[ MINAYEON ] Cafe and You
"Người họ Danh như em là người thích cafe lúc nào đấy? "" Từ lúc gặp chị. "…
"Người họ Danh như em là người thích cafe lúc nào đấy? "" Từ lúc gặp chị. "…
những bức thư mình dành cho người mình không thể gửi tới nữa (và có thể là do mình không dám). nên mình mong vũ trụ gửi nó tới người mình muốn, dù không biết bằng cách nào, và không gửi cũng không sao.mình chọn đăng vì mình muốn, vì cũng không ai biết mình là ai hì hì…
A Ly cùng người, đời này bất kiến!- A Ly, biệt lai vô dạng!Category: Đoản văn, HE…
"Châm một điếu thuốc, châm một cuộc tình" Zodiachumans/12csOnly Leo bottomOs, draft. Dự kiến chủ yếu sẽ là CapLeo và VirgoLeo. Mình viết không tốt, nhưng do mình thích Leo quá nên viết luôn…
Là truyện buồn. Lần đầu viết buồn thế này chứ hồi giờ toàn viết hường phấn thui ạ =))). Chả biết đặt tên fic là gì nên đặt xàm xàm vậy thôi. Truyện còn nhiều sai+thiếu sót, nhiều lúc không biết sửa thế nào nên mong mọi người có thể góp ý giúp tui ạ. Cuối cùng là cảm ơn mọi người và chúc mọi người có người yêu nhé.…
Đọc rùi sẽ biết 😊…
OOC. NHẤN MẠNH : không hề đúng hay theo với cốt truyện chính của tác giả! warning : Alternative UniverseSpoiler : .... xin không spoil nhaaPairings : HankisaCategory : Romance, FluffAuthor : Tườngg Vyee, là mình áaDivergence : hoàn toàn khôngNote : đọc đừng zui quá nhamình sẽ dùng ngôi thứ nhất để nhập vai nhân vật.feedback, pleasemình cũng sẽ dùng ngôi thứ nhất để nhập vai nhân vật nữa mình sẽ lấy thời gian từ 2008cảm ơn đã đọc fic của mình.…
"Nếu đó là giấc mơ đẹp, có lẽ họ sẽ sống mãi trong đó.""Vậy thì... tôi từng là giấc mơ. Nhưng tôi sợ rằng mình không còn là người thật nữa."…
Hách Nguỵ là Omega, khi nhỏ là bạn hàng xóm của Giang Lữ. Năm 11 tuổi cầm nhầm ghim cài áo của Giang Lữ rồi lên máy bang sang nước A. Không một lời từ biệt.Cách xa nhau 6 năm, đến khi gặp lại thì Hách Nguỵ đã trở thành " vị hôn thê bỏ trốn " của Giang LữMỏ hỗn ngàn năm có một công x bao dung thụ…
Đời người là những cái chạm.Những người dưng xa lạ bước vội qua đời nhau, những khuôn mặt người lướt đi vùn vụt trong trí nhớ già nua, hạn hẹp. Người và ta - hai người lạ trên những vạch kẻ của đường đời mênh mông. Chúng ta chỉ để lại cho nhau những cái chạm như điểm giao giữa ta và người. Những cái chạm khẽ vào da thịt làm ta với người từ lạ bất chợt thành quen, những cái chạm như thể mối nối ràng buộc mình vào nhau thật chặt để ta nhớ về người, ta nghĩ về người thật lâu, thật sâu; để hình vẽ người in rõ trong tâm trí; đế dấu người ấn mạnh vào tâm... Rồi chợt bừng tỉnh tự hỏi...Người là ai giữa những người kia ?Ta là ai trong cuộc đời người ?Chỉ biết, những cánh tay xanh xao, gân guốc cứ chạm nhau mãi thôi không tách rời. Là ta và người hay còn kẻ xa lạ...…
Trên rìa cuối cùng của vũ trụ, nơi không còn ánh sáng cũng chẳng có bóng tối, tồn tại một khoảng không không thể gọi tên.Không có thời gian. Không có quy luật.Chỉ có một thanh âm như mộng như ảo, nhẹ tựa gió thoảng trong lòng biển sâu."Ngươi có sợ không?"Thiếu nữ đứng giữa hư không, y phục trắng như tuyết, thân hình mảnh mai, tóc dài như mực chảy trong gió, ánh mắt không chút gợn sóng. Không biết nàng đã đứng đó bao lâu, cũng không rõ bản thân là ai, đến từ đâu, đi về nơi nào.Giọng nói ấy lại vang lên, không rõ là nam hay nữ, dường như từ chính trong linh hồn nàng vọng ra:"Trước mặt ngươi là vô số thế giới, là vận mệnh rạn vỡ, là từng kiếp từng kiếp lặp lại sai lầm... Ngươi có sẵn sàng bước vào không?"Thiếu nữ cúi mắt nhìn lòng bàn tay mình. Một luồng sáng bạc mờ nhạt từ từ tụ lại thành một ấn ký hình xoắn ốc. Nó như một con mắt khép hờ, ẩn sâu dưới làn da lạnh lẽo, mang theo một lực lượng khó lường."Ngươi không còn tên. Không còn thân phận. Không còn ký ức. Từ giờ, chỉ còn một cái danh-"Thanh âm dừng một chút. Tĩnh lặng kéo dài như mặt hồ mùa đông.Rồi hai chữ nhẹ rơi xuống như tiếng chuông bạc nơi thâm sơn:"Nghịch Giả."Gió vô thanh nổi lên. Vạn vật chuyển động.Linh hồn thiếu nữ chìm vào xoáy nước ánh sáng, tan rã, rồi tụ lại trong một không gian khác...…
Cheng*...Xeng*....tiếng đổ nát*JN: Lại cái gì nữa đây?NJ: À..ờ...lỡ..tayJN: Kim Namjoon rốt cuộc anh muốn sao? NJ: Hổng biết nữa, hổng có nhớ nữa..Thì đó, ai cũng biết tài năng vào bếp của anh Kim rồi đó. Nhưng dù sao thì cô vẫn thương anh ❤…
Văn ánTrích:Ở kiếp trước bị người lừa tài đoạt mệnh, Trang Dịch mãi cho đến chết trước mới biết được hắn không phải cái phế vật, hắn là đã từng huy hoàng quá triệu hoán sư gia tộc dòng chính, chẳng qua là một mực không có thức tỉnh, cũng không còn có cơ hội trở nên mạnh mẽ.Trùng sinh trở lại mười sáu tuổi, Trang Dịch làm chuyện thứ nhất chính là lấy được tổ truyền linh lung hộp nếm thử nhượng chính mình thức tỉnh, hơn nữa phóng ra triệu hoán sư quan trọng nhất bước đầu tiên —— triệu hoán bổn mạng thú.Đại lục đệ nhất cao thủ Lôi Tu tại trùng kích chiến hồn sư cấp mười khi tao ngộ đánh lén, bị ép cùng hồn thú Ám Hoàng Thiên Ma Hổ hợp thể rơi vào vết nứt không gian, mặc dù tránh được một kiếp, tinh thần lại cùng hồn thú dung hợp, chờ hắn bị Trang Dịch triệu hoán lúc đi ra, nhìn mình lông xù mềm hồ hồ thân thể, hắn thật sự cho là mình là một đầu đại miêu, hơn nữa còn cần đi nịnh nọt hắn chủ nhân mới.Đây là một cái triệu hoán thú mang theo chủ nhân trở nên mạnh mẽ, chủ nhân mang theo triệu hoán thú trả thù chuyện xưa. Bàn tay vàng thăng cấp văn, 1vs1↓↓↓ ta gia ổ, về sau đổi mới đều ở đây, đâm thoáng cái bả ta lĩnh trở về đi ~~p/s: biết là hố nhưng vẫn cam tâm tình nguyện nhảy xuống. K biết bao giờ mới hoàn a....…
Đặng Thanh Thư của năm 16 tuổi, mang theo trái tim đầy những thổn thức và rung động non nớt của một cô gái mới lớn.Năm đó, cô gặp được anh - Trần Minh Quân.Hai người vốn là hai đường thẳng song song, chẳng hề liên quan đến nhau. Thế nhưng vào một ngày nọ, anh lại vô tình bước vào thế giới của cô.Giống như cơn mưa bất chợt gặp được nắng ấm.Đó là mối tình thầm kín của một cô gái tuổi 16. Cô xem anh như một phần đẹp đẽ nhất trong thanh xuân của mình. Những điều không thể nói thành lời, cô đều lặng lẽ viết lên từng trang vở."Thích một người, nhưng không mong họ sẽ đáp lại."Sau khi anh tốt nghiệp, cuộc sống của cô cũng trở về quỹ đạo bình thường. Chỉ là trong tim vẫn luôn tồn tại một bóng hình mà cô chẳng thể nào xóa nhoà.Cho đến khi cô lên đại học, cô vô tình gặp lại chàng trai ấy một lần nữa.…
"Hợp tác nhé""Biết điều chút đi bạn ưi""Nhà ai nấy ở""Phòng ai nấy ngủ""Chuyện ai nấy lo""Lo chung cũng được"Chắc không ai thèm đọc cái demo ngoài này đâu nên không cần viết nhiều. #Mun.…
cre: bikiking…
Tên Hán Việt: Khoái xuyên chi pháo hôi nữ xứng nghịch tập ký.Tác giả: Ngận Thị Kiểu Tình.Tình trạng: Còn tiếp...Thể loại: Nguyên sang, ngôn tình, cổ đại, hiện đại, HE, tình cảm, khoa học viễn tưởng, huyền huyễn, hệ thống, xuyên nhanh, nữ phụ, vô hạn lưu, thăng cấp lưu, sảng văn, pháo hôi, nữ cường, ngược tra, nghịch tập...Và xin mạn phép gắn thêm cái tag: no cp =))Edit + Beta: Ethyl Ether, Skye, Fangzhen, Đậu, tiểu Vũ, Ngân, tranngoc.Nguồn bản convert: wikidich.comLink: https://wikidich.com/truyen/mau-xuyen-phao-hoi-nu-xung-nghich-tap-ky-WRQbxe8h7Aoyd1GM#!BẢN EDIT LÀ PHI THƯƠNG MẠI, CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢVăn án:Ninh Thư chết đi, lại may mắn trở thành nhiệm vụ giả, có nghĩa vụ phải nghịch tập thay những pháo hôi với cuộc đời bi đát.Vậy nên, Ninh Thư liền xuyên qua một thế giới lại một thế giới nữa, cứ thế trải nghiệm đủ loại cuộc đời, cũng gặp đủ mọi loại người: vô tình, lãnh khốc, còn cả vô cớ gây rối.Còn gặp phải n loại bạch liên hoa bán mình, lục trà biểu, kĩ nữ tâm cơ, thế giới à làm ơn thiên chân thiện mỹ một chút được không!?Ninh Thư gào thét, thứ cặn bã mấy người, bà đây chỉ tới để nghịch tập, làm ơn đừng làm đá cản trên con đường hoàn thành nhiệm vụ!Nhân vật chính xuyên qua, nhân vật chính trọng sinh, chỉ có nhiệm vụ giả không đủ nỗ lực chứ không có nhiệm vụ giả nào cạy không ra hào quang nhân vật chính. Cuối cùng Ninh Thư vẫn không thể không khổ sở đi lượm lại từng mảnh tiết tháo đã vô tình rơi mất qua hàng nghìn thế giới.…
Nó - Cô độc giữa thế gian…
Có những nỗi sợ rất nhỏ,nhỏ đến mức người khác không thấy,nhưng đủ lớn để mình im lặng rất lâu.Chiếc kính của cô không còn phù hợp nữa.Cô biết.Nhưng cô sợ bị la, sợ bị trách, sợ phải thừa nhận rằng mình đã nhìn vào màn hình quá nhiều hơn nhìn vào thế giới thật.Cô chọn cười trừ.Chọn nói "lười".Chọn nhìn mờ thêm một chút, mỗi ngày.Cho đến khi cô nhận ra,thứ làm cô mỏi mắt nhấtkhông phải chiếc kính,mà là nỗi sợ chưa từng được nói ra.Một câu chuyện nhỏ về sự im lặng, tình bạn,và khoảnh khắc ta nhận ra:không phải nỗi sợ nào cũng đáng sợ như ta nghĩ.…
❛minju ghét bất ngờ, em ghét những thứ thiếu chắc chắn và thiếu phần trăm thành công. em cũng ghét cả những từ như nếu, ví dụ, chẳng hạn, lỡ như và vân vân những từ có ý nghĩa tương tự, nói chung là ghét. nhưng thật bất ngờ làm sao, crush của em - kang hyewon, chị tiền bối xinh đẹp hot ulzzang trong trường lại bất chợt nhắn tin và "nói chuyện" với em bằng lời bài hát của lauv.❜↳ hyeju or mong min.-wat.q-…