể an an ổn ổn như thế mà sinh hoạt, nhưng ai có thể nói cho cậu biết rốt cuộc yêu nghiệt này là từ chỗ nào tới, nhà ai mau quản tốt đi a!Kỳ thật chính là bé tiểu thụ trọng sinh, vốn tưởng rằng bản thân hy vọng xa vời, không nghĩ tới còn phải rước về nhà một lão công có quá khứ bi thảm a~ Tiểu thụ: Yêu nghiệt nhà ai a! Mau quản tốt!Tiểu công: Nhà em.Tiểu thụ:......===============================*LƯU Ý 1: Bản dịch phi thương mại và chưa có sự cho phép của tác giả, không mang truyện ra khỏi địa chỉ này, cảm ơn. **LƯU Ý 2: Bản dịch chỉ đảm bảo độ chính xác từ 60-70% so với bản gốc, tình yêu nào thấy chỗ sai thì cmt để ta sửa…
Tớ và cậu thật sự rất giống nhau , đều là những kẻ si tình ngu ngốcTớ và cậu cũng rất khác nhau , mọi sự hi sinh mù quáng hay những bước đi tớ dẫn dắt cậu trưởng thành hay thanh xuân của tớ chỉ vọn vẹn tên cậu ... còn cậu thì lại dành tất cả sự dịu dàng ngọt ngào mà tớ trao dành cho cô ấy ... luôn vỏn vẹn 3 chữ Triệu Giai Di chứ không phải Đinh Tư Hạ.…
Bộ chuyện đầu tiên tớ viết Rất mong được mọi người góp ý!Câu chuyện này tớ viết về OTP ở lớp của tớ !Truyện có những từ ngữ tuctiu cân nhắc trước khi đọc!!Một chương truyện không dài!!Truyện vẫn còn tiếp tục mong đón xem!…
Trong bối cảnh Trung Cổ tăm tối, nơi lằn ranh giữa số mệnh và lời nguyền mong manh như lưỡi dao sắc, Patrick-một đứa trẻ sinh ra mang dị tật quái lạ, bị coi là điềm gở và bị chính gia đình chối bỏ-đã dấn thân vào hành trình tìm kiếm ý nghĩa tồn tại của bản thân. Cậu lớn lên trong sự lạnh lùng, cô độc và nghi kỵ, nhưng cũng nhờ đó mà rèn luyện được sức mạnh, ý chí và trái tim sắt đá.Trên con đường trưởng thành đầy đau thương và máu lửa, Patrick đối mặt với sự phản bội, chiến tranh và cả những cảm xúc con người đầu tiên lấp lánh giữa địa ngục-một ánh sáng nhỏ nhoi mang tên Delicâ. Giữa biển cả mênh mông và mưu đồ đẫm máu, cậu buộc phải lựa chọn: khuất phục số mệnh hay vùng lên nắm giữ vận mệnh bằng chính đôi tay nhuốm máu của mình?Một câu chuyện về định mệnh, sự cô độc, lòng dũng cảm và khát vọng sống còn-nơi mỗi vết sẹo đều là minh chứng cho sự tồn tại.…
Nói đến việc quan hệ giữa hắn và cô ả, thật ra chỉ gọn trên 1 bản hợp đồng, hắn bao nuôi cô ta, còn cô chấp nhận làm kẻ thay thế chị mình. Khương Lạc Lạc cảm thán "có gì không tốt chứ, vừa có người yêu chiều mình vừa có người nuôi cơm, mua sắm vốn không cần nhìn giá, cần gì phải quan tâm trong lòng hắn có ai". P/s: lần đầu viết mong được góp ý mạnh tay…
Ở kiếp trước cô hận anh tận xương tủy, tiếp tay cho cô bạn thân Hiểu Khê giết chết Lục Trình Vương.Được sống lại nhận thấy sự thâm độc từ người bạn thân nhất, Sở Tiêu Quyết định thay đổi mọi thứ.Ở kiếp này tình yêu đã bắt đầu. Cả hai người trao nhau tình yêu mãnh liệt. Tất cả đã diễn ra đúng như những gì đã được vạch sẵn ra.…
Bảo: Sao cậu không cho tớ cơ hội? Ai mà chẳng mắc phải sai lầm? Tại sao chứ, tớ đã cố gắng và kiên nhẫn đến vậy mà..Nguyên Anh: Vào thời điểm đó, cậu là người mà tớ thương nhất. Vào thời điểm đó, tớ có thể vì cậu mà bỏ đi tất cả. Tớ đã vì cậu mà đau lòng rồi cam tâm chịu đựng. Lúc đó, trong thế giới của tớ đâu đâu cũng chỉ là hình ảnh cậu. Nhưng mà, cậu không trân trọng. Cậu nhẫn tâm đập nát mọi thứ trong tớ. Cậu bỏ mặc tớ. Khi tớ đã dần thích nghi với cuộc sống không có cậu, thì cậu lại quay về bảo tớ tha thứ. Cậu bảo tớ phải làm sao?Bảo: Sao cậu không nhìn ở hiện tại. Tớ đã cố gắng vì cậu rất nhiều, Nguyên Anh ạ..Nguyên Anh: Bây giờ cậu rất tốt, nhưng tiếc là hai con người tốt của chúng ta không đúng thời điểm. Cậu bây giờ chỉ còn là những ngày tháng tớ muốn vò nát nhất trong cuộc đời mình. Để tớ yên.Bảo: ... *không nói gi nữa mà ra về*Không còn ai cả, giọt nước mắt nóng hổi từ từ rơi xuống. Nhìn bóng lưng cậu ấy quay đi, lòng tôi len lỏi một thứ cảm xúc khó tả, cậu ấy khóc...…