XUÂN TÌNH VÃN HƯƠNG
Truyện mới viết nếu chưa hay mong mọi người thông cảm hihi...…
Năm đó ! thời thanh xuân tôi và bạn
câu chuyện xoay quanh trở về thời thanh xuân năm 16 của một cô nàng vào một ngày cô cùng gia đình lên thành phố đã 6 năm và có một người bạn thân nhất khi ở nông thôn cô nàng có một thanh xuân đẹp nhưng lại đau khổ rồi vào một ngày cặp đôi này gặp lại nhau và cũng nhau trải qua nhiều việc cuối cùng họ đến với nhau…
Tao Xin Lỗi...
khi niềm tin bị phá vỡ,lời xin lỗi chẳng có nghĩa lí gì...…
Buồn
Chấp nhận đau để yêu em …
Yêu cậu, là điều tôi không thể ngờ!
Này, cậu có ước mơ gì không???- Có chứ! Tôi ước chúng ta không rời xa nhau...…
Liệu trong dòng thời gian kia có em không?
Just a story...…
Beautiful Color
Tớ vẫn nhớ những năm tháng tuổi trẻ ấy chúng ta đạp xe cùng nhau. Cùng kể cho nhau nghe những bí mật của hai đứa, cùng lãm nhãm về cậu con trai mình thích.... Cùng tâm sự về sự đời và vạch ra cho nhau những kế hoạch tương lai sau này.... Nhưng bây giờ mỗi đứa một nơi. Thời gian và cuộc sống khiến con người ta thay đổi, khi lớn lên chúng ta bỗng trở thành loại người mà trước đây chúng ta từng khẳng định rằng : "Tôi sẽ không bao giờ như thế." Cậu có biết người ta gọi đó là gì không? Người ta gọi đó là....Đời.... . . . Đôi khi tôi phải chọn một kết thúc buồn hơn là một nỗi buồn...không bao giờ kết thúc... . . . Buổi học ngày hôm ấy, tôi là người cuối cùng ở lại. Tôi lặng ngồi ở vị trí của mình lâu hơn một chút, để hồi tưởng, vì tôi sợ mình sẽ quên mất những kỷ niệm đẹp đẽ ấy. Tôi vờ như dòng thời gian sẽ kéo dài mãi mãi, để ngày mai, ngày mai nữa,... chúng tôi sẽ lại ngồi đây và tiếp tục những năm tháng thanh xuân vẫn còn nhiều nuối tiếc...Và cứ thế, tôi cũng phải khoá lại những năm tháng tươi đẹp nhất cuộc đời mình....…
[ BÁC CHIẾN ] BANG CHỦ BIẾT YÊU
Cốt truyện thế nào Mọi người đọc rồi biết nhé!…
Đóa Hoa Của Ngày Thứ 3650
Bạn có bao giờ bước vào thế giới của một người nghĩ nhiều chưa? "Tôi và cô ấy yêu nhau được gần 10 năm rồi. Tôi vẫn nhớ như in cái ngày đầu gặp em, từng khoảnh khắc bên em, từng chút một hằn lại trong tâm trí. Tôi không biết liệu có trắc trở đến độ cả hai không còn là của nhau không, nhưng cảm ơn em vì đã là một phần của cuộc đời tôi."…










