Nhật ký yêu thầm
Tôi thích một người, thích từ lúc chưa biết chữ thích là như thế nào, đến khi hiểu chữ thương là gì vẫn thích.…
Tôi thích một người, thích từ lúc chưa biết chữ thích là như thế nào, đến khi hiểu chữ thương là gì vẫn thích.…
Chuyện kể về câu chuyện tình cảm thường gặp trong học đường, đọc xem có giống mình không nhé:3…
Không biết từ bao giờ tôi lại yêu thích việc viết lách đến vậy, là vì không thể chia sẻ bằng lời nói nên quyết định nói ra nó bằng chữ viết hay sao? Tôi không biết bạn là ai cả nhưng chào mừng bạn đã tới chốn này nhé!!!Cùng nhau chia sẻ nào, có thể chúng ta giống nhau đấy. Nếu bạn đang đi tìm sự đồng cảm, có thể bạn nên tìm đến tôi...…
Chuong moi nhat 1197BOSS: "Ta dựa vào, ta khảm ngươi nhiều như vậy dưới, ngươi làm sao không có việc gì?" Triệu Nam đào mũi nói: "Hệ thống bình che đau đớn mà!" Ma Pháp Sư: "Ngươi là chiến sĩ?" Triệu Nam chăm chú nói: "Ta là Ma Pháp Sư, xem chiêu Hỏa Cầu Thuật!" Chiến sĩ: "Ngươi là Ma Pháp Sư?" Triệu Nam lắc đầu nói: "Không, ta là chiến sĩ, đánh chém!" Mỹ nữ: "Kẻ cặn bã, bại hoại, rác rưởi!" Triệu Nam bất đắc dĩ làm mất đi cái mê hoặc thuật. Mỹ nữ: "Chủ nhân..." ...Thật không tiện trở lên đều là YY, kỳ thực phía dưới mới là thật giới thiệu tóm tắt: Cự Long online tinh anh Closed Beta, Triệu Nam cùng còn lại 98 tên tinh anh Closed Beta player bị một người tên là Cách Lỗ Đạt thần bí GM gia hỏa, kéo vào một cái bị Cự Long xâm lấn trò chơi thế giới, hết thảy trò chơi phục sinh giả thiết bị bình che, HP giá trị rơi xuống 0 sẽ triệt để tử vong, mà lại xem Triệu Nam dựa vào siêu cao vận may giá trị, như vậy làm sao cái này thần bí tử vong trong game tiếp tục sinh sống đây?Hệ thống: Nằm tào! Cái trò chơi này nhưng là sẽ người chết nha!…
Fic: Dành cả thanh xuân để yêu ngườiAu: ZZmonmonZZ…
- Giá đâu đó có người đợi tôi - Cô gái với hình xăm dòng chữ "Carpe Diem" nhỏ xíu sau ót thở dài, mái tóc nâu búi hờ hững buông những sợi lòa xòa sau gáy. Tôi đã từng hỏi em "Carpe Diem là gì?" vào đêm đầu tiên chúng tôi làm tình. Em giải thích cho tôi ý nghĩa của dòng chữ ấy - "Sống với ngày hôm nay" - bằng một giọng nhẹ như hơi thở. Kể từ khi biết ý nghĩa của nó, tôi đã đồng nhất nó với "Em".…
đơn giản là mình có hứng sưu tầm ảnh, nếu mọi người có yêu cầu tìm ảnh thì đến với mình._Ảnh cổ trang+Ảnh nữ (nam)+Phong cảnh+Đôi..v..v..._Ảnh hiện đại+Ảnh nữ (nam)+Ảnh học đường.v..v..v..Nói chung là mọi người tìm ảnh gì thì về đây, nếu có mình sẽ trả.Nhưng nói về vấn đề nguồn thì mình xin nói là có trên 90% ảnh mình lấy trên facebook…
đây là câu truyện kể về cuộc sống của một người mắc hội chứng tự kỷ và anh ta đã tưởng tượng ra một người bạn trai và hay gọi người ấy là "anh hai", bởi vì anh ta đã coi "anh hai" là nhân cách thứ hai của mình. câu truyện này cũng là kể về chính cuộc đời của tác giả khi mà anh đã phát điên vì phải ở trong nhà quá lâu vì bệnh dịch covid 19, và niềm an ủi duy nhất đối với anh đó chính là "anh hai"…
Tên Truyện: [12 chòm sao] Kì lạThể loại: Fanfiction, đời thường, 12 chòm sao...---Thanh xuân của tôi có cậu, thanh xuân của cậu có tôi. Dẫu chẳng biết sẽ bên nhau bao lâu, cậu vẫn là mảnh ghép đẹp nhất, là thanh xuân không bao giờ phai của tôi...---…
Em là cô gái bị mọi người xa lánh Em lớn lên trong sự sỉ nhục ức hiếp Nhưng em vẫn cố gắng mỉm cười sống tiếp Trong đêm mưa ấy, hai kẻ mất niềm tin vào cuộc sống đã gặp nhau Tôi quyết định cứu em khỏi nanh vuốt của Tử Thần Em cho tôi biết thế nào là tình yêu Nhưng tôi lại ngu ngốc không thể giữ em lại Và cũng cho tôi biết thế nào là đau khổ khi xa người mình yêu Liệu chúng ta có gặp lại nhau? Liệu em có thể tha thứ cho tôi? Đó là quyết định của Thượng Đế…
"Cái tên kia! Anh đang làm gì thế hả! Giữa ban ngày ban mặt, mà dám đi trộm đồ của người khác. Thật không biết xấu hổ là gì? Xem ra hôm nay, bản cô nương phải cho anh một trận mới được". "Này! Cô kia! Cô có biết đánh người bậy bạ là phạm pháp không? Tôi có thể cho cô ngồi tù hết đời đấy!""Cái loại người như anh! Khúc Mộc Linh tôi, còn lâu mới cho anh là đại oan gia, anh mãi mãi chỉ là tiểu tiểu tiểu tiểu oan gia của tôi mà thôi!" "Xem ra mười năm qua em sống vẫn khá tốt!""Ngày tôi biết em đi Pháp, tôi như một tên ngốc chạy tới sân bay để cầu xin em quay lại. Thời gian trôi qua cũng thật nhanh, chớp mắt cái đã mười năm. Mười năm ấy tôi dùng cả thanh xuân để chờ em, chờ em trở về nói với tôi em đã hối hận rồi, nhưng đến cùng em không có trở về."…
"Hay là hạnh phúc trừ mình ra?" Huỳnh Thắng…